chương 32 sờ tới sờ lui

 

 

Quân huấn đếm ngược ngày thứ tư, quá quen với cuộc sống chất lượng cao,  Nhạc phụ đạo viên bất hạnh bị đồ ăn căn tin vật ngã.

Các sinh viên đều đến thăm, làm lớp trưởng tiểu Hòa tự nhiên tránh không được phải đi an ủi. Tiểu Hòa cùng Triệu Tiểu Yên và vài đại biểu lớp ở quầy bán quà vặt của trường quân đội bồi hồi một trận. Đối mặt với táo cùng hương tiêu giá 5 đồng/kg , mọi người quyết định quay về ký túc xá mỗi người lấy chút đồ vật góp lại. Tiểu Hòa vạn phần luyến tiếc cống hiến bốn quá táo to do Hạ Kình mua cho hắn.

Lúc bọn họ đi đến ký túc xá của Nhạc Tại Uyên đã có không ít người ở, đều là lớp 2 và lớp 3. Một đống người chen chúc bên giường nhiệt tình hỏi han ân cần, Nhạc Tại Uyên có chút suy yếu ngồi dựa trên giường, trên mặt tươi cười, thoạt nhìn so với bình thường hơn vài phần văn nhược tuấn nhã.

Triệu Tiểu Yên buồn bực nhỏ giọng nói:” Chúng ta đã tới chậm, thật mất mặt. Nhạc sư huynh là phụ đạo viên của chúng ta, bọn họ làm gì tích cực như vậy chứ ? “

Tiểu Hòa cũng nhỏ giọng:” Chúng ta đặt táo lại rồi về đi.” nói xong phi thường lưu luyến nhìn mấy quả táo của mình.

Một nữ sinh của lớp 2 đang ở bên kia đầy căm phẫn nói:” Phụ đạo viên thật đáng thương, vị quân y ngu ngốc kia cư nhiên chích hai mũi mới tìm được mạch máu.”

Tuy rằng biết không đúng, nhưng tiểu Hòa vừa vào cửa nghe câu đó không tự giác mặt mày tươi cười. Thanh tú tuyệt luân tươi cười làm cho bên trong các bạn mới vừa nhìn đến hắn đồng loạt im lặng một chút, duy độc Tề Mặc quay đầu qua chỗ khác.

Nhạc Tại Uyên từ lúc hắn đi vào phòng liền vẫn nhìn hắn. Nụ cười không chút nào che dấu này tự nhiên thu hết đáy mắt, biết tiểu tử kia đang vui sướng khi người gặp họa, chính là nhìn đến tươi cười xinh đẹp như vậy đáy lòng không không thể nào giận được.

Triệu Tiểu Yên nhân cơ hội tách người chen lên, hướng đồng chí phụ đạo viên đã hy sinh dưới đồ ăn căn tin biểu đạt long trọng nhiệt liệt an ủi của lớp 1. Tiểu Hòa lớp trưởng lưu luyến không rời đem táo đặt ở trên bàn bên giường, lại phát hiện lớp khác đưa tới đồ tặng cũng có táo. Tiểu Hòa không khỏi chần chờ, nghĩ thầm rằng hắn ăn kịp hết sao? Nếu không ăn hết mà để cho chúng nó hư thì không bằng để cho hắn mang về đi.

Im lặng vài phút, các sinh viên lại bắt đầu nói chuyện. Một nữ sinh cẩn thận hỏi:” Phụ đạo viên, ngươi ăn cơm chưa ?”

Nhạc Tại Uyên lắc lắc đầu, thượng thổ hạ tả sau nào có ăn uống gì.

” A! Như vậy sao được, không ăn cơm, bệnh làm sao khỏi!”

” Đúng vậy, đúng vậy, có thể ăn chút đồ nhẹ.”

” Bất quá hiện tại cơm chiều đã qua, đi nơi nào kiếm đồ ăn a.”

