P/s:

Nhức đầu với chương này quá T_T, có một số chỗ nó khó dịch quá. Mọi người khi đọc thấy vấp vài chỗ thì cũng thông cảm nhé, sau này sẽ sữa lại lần nữa. Hiện giờ đuối quá , cần đi chơi một chút T_T

 

Đệ 15 chương

Nếu Phạm Tằng làm buôn bán, ta còn có thể giúp đỡ một ít, nhưng làm quan thì ta không biết rồi. Mặc dù ở thế giới này học được rất nhiều thứ, nhưng chỉ giáo dạy cách thức làm chủ mẫu gia tộc hoặc quản lý hậu cung phi tử hoặc thủ đoạn lung lạc nam nhân mà thôi. Chung quy sẽ không đi học những thứ bên ngoài của thế giới nam nhân.

Nếu không hiểu, tự nhiên sẽ không tùy tiện nhúng tay, nếu không, chỉ có thể thêm phiền toái cho Phạm Tằng thôi. Ta rất tự hiểu lấy mình. Ta nghĩ lão gia và Phạm Tằng tìm sư gia, còn phái gia nhân trong nhà đi giúp đỡ hắn, hẳn là đủ để giúp hắn đối mặt những vấn đề mà một huyện lệnh phải đối mặt rồi.

 

Dù là chức quan nhỏ, nhưng Huyện lệnh cũng là một người một cõi, ở trong huyện sẽ là nhân vật nói một không ai dám cãi hai. Mà nguyên nhân chính vì chức quan nhỏ, cho dù Phạm Tằng không có kinh nghiệm mà phạm sai gì, ta nghĩ Phạm gia cũng có thể giúp hắn bãi bình. Bởi vậy, bắt đầu sự nghiệp từ một Huyện lệnh, đối với Phạm Tằng mà nói, không thể tốt hơn.

Hắn có thể ở một huyện đại triển quyền cước, tẫn thi suy nghĩ. Vấp phải trắc trở, sau đó sửa lại, được đến kinh nghiệm tối quý giá. Này so với chuyện gì cũng đều tốt đẹp hơn.

Mà Phạm Tằng yếu nhất một mặt, chính là không đủ khéo léo đưa đẩy. Nhưng người biết khéo đưa đẩy đại đa số đều được tôi luyện đi ra từ sự thật và vấp ngã. Nếu ngay từ nhỏ đã biết đưa đẩy nịnh nọt, không phải người nham hiểm, thì là người tầm thường không chính kiến. Cho nên như Phạm Tằng bây giờ cũng tốt.

Chúng ta một hàng người khá yên ổn sống tại Vân Trạch Huyện. Nói là kham khổ, kỳ thật mọi chuyện vẫn đang có người hầu hạ, cũng không cần vất vả tự đụng tay chân. Có điều đồ ăn đã không hề theo đuổi sự cầu kỳ hoàn mỹ. Mỗi ngày ở trên đường mua thịt cá rau củ tươi, chỉ sai người làm chút món đơn giản, có cái gì ăn cái đó thôi.

Huyện lệnh bổng lộc không cao, bất quá lúc trước trong nhà cho không ít bạc, chúng ta cũng không thiếu tiền, nhưng ta tính toán chỉ dùng bổng lộc  của Phạm Tằng sinh sống.

Không làm như vậy, sao có thể dạy bọn Phạm Lịch thế nào là cuộc sống chân chính chứ ? Nếu đi vào nơi này, chúng ta vẫn tiếp tục dựa vào Phạm gia, tiếp tục sống những ngày tốt đẹp như trong kinh thành, như vậy tới đây còn có ý nghĩa gì?

Phạm Tằng ở quan điểm này cùng ta không mưu mà hợp.

