chương 179 sống lại

” Tiểu thư, làm sao vậy?” Đang toàn lực bay nhanh, Liễu Toàn nhìn qua kính chiếu đột nhiên thấy mặt Phương Tuyết trắng bệch không còn nhân khí, không khỏi lo lắng hỏi. Liễu Toàn phát hiện không đúng, quay đầu lại, thấy Phương Tuyết như mất hồn thì thào lẩm bẩm một mình. Hắn tới gần nghe ra là ” Đã chết…… Hắn đã chết…… Ta hại chết hắn…… Hắn…… Đã chết……”

Ai? Ai đã chết? Liễu Toàn cả kinh, thân thủ tìm kiếm về phía sau, bắt lấy Vân Tả Ý .

” Ngươi làm gì, buông ra, hắn là của ta.” Phương Tuyết phát hiện có người muốn dẫn đi Vân Tả Ý, lập tức bừng tỉnh, mạnh mẽ ôm lấy Vân Tả Ý , hét lớn với Liễu Toàn.

Tuy rằng chỉ tiếp xúc trong nháy mắt nhưng đối với cao thủ như Liễu Toàn là đủ rồi, Vân Tả Ý quả thật đã chết, hơn nữa đã không còn khả năng tái cứu trở về. Sao hắn lại quên mất chứ, Vân Tả Ý chính là người thường không có một chút võ công phòng thân, trên chiến thuyền bị ô nhiễm đối với hắn đủ để trí mạng. Phương Tuyết tuy nói nữ tính thể chất yếu ớt nhưng võ công ở trong các bạn cùng lứa lại tuyệt không kém. Phương Tuyết tại hoàn cảnh này đều kiên trì không được, Vân Tả Ý chỉ sợ ở thời điểm phi thuyền mới vừa bị ô nhiễm liền đã……

So với Phương Tuyết mất đi Vân Tả Ý mà cực kỳ bi thương, Liễu Toàn lý trí hơn nhiều. Hắn hiện tại nhiều lo lắng chính là phải công đạo với Vân Thị như thế nào. Tuy rằng không phải bọn họ trực tiếp xuống tay, nhưng bọn họ cũng là nguyên nhân gián tiếp rất trọng yếu. Vân thị đem lửa giận phát đến trên người bọn họ là tuyệt có khả năng. Phương Tuyết một đường đều gắt gao ôm Vân Tả Ý , vô luận như thế nào cũng không chịu buông tay, cảm giác được thi thể Vân Tả Ý chậm rãi biến lạnh, liền cố gắng gần sát hắn, muốn dùng nhiệt độ cơ thể sưởi ấm hắn, nhhưng tất cả đều vô dụng. Lúc sau có người tiếp ứng đến , Vân Tả Ý toàn thân đã hoàn toàn lạnh lẽo, mà lúc này Phương Tuyết chịu không nổi bi thống cùng phóng xạ ảnh hưởng đã hôn mê bất tỉnh……

Liễu Toàn nhìn về Phương Tuyết, bất đắc dĩ thở dài, mất rất lớn sức lực mới đem hai người tách ra. Liễu Toàn ôm lấy Phương Tuyết, nói với thuộc hạ:” Đưa hắn về Vân thị”

Thuộc hạ lập tức đi tới, chính là khi chạm được cơ thể lạnh bất thường thì lập tức cả kinh:” Hắn đã……”

Liễu Toàn thản nhiên gật đầu:” Ừ, ngươi đem hắn đưa về đi. Trước khi người khác phát hiện, ngươi lập tức quay lại. Còn có, chúng ta về sau phải tăng mạnh phòng bị, tất cả động tĩnh của Vân thị không được bỏ qua.”

“Vâng.”

…………

Khi thấy thi thể của Vân Tả Ý, có thể tưởng tượng đó là dạng tình cảnh gì. Vân thị đương trường giải trừ hôn nhân giữa Vân Tả Ý và Cao Phương Tuyết. Chuyện này không gì phải đáng trách. Vân Tả Ý đã chết, hôn nhân của hắn cho dù Vân Hàm Phong không chủ động hủy hôn, cũng sẽ ở một thời gian sau tự động giải trừ. Dù sao người còn sống vẫn còn cuộc sống của mình.