Nghĩ đến sự thật, tất cả mọi người yên tĩnh xuống. Đúng vậy, hiện tại cũng không phải ở bên ngoài, chạy đi đâu kiếm đồ ăn. Bỗng nhiên một nữ sinh nói:” Quý Tử Hòa không phải luôn luôn tại căn tin làm việc sao, khẳng định rất quen thuộc người của căn tin, không bằng ……”

” Đúng vậy đúng vậy. Quý Tử Hòa, nếu không ngươi đi lấy chút đồ ăn cho phụ đạo viên đi.”

Nhạc Tại Uyên vốn định cự tuyệt, hiện tại gặp đề tài xả tới tiểu Hòa, cũng không nói chuyện, chính là mỉm cười nhìn hắn.

Tiểu Hòa đang vì vận mệnh trái táo mà làm đấu tranh tư tưởng kịch liệt, bỗng nhiên phát hiện tất cả mọi người trừng mắt nhìn hắn, mê võng nhìn lại họ rồi nhìn về phía Triệu Tiểu Yên.

Triệu Tiểu Yên bị cặp mắt ba quang liễm diễm nháy nháy nhìn mình chặt đứt suy nghĩ, lắp bắp nói:” Phụ đạo viên chưa ăn cơm, ngươi, cái kia, căn tin, quen thuộc, tìm chút, cơm chiều.”

Tiểu Hòa sợ run một chút, nhìn xuống sắc mặt tái nhợt của Nhạc Tại Uyên, gật đầu nói:” Được rồi.”

Nhạc Tại Uyên nhìn hắn xoay người rời đi mà giật mình . Hắn nghĩ đến tiểu Hòa hơn phân nửa sẽ cự tuyệt, không nghĩ tới…… Chẳng lẽ mấy ngày qua hành vi của mình rốt cục đả động tiểu Hòa ? Chính là nhìn bộ dáng hắn vừa rồi vui sướng khi người gặp họa lại không giống.

Nhạc Tại Uyên vừa vui vừa lo, đoán đến đoán đi, rồi lại nghĩ không ra. Hắn cho tới bây giờ ở tình trường đều luôn thuận lợi, ngay cả mối tình đầu đều dễ như trở bàn tay, làm sao từng có thời điểm không xác định như vậy, nhất thời cảm thấy dày vò.

Bừng tỉnh, lấy lý do muốn nghỉ ngơi đuổi đi các sinh viên, tư tưởng phập phồng trào ra, bán nằm ở trên giường chờ Quý Tử Hòa trở về.

Ước chừng qua nửa giờ, cánh cửa mới bị đẩy ra, mong nhớ ngày đêm thân ảnh xinh đẹp lại lần nữa xuất hiện ở trước mắt Nhạc Tại Uyên. Thiếu niên phía sau mang theo kim quang trời chiều, trong tay thật cẩn thận cầm bát dĩa, cúi đầu vẻ mặt nhìn chuyên chú đồ trong tay thoạt nhìn thật hết sức nhu hòa.

” Căn tin chỉ có cơm lạnh. Đại sư phụ cho ngươi thêm chút canh nóng.”

Trái tim Nhạc Tại Uyên giống như bị ném mạnh một chút, mắt hoa thần mê, mất hồn mất vía, trong lòng dĩ nhiên tràn đầy chưa bao giờ thể hội quá trí mạng ngọt ngào từ hơn hai mươi năm qua.

Hắn thụ sủng nhược kinh tiếp nhận bát canh ấm áp từ từ ăn lên. Ăn mấy muỗng mới nhớ tới bản thân vừa rồi hẳn nên lấy cớ nói không khí lực để nhờ hắn hỗ trợ mới đúng. Không khỏi âm thầm đáng tiếc, lần sau không biết khi nào mới có loại cơ hội này.

Ngẩng đầu nhìn tiểu Hòa, lại phát hiện mỹ nhân mặt mang do dự nhìn hắn, giống như muốn nói cái gì cũng không dám mở miệng. Nhất thời tâm kế thủ đoạn trong tình trường toàn bộ đã trở lại, Nhạc Tại Uyên chậm rãi dẫn đường:” Ta nghĩ đến ngươi còn chán ghét ta.”

” Ừ ! Chán ghét!” Tiểu Hòa gật đầu, thập phần thành thực.