Vì thế ta thu hồi tất cả đại ngạch ngân phiếu. Số tiền này có lẽ ở trong quan trường tương lai cần cho Phạm Tằng dùng lấy quan hệ, bởi vậy ta không có cầm đi mua đất vườn. Chỉ dùng bổng lộc của Phạm Tằng, dự kiến thu chi dưới tình huống tiền bạc eo hẹp mà tận lực làm cho ngày qua thoải mái. Dù sao ít nhất phải sống ở huyện ba năm, ta tận lực cải thiện hoàn cảnh cuộc sống của chúng ta.

Đã không có đất vườn rộng lớn như trong nhà, ta tự một lần nữa thiết kế hoa viên hậu viện, làm cho người ta trồng những cây hoa không quý báu gì.

Ta dạy Phạm Lịch tự  mình mặc quần áo ; tự bản thân mài mực tẩy bút ; sau khi kết thúc buổi học phải tự bản thân dọn dẹp lại bàn học ; sau khi chơi xong phải tự bản thân dọn dẹp đồ chơi ; làm cho hắn học được tự mình quản lý sinh hoạt của mình.

Con nhà thế gia cuộc sống đương nhiên rất thoải mái, nhưng ta hy vọng hắn học được tự lập, có một số việc có thể không muốn làm nhưng không thể không biết làm. Hắn học xong, tái từ hắn đi chăm sóc bọn đệ đệ, sau đó dạy bảo bọn đệ đệ.

Ta vẫn đánh đàn, vẽ tranh, viết chữ, chơi cờ, nhưng là lúc này ở nơi đây đã không hề chú ý chất lượng hay phẩm chất của giấy và bút mực. Những ngoại vật có thì hưởng thụ, không có thì cũng thản nhiên không quan tâm. Nếu như chỉ có thể dùng bút tốt mực tốt mới có thể viết ra chữ đẹp, có phải hay không quá làm kiêu?

Ta hy vọng con ta ở đây học được sự đơn giản. Bởi vì điều quan trọng nhất luôn luôn là bản thân mình. Giá trị chân chính của bọn họ chính là con người họ, mà không phải những ngoại vật.

Bối cảnh ở thế gia tuyệt đối là ưu thế, nhưng ta hy vọng bọn họ biết lợi dụng nó chứ không phải ỷ lại nó. Đúng vậy, ta muốn làm cho con ta học được chính là điều này.

Ta không có mang bình hoa cổ xưa hoặc là gia cụ quý báu  trong hành lý, nhưng ta mang theo rất nhiều sách, rất nhiều rất nhiều sách. Bởi vì các con ta cần, bọn họ từ nhỏ đã liều mạng hấp thu tri thức, tại phương diện này ta sẽ cung cấp điều kiện tốt nhất cho bọn họ.

Chúng ta 5 người một nhà nhanh chóng thích ứng cuộc sống.

Thời điểm mới tới đây, ta lần lượt thỉnh tất cả gia quyến những người làm trong quan phủ  đến làm khách. Qua đó thực dễ dàng biết rõ tính nết cùng năng lực những quan viên phụ tá cho Phạm Tằng, quan hệ hoặc là mâu thuẫn lẫn nhau trong đó, còn một ít tin đồn dài ngắn ngoài phố. Sau đó thắng được quan hệ tốt với những nữ quyến, từ họ tham mưu làm một số chuyện khó hoàn thành. Phạm Tằng tuy là người lãnh đạo nắm giữ hết thảy, nhưng phải có những nhân viên chuyên biệt cho các công việc cụ thể. Nữ nhân rất yêu nói chuyện phiếm, là nơi tốt nhất thu nhận tin tức, tuy rằng loại tin tức này thường cần được xác nhận cùng phân tích lại. Mà chuyện kể khi gối đầu thỏ thẻ bên tai buổi tối, thường rất hữu dụng.

Sai người cẩn thận chăm sóc cuộc sống hằng ngày của những phụ tá của Phạm Tằng, cũng tận lực giúp bọn họ được như Phạm Tằng, không có buồn phiền ở nhà.