Cho dù Cao thị đã ra mặt giải thích, bọn họ là cứu trở về Vân Tả Ý trên đường gặp phải hải tặc phục kích, bảo hộ bất lực mới tạo thành người thừa kế đệ nhất của Vân Thị tử vong. Nhưng Vân thị ở cùng thời điểm trút đại lượng tài chính đi tiêu diệt hải tặc vũ trụ vẫn ra mặt tuyên bố giải trừ hợp tác quan hệ với Cao thị. Sau này Vân thị sẽ không cùng Cao gia triển khai hợp tác, hơn nữa trên các phương diện cạnh tranh phát sinh, Vân thị và Cao thị là quan hệ đối địch. Chuyện cứ như thế triển khai.

Một tháng sau, Vân thị lại ra mặt tuyên bố giải trừ quan hệ đối địch, nhưng sau này sẽ không có hợp tác. Cùng lúc đó gia chủ Vân thị tuyên bố giải trừ quan hệ hôn nhân với người vợ cả Cao Mai đã chung sống hơn hai mươi năm. Cao Mai trở lại Cao thị, nhận chức tổng giám đốc, chức vị chỉ dưới ca ca Cao Hải. Có tin tức nội bộ cho biết: Vân phu nhân Cao Mai vì giải trừ quan hệ hai nhà đối địch đã tranh cãi rất lớn với Vân thị gia chủ, cuối cùng phải dùng điều kiện giải trừ hôn nhân mới có thể làm cho gia chủ Vân thị tuyên bố giải trừ quan hệ đối địch giữa hai nhà.

Ở thời gian ngắn ngủn đã xảy ra nhiều tin tức lớn như vậy, thật sự làm cho giới truyền thông hoa cả mắt. Một trong hai nhân vật chính bị bắt cóc – người thừa kế Vân thị – đã bỏ mình, thế còn người thừa kế Tử gia an nguy ra sao? Bản báo đăng tin cho biết, Tử gia sau khi hay tin người thừa kế Vân thị bị ngộ hại đã tăng mạnh lực sưu tầm, hơn nữa tuyên bố nếu hải tặc dám giết con tin , bon họ sẽ chờ nhận sự đuổi bắt vĩnh viễn của Tử gia.

Làm cho mọi người nhẹ nhàng thở ra chính là khi Tử gia giao ra tiền chuộc đã thuận lợi cứu trở về trưởng tử của mình. Nhóm hải tặc giảo hoạt này vẫn như cũ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, bất quá không có bao nhiêu người chú ý bọn họ. Tuy rằng sự tình do bọn hắn gây nên nhưng họ không có làm ra hành vi thương tổn con tin, mọi người càng thêm chú ý một nhóm hải tặc khác, nhóm đã phóng ra bom ô nhiễm sát hại người thừa kế Vân thị.

Bom ô nhiễm kim chúc, ở pháp luật liên minh quy định rõ ràng trong văn bản ,là vật phẩm cấm mang theo hoặc sử dụng. Liên minh hiện giờ đã tăng số vệ binh truy bắt bọn chúng. Hành vi truy bắt cường đạo được nhiều đại thế gia duy trì, trong đó Vân thị cùng Cao thị tích cực nhất. Nửa năm sau bọn họ bị bắt quy án, nhốt vào tinh cầu giam cầm của liên minh. Nhưng không lâu sau đó trên tinh cầu giam giữ của liên minh mất đi tung tích bọn họ, rồi sau đó lại ở một thời gian khác, một địa điểm khác phát hiện thi thể vô cùng thê thảm của họ. Theo thủ pháp làm thi thể chịu hình đến xem, bọn họ thực không phải bị đồng bọn cứu đi, mà phỏng chừng do cừu gia trước kia gây nên. Trước mắt hình cảnh của liên minh tham gia điều tra, Vân thị cùng Cao thị đều ở trong phạm vi kiểm tra, nhưng không có kết quả gì.

