Đệ 3 chương

Sau sinh nhật 4 tuổi không bao lâu, có lẽ là cảm thấy được ta có thể hiểu biết, mẫu thân bắt đầu thật sự dạy ta học chữ. Bàn tay nho nhỏ cố sức cầm bút lông, thường xuyên dính mực đầy mặt và tay, làm cho tổ mẫu và mẫu thân rất buồn cười.

Khi 5 tuổi đã biết viết không ít chữ phồn thể, vì thế ngày lành của ta đến đây, có rất nhiều tạp thư có thể đọc. Chữ cũng viết ra hình dạng một chút.

Sáu tuổi lại biết thêm cờ vây cùng quốc hoạ.

Bảy tuổi là thời điểm thay răng, ta mang hàm răng thiếu mất răng cửa, vừa nói chuyện liền hở miệng, bắt đầu đi theo mẫu thân bên người học gia sự.

Tám tuổi thời điểm bắt đầu học nữ hồng.

Chín tuổi thời điểm bắt đầu học đánh đàn.

Mười tuổi thời điểm bắt đầu học trù nghệ cùng các loại quy củ của đại gia tộc.

Từ đó ta bắt đầu rồi giáo trình của tất cả tiểu thư khuê các. Tuy nói mới trước đây bảy tuổi là đến trường, nhưng thời điểm này chương trình học cùng hiện tại có thể nói là cách biệt một trời. Cầm kỳ thư họa, nữ hồng gia chánh, trù nghệ quy củ, ta một cái tiểu bé gái mỗi ngày vội vô cùng.

Các tỷ tỷ khác không có bận rộn như ta, bởi vì ta là cháu gái đích tôn, đại khái tương lai sẽ gánh vác trách nhiệm đám hỏi, cho nên trong nhà đối ta bồi dưỡng cũng tận hết sức lực.

Ta không có gì chướng ngại tâm lý, xem như là bồi dưỡng công việc mới đi. Huống hồ đều là chút tu thân dưỡng tính gì đó, hoàn toàn có thể xem như giải trí. So với trước kia, lúc ta thi vào trường cao đẳng, học hết ngày dài lại đêm thâu ; tốt nghiệp được vào GRE, mấy năm công tác va chạm, ở xã hội học được nhân tình ấm lạnh; ở thời điểm cạnh tranh thăng chức gặp được thị phi cùng người khác ngáng chân; ở thời điểm giao dịch gặp gián điệp buôn bán thiếu chút nữa không thoát khỏi sóng to gió lớn; còn có áp lực nuôi gia đình… nên so với chúng, những chuyện này không đáng kể chút nào.

Ít nhất ta còn có thời gian đọc sách, đem chim đi dạo, uy cá, hái hoa tươi tặng tổ mẫu và mẫu thân. Ta chưa bao giờ có tâm sự. Tuy rằng trong gia tộc nhiều người nhiều miệng, khó tránh khỏi có chút tranh chấp xấu xa, nhưng một ít sự này đều thực dễ dàng giải quyết, ta cũng cũng không để ở trong lòng. Mỗi ngày cuộc sống đều tương đương khoái trá.

Dinh dưỡng cân đối, lượng cơm ăn rất lớn, hơn nữa có thời gian ngủ trưa, buổi chiều tản bộ…bởi vậy thân thể ta không giống như các tỷ tỷ nhu nhược tựa hồ gió thổi sẽ gục. Ta tương đương rắn chắc, chưa bao giờ sinh quá bệnh, bởi vậy cũng thực may mắn vẫn chưa bị hưởng qua vị thuốc Đông y chua sót khó ngửi. Trên tay vì nguyên nhân đánh đàn và nắm bút lông mà sinh ra bạc kiển, bởi vì mài mực cùng viết chữ nên bắp thịt cũng không tệ lắm.

Quy củ đã muốn thấm vào nhất cử nhất động mỗi ngày của ta. Trở thành một phần tử của thời đại này, tự nhiên phải tuân thủ quy tắc nơi này. Quản gia cùng viết chữ luôn xuất sắc nhất, cầm kì thi họa đứng thứ hai, nữ hồng trù nghệ chỉ cần biết là đủ. Mẫu thân nói cũng thế, dù sao nữ hồng biết làm sẽ quen tay thôi, bình thường cũng không cần ta làm. Về phần trù nghệ, lại chỉ cần biết ăn là được. Lời ấy cực hợp lòng ta.

Cùng mẫu thân bàn bạc xong rồi tờ danh sách đồ cưới của thất tỷ, ta mang theo Lan Chi, Phong Lan, Lan Huệ, Lan Du đi tản bộ trong vườn. Các nàng, một người cầm cần câu và mồi câu của ta, một người dẫn theo hộp điểm tâm cùng rượu trái cây, một mang theo nhuyễn điếm, một cái cầm quyển sách ta đang xem nhiều ngày, đi theo phía sau im lặng không lên tiếng.