Giúp hắn sửa sang lại một ít tư liệu, tỷ như  loại  hành vi phạm tội gì thì thường sẽ có dạng xử trí gì, tháng nào có thể bị  nhiều thiên tai, bình thường cần xử lý thiên tai như thế nào, tỷ như mỗi địa phương có đặc thù dân tình gì, vân vân.

Nhưng chỗ ta có thể giúp đỡ Phạm Tằng không nhiều lắm, nhưng là nếu có việc ta làm được, ta sẽ không bưng ra cái giá thế gia khinh thường không làm. Phải nói ta là hướng Phạm Tằng biểu lộ một loại thái độ duy trì, ta nghĩ hắn làm con người mới ở chỗ mới có lẽ cần loại cổ vũ này.

Phạm Tằng cũng cho ta những hồi âm tốt đẹp. Ngày qua ngày biểu tình càng thong dong, thuyết minh hắn thích ứng với chức vụ mới không tệ lắm.

” Nam nhi……”

” Hử?”, ta đang vẽ Phạm Hề. Cái tên nhóc kia, hôm nay bị té ngã, hắn phát hiện xung quanh không có ai nên không khóc, vòng vo một vòng lớn tìm được ta rồi hắn mới bắt đầu khóc. Nguyên lai ủy khuất làm nũng là bởi vì biết có người hiểu ý thương mình. Nhóc con này!

” Ngươi là nữ tử thông minh nhất mà ta từng thấy.”

” Cái gì?”, ta kinh ngạc nhìn hắn.

” Lúc trước ngươi giúp ta sửa sang lại vài thứ kia, bây giờ đều cần dùng tới. Người khác còn khen ta có khả năng, kỳ thật đều là công lao ngươi “, hắn từ sau lưng ôm ta, thật sự nói.

Ta buồn cười xoay người, xoa bóp lổ tai hắn,” Chuyện quan trường hay là chuyện dân sinh đại sự, ta một người phụ nhân ở sau viện làm sao hiểu chứ. Chẳng qua hy vọng có thể giúp đỡ ngươi chút ít, mới sắp xếp công văn cho gọn gàng thôi. Ngươi có thể sử dụng dễ dàng là tốt rồi, cũng đừng nói cái gì công lao linh tinh. Vợ chồng vốn là một thể, ta chỉ hận bản thân hiểu biết quá ít, chuyện có thể giúp đỡ ngươi quá ít. Ngươi không cùng người khác đề cập đến ta chứ ? Dù sao ta chỉ là quan quyến mà đi đọc những công văn kia, để cho người ta biết không tốt đâu.”

” Không có, ngươi yên tâm. Nam nhi thông minh chỉ ta biết là tốt rồi.”

” Cái gì thông minh không thông minh, có thể giúp ngươi ít vất vả một chút, ta biết chừng mực mà. Ngươi làm việc chuyên chú như thế, ta thật sợ ngươi hành mệt chết thân xác đó.”

Hừ, ta tốt bụng đến thế sao? Giúp đỡ hắn chẳng qua bởi vì chúng ta quả thật đã là một thể. Hắn không phải người thừa kế của Phạm gia, vì tương lai các con, ta tự nhiên hy vọng hắn có tiền đồ tốt.

Lại không thể làm cho hắn cảm thấy được ta quá khôn khéo quá có khả năng mà nảy sinh lòng dè chừng và sợ hãi ta. Những lời nói ‘ghê tởm’ đều nhanh nói ra hết. Cũng may Phạm Tằng thật không phải cái loại nam tử sợ hãi vợ so với mình cường mà tự ti.

” Nam nhi……”, hắn ôm sát ta. Sau đó liên tục chiến đấu ở các chiến trường, cuối cùng tới rồi trên giường.

