Đệ 11 chương

 

 

Bởi vì khi viết thư cho Phạm Tằng ta đều vẽ tranh kèm theo  nên ta dưỡng thành thói quen vẽ tranh luôn. Ta thường xuyên vẽ những bức họa của con ta, ghi ngày tháng và ghi chú rõ bọn chúng đang làm gì, nói gì. Chờ đến bọn chúng trưởng thành mở ra nhìn lại, nhất định rất có ý tứ. Nơi này không có cameras, làm như thế coi như  một cách lưu niệm.

 

Phạm Lịch và Phạm Dược đều cực thích ta vì bọn chúng vẽ vẽ. Chúng chuẩn bị riêng một cái hòm, mỗi lần vẽ xong, ba người thưởng thức một phen sau đó chúng sẽ thật cẩn thận đem bức tranh cất vào hòm khóa kỹ, cực kỳ quý trọng.

…………….

 

Đang vẽ tranh thì Phạm Tằng cau mày đi vào, bộ dáng thực phiền não.

 

Ta ngừng bút,” Làm sao vậy? Lão gia gọi ngươi có chuyện gì sao?”

 

” Phụ thân muốn ta đi Li Viên học viện du học một năm.”

 

Nơi này các đệ tử thế gia chưa có công danh đi du học rất nhiều. Học viện Li Viên kia rất có danh tiếng. Không nói đến nó có nhiều danh sư, ngoài việc đọc sách còn có thể kết giao không ít bằng hữu. Dù sau nếu học ở nơi có danh tiếng, tương lai công danh mới có lợi. Đi du học nhưng thật ra một chuyện tốt.

 

Ta đến bên cạnh hắn, vuốt lên hai chân mày đang nhăn, nhẹ giọng hỏi hắn:” Đây là chuyện tốt a, ngươi phiền não cái gì?”

 

” Chính là…… Ngươi sẽ sinh đứa nhỏ”, hắn nắm cả bả vai ta,” Ta sẽ không thể ở bên cạnh ngươi, hơn nữa vừa đi chính là một năm.”

 

Một năm thời gian, ta vừa vặn sinh con, dưỡng tốt thân thể, nuôi nấng đứa nhỏ. Hắn không ở đây thêm phiền, ta thật sự cảm thấy rất tốt.

 

Ta lại cười nói:” Không cần lo lắng cho ta. Trong nhà có thái thái chiếu khán ta, nói sau còn có Lan Phương các nàng ở bên cạnh ta, ta cũng sẽ chiếu cố bản thân. Ngươi cứ việc yên tâm.”

 

Hắn đi đến phía sau ôm ta, chôn mặt vào cổ ta, rầu rĩ nói:” Ta muốn ở cùng với ngươi a.”

 

Ta ngây người một chút, hắn khi nào thì giống như nữ nhân lụy tình, quyến luyến ta?

 

Vỗ vỗ tay hắn,” Chính sự của ngươi trọng yếu hơn. Nói sau, lão gia vất vả mưu hoa tiền đồ cho ngươi, chúng ta là con cái , sao có thể làm cho ngài thất vọng chứ?”

 

” Nam nhi…… Ngươi chuyện gì cũng đều luôn suy nghĩ cho ta, cũng không nhắc đến bản thân bị ủy khuất.”

 

” Ta không bị ủy khuất a. Lão gia thương yêu Lịch nhi và Dược nhi như thế, thái thái cũng thương ta, ngươi đối với ta cũng tốt. Ta còn phải hảo hảo hiếu thuận lão gia thái thái nữa kìa, như thế nào lại cảm thấy bị ủy khuất?”

 

” Nam nhi……”

 

……….

 

Vài ngày sau, ta đĩnh cái bụng to tiễn bước Phạm Tằng. Ta vốn muốn cho Lan Chi đi theo, hắn lại không muốn mang cơ thiếp hay nha đầu gì theo cả, chỉ dẫn theo người hầu và gã sai vặt.

 

” Ta là đi du đọc, mang cơ thiếp theo làm gì”, Phạm Tằng nói như thế.

 

Ta chìu theo hắn, cùng lắm thì khi hắn trở về lại dẫn theo một hai vị thiếp ở bên ngoài thôi. Con gái của Lan Chi còn nhỏ, ta cũng không nhẫn tâm bắt nàng đi theo.

 

” Ta sẽ hảo hảo hiếu thuận lão gia và thái thái, biểu muội nơi đó ngươi cũng không cần lo lắng, ta sẽ cho thầy thuốc từng tháng đến thăm bệnh nàng. Nếu đi học viện thì chuyên tâm đọc sách, không cần lo lắng việc trong nhà”, ta khoác áo choàng cho hắn, nhẹ giọng nói.