Dung mạo của thân thể này thuộc loại đoan trang hào phóng, ấn theo tổ mẫu nói, ung dung khí độ cái gì đều có. Ta tuyển nha đầu đều là thông minh thanh tú, xinh đẹp như hoa. Ta vốn chính là nam nhân, tự nhiên nguyện ý trước mắt đều phải là mỹ nhân.

Mới đi đến đình tạ, phát hiện thất tỷ đang ngồi nơi đó gạt lệ. Nàng thân thể mảnh mai, đa sầu đa cảm, thường xuyên vì một câu thơ nào đó, hoặc là trong nhà hạ nhân nào đó lỡ miệng, liền khóc cả buổi, ta thật sự đã thói quen. Nhưng nàng ở thi từ tài nghệ tốt lắm, rất có tài hoa.

” Thất tỷ tỷ, sao ngươi lại khóc?”

Nàng thấy ta, dùng khăn lau nước mắt,” Sắp qua mùa hạ, rất nhiều hoa đều héo tàn. Ngươi nhìn dòng nước này mang theo tàn hoa, không biết đi đến nơi nào. Nghĩ như vậy, ta liền khóc thay cho hoa một hồi, xem như đưa tiễn.”

Nàng thực sự ý tứ. Ta mỉm cười, ở bên người nàng ngồi xuống, tiếp nhận cần câu mồi câu súy đi ra ngoài,” Hoa nở rồi cũng tàn, huống hồ sang năm còn có thể nở lại. Vì sao phải khóc chứ?”

” Thật sự là tiểu hài tử, chỉ biết ăn trái cây”, nàng nhéo nhẹ mũi ta, lại hơi hơi thở dài nói:” Sang năm hoa đã không phải là hoa hiện tại.”

Ta thật không hiểu nàng đang khóc cái gì, có lẽ bởi vì sắp lập gia đình, không biết đối phương tướng mạo thế nào, không biết tương lai sẽ như thế nào nên trong lòng bất an đi? Hoặc là thật sự đang vì hoa rơi mà khóc? Cô gái tâm sự rất khó đoán a.

” Thất tỷ tỷ ăn chút điểm tâm không? Ta đem theo rất nhiều.”

Nàng sực nở nụ cười,” Ta không có hảo ăn uống như ngươi, chính ngươi ăn đi.”

Ta không sao cả gật gật đầu, liền cắn một ngụm điểm tâm từ tay Phong Lan, lại ở trong tay Lan Chi uống một ngụm rượu trái cây. Mẫu thân tân đề bạt sư phụ nấu điểm tâm thật không sai, không chỉ có điểm tâm đa dạng, hơn nữa làm rất hợp khẩu vị không thích ngọt nị của ta.

Chúng ta nói chuyện trong chốc lát. Trên thực tế vẫn là nàng nói, ta nghe. Từ sau khi lục tỷ xuất giá, trong nhà này nàng vốn không có ai có thể trò chuyện. Nàng cũng chỉ cùng ta ” Tiểu hài tử” nói.

Trong nhà thả loại cá “Cẩm lí” vào ao nuôi để ngắm cảnh, ta lại cho người ta thả chút cá chép vào. Mỗi ngày đều có người uy, cho nên lũ cá này rất ngốc, gặp câu liền cắn. Ta nếu muốn thật sự câu cá, một bửa cơm có thể câu một thùng nhỏ. Cho nên ta cũng chỉ là ngoạn ngoạn, nếu là Cẩm lí cắn câu, hoặc là cá chép nhỏ cắn câu, ta để cho chúng nó ăn hết mồi sau đó thả đi, ta lại thả câu lần nữa. Chỉ có đụng tới cá chép đặc biệt lớn, ta mới giật cần câu lên, cấp trên bàn cơm thêm đồ ăn, khiến tổ mẫu tươi cười không thôi.

” Đúng rồi, tặng ngươi chiếc vòng bằng ngọc đẹp lắm”, thất tỷ tỷ từ trong túi lấy ra cho ta.

Mới trước đây cát tường hạng quyển đã sớm không đeo. Sinh nhật mười tuổi, tổ mẫu từ trong khố phòng lấy ra một khối ấm ngọc là của hồi môn năm đó của nàng, nghe nói là ngọc truyền thừa trăm năm, đeo vào cổ ta, làm cho ta vẫn đội. Ta tuy rằng không thích đeo vàng với ngọc, nhưng đeo ngọc này  làm thân thể cực thoải mái, nhất là vào thời điểm mùa đông trời lãnh.

Ta nghiêng tới làm cho nàng đeo vào cổ ta,” Cám ơn thất tỷ tỷ.”

” Theo ta còn khách khí cái gì.”