Hắn hôm nay tựa hồ đặc biệt hưng trí cao, sau khi làm tình chấm dứt còn ngoạn ngón tay ta,” Nam nhi, ngươi vì sao vẫn vẽ các con mà chưa bao giờ vẽ ta?”

Ta nở nụ cười,” Ngươi có thể tưởng tượng bộ dáng các con lớn lên không? Chờ sau khi bọn hắn lớn lên, thành gia lập nghiệp giống như ngươi, thậm chí sau khi cho chúng ta bế cháu, chúng ta sẽ đem những bức họa này lấy ra xem nữa, rất nhiều có ý tứ đó.”

Hắn cũng cười lên,” Cùng ngươi sống chung một chỗ mới là chuyện có ý tứ nhất. Nam nhi cũng vẽ một bức họa của ta được không?”

“Được”, ta xoa bóp vành tai hắn,” Ngủ đi”, nhắm hai mắt lại, ta thực sự quá mệt rồi.

Hắn ôm sát ta.

………

Trước khi rời đi kinh thành, màn tranh chấp cãi cọ của Tôn di nương bị nàng té xỉu mà kết thúc. Sau đó, nàng liền nằm trên giường dưỡng bệnh, tự nhiên không có cách nào tái sảo đòi đi theo nữa.

” Phong Lan gởi thư nói Tôn di nương thân thể tốt hơn nhiều, chúng ta cũng đến đây hơn nửa năm, có phải hay không nên phái người đón các nàng đến?”, khi ta xem thư Phong Lan, Phạm Tằng đã đọc lướt nhanh như gió xấp thư thật dày của Tôn di nương. Kỳ thật ta là muốn cho Phong Lan các nàng lại đây, cuộc sống ở đây tổng so với ở nhà chính khoan khoái hơn, hơn nữa ta cũng lo lắng khi ta không có mặt, các nàng ở trong phủ sẽ chịu ủy khuất. Về phần Tôn di nương thì không sao cả, nhưng ta không thể nói ra như thế.

Phạm Tằng tùy tay buông thư, ôm eo ta,” Nơi này cuộc sống coi như không tốt lắm, vẫn nên để các nàng ở lại kinh thành đi.”

” Trong thư Phong Lan nói thầy thuốc bảo rằng Tôn di nương ưu tư quá nặng……”, nếu như vậy mà bệnh trở nặng chết đi, lấy trình độ thương hương tiếc ngọc của Phạm Tằng, nói không chừng sẽ tự trách mình, áy náy ..vv.. ngược lại ảnh hưởng chính sự. Cũng là một cọc phiền toái, còn không bằng đưa nàng đến bên cạnh thôi.

” Người nếu không biết chừng mực, ở nơi nào cũng đều giống nhau”, hắn thản nhiên nói.

” Đừng sinh khí nữa “, ta xoa bóp lổ tai hắn, cười nói,” Người một nhà luôn cùng một chỗ sống tốt hơn.”

” Nàng ấy đã nói như vậy, Nam nhi không tức giận sao?”

Ta lắc đầu,” Ở trước khi ngươi nạp nàng vào cửa, ta đã biết tính tình của nàng, nàng nhanh mồm nhanh miệng, nhưng không có ý xấu gì. Nếu đã sớm biết, hiện giờ làm chi so đo võ mồm việc nhỏ với nàng.”

” Nàng ta làm sao chỉ có nhanh mồm nhanh miệng”, Phạm Tằng cười lạnh một tiếng, lại ôn thanh nói với ta,” Mùa xuân năm sau tính sau, lập tức phải vội thu hoạch vụ mùa, đến kết thúc thì mùa đông đã tới, khi đó thời tiết lại quá lạnh, không bằng đợi cho mùa xuân sang năm.”

Ta xem ra hắn căn bản không nghĩ tiếp người lại đây, chỉ đang kéo dài thời gian, cảm thấy được có chút bồn chồn. Bất quá ta cũng không phải quá bức thiết cần các nàng đến đây, liền gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

………………………