Nhưng mà thẳng thắn như vậy vào lúc này Nhạc Tại Uyên xem lại như kiều man mỹ nhân hờn dỗi làm nũng. Hắn xưa nay không thích bạn gái bốc đồng, Duẫn Thu lớn tính tình như vậy, lúc cùng một chỗ với hắn cũng dị thường phục tùng nghe lời. Chính là hiện tại gặp tiểu Hòa như vậy hắn lại hết sức thích, cảm giác thật hạnh phúc.

Tiểu Hòa lúc này rốt cục hạ quyết tâm, cố lấy dũng khí hỏi:” Ngươi thích ăn táo không?”

Nhạc Tại Uyên bật cười, nguyên lai hắn muốn hỏi việc này, sợ bản thân không thích hắn đưa lễ vật sao? Vội vàng nói:” Đương nhiên thích.”

Tiểu Hòa thất vọng, lại chưa từ bỏ ý định nói:” Táo không kịp ăn sẽ bị hư đó.” Ngươi có nhiều như vậy khẳng định không kịp ăn.

Nhạc Tại Uyên mỉm cười:” Ngươi tặng cho ta, ta đương nhiên sẽ ăn trước.”

Này nhân quả nhiên vẫn rất xấu tính. Tiểu Hòa cúi đầu buồn bực nghĩ thế, mất mác nói:” Ngươi ăn xong rồi sao? Ta đi đây.”

Tiểu Hòa mang theo bát không đi rồi, Nhạc phụ đạo viên hạnh phúc nằm trên giường bệnh, toàn bộ không nghĩ tới bản thân hoàn toàn hiểu sai ý. Kỳ thật không thể trách hắn, tôn quý Nhạc thiếu gia như thế nào sẽ nghĩ đến lại có người luyến tiếc vài trái táo chứ.

—————

Sáng sớm hôm sau, thoáng khôi phục tinh thần, Nhạc phụ đạo viên mang bệnh xuất hiện ở sân huấn luyện. Tuy rằng sắc mặt tái nhợt, lại không tổn hao gì tuấn mỹ tiêu sái, mà hắn mang bệnh vẫn lên lớp lại thật sâu cảm động tất cả nữ sinh hệ tài chính. Ở buổi báo cáo sau khi quân huấn kết thúc, tất cả sinh viên đều không hẹn mà đồng thời nhắc tới sự tích cảm động này cùa Nhạc phụ đạo viên.

Khi nghỉ giải lao, Nhạc phụ đạo viên gọi tới Triệu bí thư đoàn.

” Tháng nầy tất cả mọi người đã vất vả, ta nghĩ sau khi kết thúc có nên tổ chức một lần hoạt động để mọi người thả lỏng một chút?”

Này đương nhiên không phải câu nghi vấn, Triệu Tiểu Yên lập tức phụ họa:” Đương nhiên quá tốt rồi, phụ đạo viên có an bài gì không?”

” Ta xem như vậy đi .Ngày 29 buổi sáng các học sinh quay về trường học trình diễn kết quả, buổi chiều sau khi quân huấn chính thức kết thúc mọi người nghỉ ngơi một chút, buổi tối những bạn không trở về nhà có thể tập trung một chỗ tự tổ chức buổi ăn đồ nướng ngoài trời. Thức ăn đều từ ta cung cấp.”

” Buổi nướng đồ ăn ? Chỉ có lớp chúng ta sao?” Triệu Tiểu Yên hưng phấn.

” Đương nhiên, ta là phụ đạo viên của lớp mà.”

Triệu Tiểu Yên ánh mắt vòng quanh, đột nhiên hỏi:” Phụ đạo viên, ngươi vì sao không gọi lớp trưởng lại đây thảo luận?”

Nhạc Tại Uyên nhìn nàng, ánh mắt ý vị thâm trường.” Nếu ta nhớ không lầm, ngày 29 là sinh nhật của Quý Tử Hòa……”

Triệu Tiểu Yên nhãn tình sáng lên.

Nhạc Tại Uyên mỉm cười:” Có lẽ chúng ta có thể cho hắn một kinh hỉ. Cho nên chúng ta thương lượng tốt xong, đến lúc đó thông tri hắn có hoạt động lớp là được.”