……………..
………
….

Tỉnh lại, phát hiện chính mình không thể thấy, rất xa tựa hồ có tiếng người nói chuyện truyền đến, loại cảm giác này làm cho Vân Tả Ý thiếu chút nữa nghĩ đến bản thân lại xuyên qua lần nữa. Nhưng rất nhanh hắn liền phát hiện khác biệt, lần tái sinh trước tuy rằng cũng giống như hoàn cảnh hiện tại nhưng vẫn có thể cảm giác được bốn phía ấm áp, mà lúc này đây, hắn là thật sự cái gì cũng không cảm giác, giống như xúc giác cùng thị giác đều biến mất, chỉ có thể nghe được mơ hồ truyền đến một chút thanh âm.

Hắn bị làm sao vậy ? Hắn nhớ rõ lên phi thuyền không lâu sau đó hắn thật khó chịu, tay chân dần dần mất đi khống chế, hô hấp cũng càng ngày càng khó khăn. Nhận thấy nguy hiểm, hắn tự động tiến vào trạng thái minh tưởng, trạng thái này giúp hắn chống cự cường têm một ít, nhưng là rất nhanh, hắn phát hiện cho dù minh tưởng cũng không giúp được gì. Hơn nữa hắn tựa hồ đã không có khí lực theo trạng thái minh tưởng tỉnh táo lại. Dưới tình thế cấp bách, hắn liền vận dụng bổn môn tâm pháp mà đã lâu chưa từng sử dụng rồi hoàn toàn mất đi ý thức…… Tái sau đó, chính là hiện tại.

Hiện tại là tình huống gì? Thanh âm mơ hồ truyền đến rất quen thuộc. Hình như là phụ thân. Còn có.. chính mình…… Sao có thể chứ? Ta không phải ở trong này sao? Sao có thể nghe được giọng nói của chính mình chứ ?

Nghĩ mãi không thông, Vân Tả Ý lại mất đi ý thức. Không biết bao lâu sau Vân Tả Ý lại theo ngủ say kỳ quái kia khôi phục ý thức. Lúc này đây hắn có một chút cảm giác. Hắn cảm giác được chính mình có thân thể, bất quá không thể khống chế. Thật kỳ quái. Bốn phía không có một tiếng động, còn có tiếng đêm trùng kêu. Hiện tại là buổi tối sao?

Không biết qua bao lâu, hắn cảm thấy có người di chuyển thân thể của mình, đồng thời truyền đến một tiếng vấn an:” Ý nhi , chào buổi sáng nhé.”

Tiếng nói so với ngày hôm qua rõ ràng rất nhiều. Trầm thấp từ tính, quen thuộc đến nói không nên lời, rồi lại có một chút hương vị không đồng dạng, giống như so với trước kia càng trầm thấp, cũng nhiều thêm chút khàn khàn. Là phụ thân. Chờ chút, hắn giống như không có nghe tiếng chân bước vào, chẳng lẽ tối hôm qua hắn và phụ thân ngủ cùng giường sao? Đây là có chuyện gì ? Mà càng làm cho Vân Tả Ý kinh ngạc là sự tình phát sinh ở phía sau, hắn cư nhiên nghe được giọng của mình:” Sớm a.”

Hắn không nói gì. Hắn dám khẳng định bản thân không nói gì, vậy giọng kia là của ai ? Là ai đang giả mạo hắn? Vừa rồi tiếng nói rõ ràng giống hắn như đúc, ngay cả vẻ lãnh đạm trong đó cũng không kém mảy may.

” Ý nhi . Tối hôm qua ngủ ngon không ?” Vân Hàm Phong nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc người đang nằm trong lòng mình, vô cùng thân thiết hỏi.

” Hết thảy bình thường. Không có vấn đề.” Vẫn là tiếng của mình.