 

” Ngươi càng phải chiếu cố tốt bản thân. Khi rảnh phải viết thư cho ta. Nếu thân mình không khỏe thì ngàn vạn lần không nên miễn cưỡng”, hắn ngược lại đè chặt hai bả vai ta, dặn dò.

 

Ta mỉm cười đáp ứng, tiễn hắn xuất môn.

 

Lan Chi, Phong Lan đều đi theo phía sau ta, hành lễ chào hắn. Hắn lại dặn các nàng phải chiếu cố ta cho tốt.

 

Tôn di nương chống đỡ thân thể yếu ớt đi ra đưa tiễn hắn, sâu kín kêu một tiếng:” Biểu ca~”

 

Ta nghĩ bọn họ cần không gian riêng nói lời tâm tình, thoáng nghiêng đi thân mình lảng tránh.

 

Phạm Tằng lại chỉ thản nhiên nói:” Ngươi bảo trọng thân thể.” Sau đó lại dặn ta vài câu rồi ra cánh cửa, để lại Tôn di nương khóc đến lê hoa mang vũ. Ta vội sai người đưa nàng trở về phòng.

 

Tiễn bước hắn, ta đi đến chỗ thái thái thỉnh an. Nàng nhìn kỹ mặt ta, mới nắm tay ta nói:” Luận về có tri thức hiểu lễ nghĩa, không ai so với ngươi mạnh hơn. Nhiều năm nay, không chỉ giúp Phạm gia thêm hai tôn tử giỏi, ngươi còn chưa bao giờ nổi giận hay to tiếng với Tằng nhi. Cho dù có người không hiểu chuyện, phòng của ngươi vẫn luôn hòa thuận vui vẻ, chưa bao giờ nháo quá phân tranh gì. Tằng nhi có được người vợ như ngươi, thật sự là phúc khí của hắn.”

 

Ta cười đáp,” Thái thái nói quá rồi. Được xuất giá vào gia đình tốt như vậy, có thái thái thương ta, đối đãi với ta tốt giống như mẹ ruột ta, con dâu cảm thấy bản thân có phúc khí mới đúng.”

 

Những lời vỗ mông ngựa lập tức khiến nàng nở nụ cười. Kỳ thật cũng bởi vì có Nghiêm thị so sánh, quan hệ giữa mẹ chồng nàng dâu chúng ta mới rất hòa thuận như vậy.

 

Không quá bao nhiêu ngày, ta lại sanh ra một con trai. Bởi vì Nghiêm thị và Lan Chi đều sinh con gái, bọn họ vốn đều đã cho thai nhi của ta bị các nàng ảnh hưởng, nhất định sẽ ra con gái. Kết quả lại là con trai.

 

Sinh con trai tốt hơn. Không phải ta trọng nam khinh nữ, bởi vì ta chỉ biết cách nuôi bé trai, không biết cách dưỡng bé gái thế nào. Lúc ở nhà mẹ đẻ, ta thật sự không hiểu nổi mấy vị tỷ tỷ của ta. Nếu giả sử ta biết cách nuôi, mặc dù ta không để ý trượng phu ba vợ bốn nàng hầu, nhưng chưa chắc con gái không để ý. Nghĩ thế, ta liền cảm thấy đau đầu.

 

Vẫn là sinh con trai tốt hơn, tương lai đi gây tai họa cho người khác. Sinh con gái, phải làm vợ cho người khác, luôn phải chịu ủy khuất. Ta đây dù làm cha hay làm mẹ, trong lòng sẽ luôn không thoải mái.

 

Lão gia và thái thái đều rất cao hứng. Thái thái còn luôn nắm tay ta nói, lúc trước xem tướng đã bảo ta sẽ vượng phu vượng tử, lời này quả nhiên không sai. Lão gia đặt tên cho con ta là Phạm Hề.

 

Ta không tiện viết thư, liền làm cho Phạm Lịch và Phạm Dược viết, còn đem bàn tay bàn chân nhỏ bé của cục cưng in vào, sau đó gửi đi. Đương nhiên, bản thân chúng ta cũng để lại một phần, cất vào hòm kia.

 

Từ đó về sau Phạm Lịch và Phạm Dược sinh ra nồng hậu hứng thú đối với việc ghi lại quá trình sinh trưởng của đệ đệ. Ví dụ như khi nào thì hắn biết đem ngón tay nhét vào miệng, khi nào thì thấy răng sữa, khi nào thì có thể xoay người, vân vân, so với ta còn ham thích hơn. Hai đứa này từ nhỏ luôn một bộ dáng tiểu đại nhân, bây giờ giúp đệ đệ tắm rửa đều cười rất vui vẻ.