” Tốt tốt tốt.” Triệu Tiểu Yên gật đầu không ngừng, nghĩ đến bản thân là nữ sinh duy nhất biết sinh nhật  của Quý Tử Hòa liền ám thích. Ngày 29 nhất định phải ăn mặc thật xinh đẹp, sau đó vụng trộm đi mua quà tặng……

Đại hôi lang cùng tiểu mẫu lang các ý xấu riêng nhìn nhau cười.

———-

Mười phút thời gian nghỉ ngơi rất nhanh trôi qua, Triệu Tiểu Yên trở về huấn luyện. Nhạc Tại Uyên đứng ở dưới tàng cây, mỉm cười xem bọn họ huấn luyện. Đương nhiên, đại bộ phận thời gian ánh mắt hắn đều nhìn chăm chú vào Quý Tử Hòa.

Đang lúc hắn nhìn chằm chằm cái eo mảnh khảnh của Quý Tử Hòa với ý nghĩ kỳ quái thì di động đột ngột vang lên. Nhạc Tại Uyên thập phần hờn giận xuất ra di động đã đánh gảy ảo tưởng của hắn, thấy rõ tên người gọi đến, lập tức đem biểu tình hờn giận thu hồi lại.

Gọi điện thoại tới là đại ca hắn :  Nhạc Gia Mục.

Nhạc gia trưởng tử Nhạc Gia Mục, cơ hồ tất cả sáng chói đều chiếu đến trên đầu hắn. Thiếu niên trí tuệ, tuổi còn nhỏ đã tốt nghiệp đại học A rồi xuất ngoại du học. Vài năm trước về nước, bởi vì cùng phụ thân không hợp qua điểm mà tự rời nhà gây dựng sự nghiệp, lại rất thành công . Hiện giờ Nhạc gia không thể so như trước, cha mẹ ngược lại phải ngưỡng hơi thở của hắn.

Nhạc Tại Uyên đối với vị đại ca lớn hơn 8 tuổi luôn luôn sùng bái kiêm kính sợ, kính cẩn kêu lên:” Đại ca.”

” Ừ.” Nhạc Gia Mục hỏi:” Ngươi hiện tại ở đâu?”

” Trường quân đội, đi theo sinh viên quân huấn.”

” Hôm nay Tân Nhã đại biểu Mạc thị đến công ty đàm phán, ngươi giữa trưa lại đây cùng nhau ăn cơm.”

Mạc Tân Nhã đã nửa tháng không có nhìn thấy vị hôn phu, khi ăn cơm nhìn đến Nhạc Tại Uyên, có vẻ rất cao hứng. Tương đối mà nói, Nhạc Tại Uyên tuy rằng chu đáo, nhưng không nóng. Trên đường Mạc Tân Nhã đi toilet , Nhạc Gia Mục hỏi đệ đệ.

” Chuyện bên ngoài còn chưa giải quyết sao?”

” Đã giải quyết.” Nhạc Tại Uyên biết hắn ám chỉ Duẫn Thu.

Nhạc Gia Mục không nói thêm gì nữa, chỉ nhấn mạnh một chút.” Tân Nhã là hôn thê của ngươi, đừng làm cho nàng mặt mũi nan kham. Ngươi phong lưu thanh danh cũng không phải sớm chiều, không cần ngay cả vị hôn thê bản thân đều hống không tốt.”

Nhạc Tại Uyên hơi hơi có chút thất thần. Đúng vậy, khi cùng Duẫn Thu kết giao, hắn còn đem Mạc Tân Nhã hống dụ rất tốt, gần nhất không biết vì sao đối với Mạc Tân Nhã thế nhưng ngay cả có lệ đều lười có lệ.

Trong đầu ẩn ẩn xuất hiện bộ dáng thiếu niên, nhớ tới ngày hôm qua thiếu niên bồi hắn ăn cơm thời với biểu tình bất an, tiểu tử kia cuối cùng thế nhưng thu bát bỏ chạy……

Nhạc Tại Uyên khóe miệng hiện lên một tia cười, trong lòng bành trướng đầy tình tự không hiểu, giống như có đồ vật gì đó phải phá kén mà ra, bỗng nhiên liền thốt ra nói:” Đại ca, ta muốn giải trừ hôn ước.”