” Ha ha, Ý nhi , ta không phải hỏi ngươi có vấn đề hay không, ta là hỏi ngươi tối hôm qua ngủ ngon không ?” Vân Hàm Phong bất đắc dĩ cười khổ, cho dù biết rõ là đáp án này nhưng hắn vẫn một lần lại một lần hỏi, cũng một lần lại một lần tra tấn chính mình. Rốt cuộc vì sao cứ chấp nhất như thế chứ? Có lẽ là vì muốn mỗi buổi sáng tỉnh lại đều có thể nghe được trả lời không đồng dạng như vậy đi.

” Thỉnh chỉ thị.” thanh âm trong trẻo lạnh lùng như trước vẫn đều đều nói.

” Ý nhi , ta hỏi ngươi tối hôm qua ngủ ngon không, ngươi phải trả lời là ngủ rất ngon.” Vân Hàm Phong kiên nhẫn trả lời.

” Hiểu được, cần đem ‘tối hôm qua ngủ ngon không? Ngủ rất ngon’ xếp vào bộ nhớ vấn đáp tiêu chuẩn sao?”

“…… Không cần, chúng ta dậy thôi. Ý nhi , hôm nay ta mang ngươi đi hoa viên không trung giải sầu nhé, ngươi thích không?” Vân Hàm Phong lắc đầu, tiếp tục hỏi.

” Thích.”

Vân Hàm Phong nghe thế, trong mắt lại xuất hiện thần sắc thống khổ. Hắn không phải ‘hắn’, hắn không phải Ý nhi , cho dù mình có làm tương tự như thế nhiều lần, hắn cũng không phải Ý nhi . Có lẽ đúng như Vân Vũ Chí nói, đã biết việc đang làm là khinh nhờn hắn, là đang khiến hắn không thể ngủ yên, nhưng bản thân đích thực không thể bỏ xuống được, thật sự không bỏ xuống được…… Nếu là Ý nhi , hắn sẽ không nói thích, cho dù nói thích, trong mắt cũng sẽ không hề nguyện ý, hắn ghét nhất bị đưa đến địa phương nhiều hoa, hắn nói hương hoa rất khó chịu……

” Ý nhi , ngươi cười cười được không? Ta muốn xem……”

“Vâng.”

” Ý nhi , ánh mắt của ngươi không cười……”

” Sửa đúng. Ánh mắt không có chức năng cười, cười là cơ mặt vận động.”

“…… Ta biết. Ý nhi , ngươi…… thích ta không ?”

” Nhắc nhở. Hệ thống cấm trả lời loại câu hỏi này.”

” Ừ, ta đã biết……” Không thích hợp. Giọng nói kia là chính từ thân thể hắn phát ra . Nói cách khác không có ai giả mạo hắn, còn có, thanh âm kia tuy rằng nghe giống như đúc giọng của hắn nhưng trong đó không có một chút cảm tình, thật giống như âm thanh siêu trí não nhân tạo. Hơn nữa, ngay cả cách trả lời cũng cùng trí não không sai biệt lắm, hoặc là nói, càng giống người máy.

Đây là có chuyện gì? Hắn mê man bao lâu? Vì sao hết thảy đều mơ hồ không rõ?

Thời gian kế tiếp, Vân Tả Ý vẫn không khống chế được thân thể, chỉ dựa vào thính giác để cảm giác hết thảy chung quanh. Dần dần, hắn biết: bản thân đã chết ở bốn năm trước; hắn còn biết: cái kia nói giọng của mình, nó có thân thể của mình, không, phải nói là thi thể, nó có thể giống như người bình thường hành động nói chuyện, tất cả đều bởi vì phụ thân lợi dụng kỹ thuật sinh học cao nhất, biên soạn một trình tự rồi cài vào thân thể của mình, làm cho mình như còn sống. Nói như vậy, hiện giờ thân thể này làm chủ không phải chính mình, mà là một vi mạch. Vân Tả Ý gắt gao nhíu mày lại, hắn thật sự tức giận, điều này rất hiếm thấy. Không ai thích mình có bộ dáng người không ra người quỷ không ra quỷ, như vậy còn không bằng trực tiếp đem hắn chôn đi. Cho dù bởi vì duy trì dạng này mới làm cho hắn có cơ hội khôi phục ý thức nhưng hắn vẫn không thích.