 

Mà Phạm Hề càng lớn càng giống đứa con ngốc của ta, ngay cả tính tình cũng giống. Ta có chút nghi hoặc, chẳng lẽ ông trời bù đắp cho ta?

 

Phạm Tằng từng tháng đều viết thư cho ta, kể về cuộc sống hằng ngày của hắn, rồi học được gì bổ ích, còn có tưởng niệm ta cùng các con. Mấy dấu ấn tay chân của cục cưng tựa hồ làm cho hắn cảm thấy cực kỳ mới mẻ. Mặc dù không gặp mặt, nhưng hắn đối với dứa con này cực kỳ chú ý.

 

Ta viết hồi âm liền càng đơn giản. Trước tiên là nói về sức khỏe của lão gia và thái thái đều tốt, sau nói đến chuyện trong nhà, sau đó là chuyện ba đứa con, cũng đề đến thân thể của Tôn di nương, còn có cái thai trong bụng Phong Lan. Sau cùng ta vẽ một bức họa, có đôi khi là hai đứa con tắm rửa cho đệ đệ, có đôi khi tách ra vẽ từng đứa. Chẳng hạn như Phạm Lịch đang rung đùi đắc ý xem sách, Phạm Dược đang luyện tập viết chữ, còn có Phạm Hề cười ngây ngô nhìn các ca ca….sau đó ghi chú vài dòng rồi gửi đi. Có đôi khi vẽ đẹp lắm, Phạm Lịch và Phạm Dược đều luyến tiếc ta gửi cho Phạm Tằng, không thể cất vào hòm. Ta chỉ phải vẽ lại một lần nữa.

 

Thỉnh thoảng ta mang theo ba đứa con về thăm nhà mẹ đẻ. Phạm Lịch và Phạm Dược hiển nhiên có thể nhận ra ai là thực sự thương ta, cho nên bọn họ rất thân cận với bà ngoại. Mẫu thân cũng cực thích hai đứa nhỏ, thậm chí thích còn vượt qua cả cháu nội.

 

Bất quá từ lúc ta sinh Phạm Hề về sau, khi có chút nữ khách đến, thái thái thường sẽ kêu ta đi tiếp khách. Nói là các nàng nghĩ muốn dính dính phúc khí có thể sinh ra con trai, làm cho ta dở khóc dở cười. Lúc Thái thái nói những lời này, biểu tình rất là đắc ý. Ta cũng liền thuận thế kết giao một ít thiện duyên, ở trong quan trường có nhiều bằng hữu luôn luôn tốt hơn. Ngoại giao tốt với các phu nhân, về sau sẽ có chỗ dùng.

 

Phong Lan đủ tháng sinh ra một cô con gái khỏe mạnh. Ta có ba đứa con trai cùng hai thứ nữ, coi như trai gái song toàn. Nghiêm thị rất không cao hứng, bởi vì nàng lại mang thai. Mỗi ngày nàng ồn ào nói xéo Phong Lan mang đến rủi ro cho nàng, chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, mắng chửi người.

 

Lão gia và thái thái cũng đích xác hy vọng nàng có thể sinh con trai, dù sao Phạm Tằng vẫn là con trai thứ. Bởi vậy thái thái khuyên ta nhường nhịn một chút. Bất quá Nghiêm thị hiển nhiên không biết độ chừng. Thấy thái thái không lên tiếng, ta lại luôn nhường nhịn, nàng càng phát ra hết sức lông bông. Sau lại ngay cả thái thái cũng không chịu nổi nàng, cũng không muốn cho các tôn tử bảo bối bởi vì nàng mà chịu ủy khuất, liền dẫn theo chúng ta đi biệt viện lễ Phật. Ta liền đem Lan Chi, Phong Lan, hai đứa con gái, còn có Tôn di nương cũng dẫn theo đi.

 

” Ngươi đây là chuyển nhà sao? Mang nhiều người như vậy”, thái thái cười nói.

 

” Làm cho các nàng cùng đi, cũng dính dính Phật khí, còn có phúc khí của thái thái.”

 

” Con khỉ nhà ngươi thật biết nói chuyện”, thái thái cười đến toe toét,” Ta còn không biết cái tính bao che khuyết điểm của ngươi sao. Như vậy tốt lắm, có thể bảo vệ người của mình mới là khí độ của chủ mẫu.”

 

Vì thế đoàn người chậm rãi xuất phát, đem Phạm phủ để lại cho Nghiêm thị, làm cho nàng tiếp tục chỉ huy. Nữ nhân ngốc này, cho dù lần này có sinh ra con trai, kết cục cũng sẽ không hảo. Về sau nàng gây, nàng chịu. Lúc trước mới gặp nàng, hình tượng đoan trang khí phái,  hiện giờ càng ngày càng mơ hồ.