Nói vừa xong chính hắn cũng ngây ngẩn cả người. Trước khi nói ra, trong đầu hắn cho tới bây giờ đều chưa từng có ý niệm này, chính là sau khi nói ra, sư khao khát lại hết sức mãnh liệt lên.

Nhạc Gia Mục dừng dao nĩa nhìn hắn.” Bên ngoài có người mới?”

Nhạc Tại Uyên thoáng do dự, bỏ qua là nam hài không nói, gật đầu đáp:” Phi thường xinh đẹp.”

” Xem ra người mới thật lợi hại. Nàng biết ngươi đính hôn?”

Nhạc Tại Uyên hiểu được hàm nghĩa trong lời hắn nói.” Đại ca, người đó phi thường đơn thuần, cái gì cũng đều không hiểu. Ngươi nhìn đến hắn liền hiểu được. Ngươi khẳng định cũng sẽ thích hắn.”

” Ngươi đang kể chuyện cười?” Nhạc Gia Mục lạnh lùng nói.

Lúc này Mạc Tân Nhã đã trở lại, hai người đình chỉ đề tài. Tân Nhã ngồi xuống, cười:” Tại Uyên, ta vừa mới nghe được ngươi nói đại ca khẳng định sẽ thích ai? Ai tốt phúc khí  khiến cho đại ca coi trọng như vậy ? “

Nhạc Tại Uyên mỉm cười đáp :” Đại ca mắt cao hơn đỉnh, ai cũng đều chướng mắt.”

Mạc Tân Nhã khó được cười khẽ nói:” Ta còn tưởng đang nói Linda.”

“Linda?” Nhạc Tại Uyên lễ phép khá tò mò hỏi vị hôn thê.

” Đúng vậy, lần trước đến chỗ đại ca gặp một vị tiểu thư, vị tiểu thư kia thật sự là hiếm thấy. Tướng mạo khó được, học thức khó được, chỉ sợ cuồng dại cũng hiếm thấy.”

Nhạc Gia Mục nói:” Linda là thư ký của ta, công tác năng lực rất hiếm có.”

Nhạc gia hai huynh đệ đều là cao thủ đắn đo không khí, Mạc Tân Nhã tâm tình khoái trá dùng xong cơm trưa. Lúc đi ra ngoài, Nhạc Gia Mục hơi hơi dừng ở mặt sau, nói với Nhạc Tại Uyên:

” Hãy ngẫm lại ngươi lúc trước vì sao phải đính hôn. Ý tứ của ba,  ngươi nên hiểu được.”

Nhạc lão tiên sinh là lão nhân thuộc dòng dõi quý tộc, thành kiến thâm hậu, cố chấp, đã sớm báo cho tiểu nhi tử phong lưu biết, nếu hắn cưới về nữ nhân không đứng đắn gì, sản nghiệp Nhạc gia liền toàn bộ giao cho Nhạc Gia Mục. Hắn một phân tiền cũng đừng được đến.

Nhạc Tại Uyên tuy rằng biết phụ thân sẽ không tuyệt tình như thế, nhưng là vài năm kham khổ phỏng chừng tránh không được. Duẫn Thu với hắn mà nói tự nhiên không đáng này phân lượng, bởi vậy chia tay để đính hôn toàn bộ không do dự.

Hiện tại ý nghĩ giải trừ hôn ước lại càng ngày càng nặng trong đầu. Tiểu tử kia thiện lương lại cố chấp, bản thân nếu là thân phận đính hôn, chỉ sợ tám chín phần là không chấp nhận.

Nghe được đại ca nhắc nhở, Nhạc Tại Uyên trên mặt tươi cười, bộ dáng thực bất đắc dĩ:” Đại ca, Tân Nhã đối với ta nhận thức không sâu, qua vài ngày nói không chừng nàng liền vứt bỏ ta. Ta đây cũng không có biện pháp, đến lúc đó ngươi phải giúp ta hướng lão nhân biện hộ cho nhé.”

Advertisements