Hiện tại hắn là thứ gì? Chủ nhân của thân thể là một trình tự vi mạch, thế hắn đâu? Suy nghĩ nửa ngày, một từ ngữ xông ra: virus, nguyên lai hắn hiện tại đã như cùng loại với virus sao?

Tức giận, Vân Tả Ý cứ như vậy ẩn trong biển ý thức, nghe hết thảy bên ngoài. Dần dần, hắn chậm rãi giảm bớt phẫn nộ với Vân Hàm Phong, bởi vì hắn nhìn đến Vân Hàm Phong mỗi ngày cẩn thận chiếu cố hắn…… ừm, thi thể hắn. Mỗi ngày Hàm Phong đều kiên nhẫn nói chuyện với hắn, mỗi ngày lại chú ý hỏi hắn, cho dù câu trả lời vĩnh viễn là một giai điệu đối đáp trả bài quen thuộc. Rất nhiều thời điểm, sau khi Vân Hàm Phong nghe được câu trả lời, cho dù nhìn không tới, Tả Ý cũng có thể cảm giác được sự thâm trầm tuyệt vọng của người kia.

Không biết qua bao lâu sau, Vân Tả Ý phát hiện hắn có thể thấy, tuy rằng vẫn như cũ không thể khống chế thân thể, thậm chí không thể khống chế ánh mắt, nhưng hắn có thể nhìn đến ánh sáng. Việc này đối với người luôn chờ đợi trong bóng đêm không biết bao lâu, là cỡ nào trân quý.

Mà khi có thể thấy rõ hết thảy bên ngoài, Vân Tả Ý lại không tức giận được, trong lòng chỉ có…… đau lòng, cùng một chút… không được tự nhiên……


chương 180 viếng thăm

” Ý nhi , đến, há mồm.” Vân Hàm Phong cầm muỗng nhỏ, tựa như uy trẻ con dụ hống nói.

Vân Tả Ý (thân thể) ngoan ngoãn hé miệng, ăn trọn muỗng nhỏ, nuốt hết cháo Vân Hàm Phong uy . Vân Hàm Phong uy xong chén cháo, thỏa mãn dùng khăn tay giúp Vân Tả Ý lau miệng, hỏi:” Ý nhi, còn muốn nữa không?”

Được đến đáp án tự nhiên là gật đầu, bởi vậy Vân Hàm Phong lại múc thêm một chén, từng muỗng từng muỗng uy Vân Tả Ý.

Không cần làm quá như vậy chứ. Vân Tả Ý như muốn gục ngã, nhìn hai người hỗ động. Tuy rằng biết tên Vân Tả Ý kia hành động không liên quan tới hắn, nhưng đó là thân thể hắn a…… Thân thể của mình mỗi ngày bị người ôm ngủ, ăn cơm, tắm rửa toàn bộ bị xử lý hết. Thân thể kia không có ý thức, không có cảm giác, nhưng không đại biểu hắn cũng không có cảm giác.

Vân Hàm Phong uy xong cháo, liền đem hắn ôm đến ghế nằm, đưa qua một quyển sách nói:” Đây là ta hôm nay tìm được sách mới. Ý nhi muốn xem không? ”

Vân Tả Ý khi còn sống lúc rãnh rỗi hay có thói quen đọc sách, Vân Hàm Phong vài năm nay vẫn như cũ tuần hoàn theo cách của Vân Tả Ý khi còn sống làm việc và nghỉ ngơi, thật giống như Vân Tả Ý còn sống. Mọi người nhìn xem hai người đều cho rằng Vân Hàm Phong điên rồi.