” Ngũ ca từ Giang Nam trở lại mua mười hai tượng đất, biểu tình sinh động cực kỳ. Chúng ta một người sáu cái, bên ta vừa sai người đưa đến trong phòng ngươi, ngươi nhìn thấy chưa?”

” Còn chưa thấy, chắc là vừa rồi tỷ đến trong vườn nên đã lỡ gặp .”

” Còn có sa tanh mới mua, sáng nay nương sai người đến đo đạc cho chúng ta, hảo làm quần áo mặc mùa thu”, Trên thực tế là vì cấp nàng làm quần áo xuất giá, sợ nàng ngượng ngùng, cho nên tìm cái ngụy trang.

Nàng cũng hiểu được, ửng đỏ nghiêm mặt gật đầu.

Một trận gió nhẹ thổi tới, ta cảm thấy thật sảng khoái, nàng lại ho khan vài tiếng.

” Thất tỷ tỷ ngồi ở đầu gió đã bao lâu? Mau trở về đi thôi, nếu không lại sinh bệnh.”

Nàng gật đầu, đứng lên.

” Người hầu đi theo thất tỷ tỷ đâu ?”

” Ta ngại các nàng huyên náo, không cho các nàng đi theo.”

” Lan Huệ ngươi đưa thất tỷ tỷ trở về.”

” Vâng ạ”, Lan Huệ vội đáp.

” Chỉ một chút lộ, sao lại cần đưa đi ?”, lời tuy nói như thế,  nhưng nàng cũng không cự tuyệt Lan Huệ đi theo. Ta nhìn nàng từ một cô bé 8 tuổi trưởng thành thành một cô gái ôn nhu đa tình, nàng cũng thói quen ta ngẫu nhiên như tiểu đại nhân chiếu cố nàng.

Nàng đi rồi lúc sau, ta vừa vặn câu được một con cá chép to , sai Lan Du đưa đến trong phòng đại trù. Sau đó thả hết toàn bộ mồi câu uy cá.

Rửa sạch tay, lấy qua sách, ta một bên đọc sách, một bên bản thân uống rượu. Rượu này độ cực thấp, hương vị giống như nước trái cây, ta làm như đồ uống hằng ngày uống.

Đọc sách bất tri bất giác liền say mê, thẳng đến Phong Lan nhẹ giọng nhắc nhở ta,” Tiểu thư, nên trở về tập viết chữ.”

Ta mới buông thư, lại mang theo nhân chậm rì rì tiêu sái trở về.

Nương gặp ta vào cửa, ngẩng đầu cười nói:” Ngươi như thế nào đến đâu cũng mang theo một chuỗi bánh chưng như vậy?”

” Cái gì bánh chưng, rõ ràng là mỹ nhân.”

Nương trắng liếc mắt ta một cái, tiếp tục xem sổ sách của nàng. Ta rảnh tay, bản thân tự mài mực, bắt đầu viết chữ.

Ban đêm , nương trò chuyện với ta :” Bốn nha đầu của ngươi, dung mạo đều phát triển, cũng đều 16-17 tuổi, tương lai tính thế nào, ngươi có suy nghĩ chưa ?”

” Ân, ta là tiểu hài tử, không tốt mở miệng. Nương thay ta hỏi các nàng một chút, có ai nguyện ý gã chồng liền gã, nguyện ý lưu lại ta tương lai liền mang đi.”

” Ngươi cái tiểu nha đầu nói lập gia đình cũng không e lệ”, nương trạc trạc cái trán ta.

” Cùng nương còn có gì không thể nói.”

Nàng nở nụ cười,” Khuê nữ của ta tính tình thản nhiên hào phóng như vậy, đây mới là đương gia quản sự bộ dáng. Bất quá các nàng một đám xinh đẹp như thế, ngươi không lo lắng tương lai thành tai họa?”

” Kia có cái gì lo. Đều là người đi theo ta lâu năm, các nàng tổng so với người khác tốt hơn nhiều, cũng có thể giúp đỡ ta.”

” Cũng đúng. Ta xem Lan Chi cùng Phong Lan bổn phận thành thật, lại từ nhỏ hầu hạ ngươi, tương lai ngươi dẫn theo không thể tốt hơn. Hai người kia, còn muốn nhìn nhìn lại.”

” Hỏi các nàng bản thân ý tứ một chút đi, còn nhiều năm mà . Các nàng nếu muốn lấy chồng, sẽ đề bạt vài người nhỏ tuổi khác, hiện tại bồi dưỡng cũng còn kịp.”

Nương gật đầu.

Từ lúc đến thế giới này cho tới bây giờ, ta xem như tiến vào ổ mỹ nhân. Chỉ nội trong khu vực nhỏ như thế, mà bên trong thị thiếp cùng nha đầu mỹ nhân chỗ nào cũng có. Bình quân chia đều tiêu chuẩn tương đương cao. Quyền thế địa vị là lợi hại như thế, có thể đem các tài nguyên tốt đều nắm ở trong tay.