Vân Hàm Phong nhìn Vân Tả Ý tiếp nhận sách sau đó im lặng lật trang sách. Tốc độ rất nhanh, mỗi trang chỉ liếc mắt một cái liền sang trang khác, một quyển sách không đến năm phút đồng hồ liền xem xong hết. Vân Tả Ý ngẩng đầu, không có được đến mệnh lệnh khác lại cúi đầu tiếp tục lặp lại động tác xem sách vừa rồi, từ trang thứ nhất đến trang cuối cùng rồi lại lặp lại xem từ trang đầu, cứ như thế…… Người máy tốc độ scan nhớ rất cao, thậm chí không cần mở ra, không đến một giây liền hoàn toàn scan hết toàn bộ nội dung sách và lưu trữ trong chip bộ nhớ. Vân Tả Ý lúc này hành vi hoàn toàn là đang lãng phí năng lượng. Lãng phí năng lượng, ở trong luật sử dụng người máy là không cho phép. Cho dù vũ trụ vô biên vô hạn, nhưng năng lượng đối với liên minh mà nói vẫn như cũ khan hiếm. Mà Vân Tả Ý lúc này có thể vô cố kỵ lãng phí năng lượng, tất cả đều bởi vì Vân Hàm Phong cho hắn thiết kế trình tự đặc thù.

Vân Hàm Phong nhìn hết thảy sự việc không khỏi có điểm chua sót. Ý nhi sẽ không đọc sách như vậy, thậm chí chỉ cần là nhân loại cũng rất ít có kiểu đọc sách như vậy. Bốn năm qua, mỗi ngày đều có rất nhiều chi tiết nhỏ vô tình nhắc nhở hắn: đây không phải là Ý nhi , Ý nhi của hắn đã không thể trở về……

Đang vì hành động không ôm ấp nữa của Vân Hàm Phong mà nhẹ nhõm, Vân Tả Ý đột nhiên ngây ngẩn cả người. Vừa rồi rơi xuống trên mu bàn tay hắn…xúc cảm ấm áp kia là gì?

Là nước mắt .. của hắn sao…… Vân Tả Ý đột nhiên cảm thấy ngực nhói lên, mu bàn tay xúc cảm ẩm ướt vẫn còn rất mới. Đây là lần đầu tiên hắn có xúc giác trong những ngày qua, nhưng không cao hứng như trong tưởng tượng. Hiện tại hắn rất muốn ngẩng đầu lên xem Vân Hàm Phong , xem hắn rốt cuộc thế nào……

Chính là cho dù động tác đơn giản như vậy, hiện tại với hắn mà nói đều khó hơn lên trời…… Thân thể Vân Tả Ý như trước đều từ vi mạch khống chế, động tác lật sách vẫn đều đều chưa từng loạn một chút, mà “virus” Vân Tả Ý hiện tại khó có thể đánh bại chương trình bảo vệ nghiêm ngặt vùng ý thức cơ thể.

” Ý nhi , sách xem xong rồi, ta mang ngươi đi ngủ trưa nhé. Trước kia vẫn muốn cho ngươi dưỡng thành thói quen này nhưng ngươi luôn bận rộn……” giọng Vân Hàm Phong có chút khàn khàn. Nhưng trừ bỏ điều này, mặt khác vẫn cùng trước kia giống nhau, Vân Tả Ý chưa kịp phản ứng lại thì thân thể bị nhẹ nhàng nâng lên, đi thẳng đến gian phòng quen thuộc.

Trong phòng bài trí cùng phòng của hắn trước kia giống nhau như đúc, nhưng Vân Tả Ý biết nơi này không phải Vân gia, thậm chí có ở trên Lam tinh hay không hắn cũng không dám khẳng định.

Vân Hàm Phong nhẹ nhàng đặt Vân Tả Ý xuống, giúp hắn đắp hảo chăn:” Hảo hảo ngủ đi, tỉnh ngủ Vân Tụ sẽ đến thăm ngươi. Ngươi không phải thích nhất tiểu tử kia sao.”

Vân Tụ, Vân Tụ…… Nghe đến tên đó, Vân Tả Ý thực kích động. Đã lâu không thấy bé, không biết bé thế nào.

Vân Hàm Phong lại bồi Vân Tả Ý một hồi rồi mới đi ra khỏi phòng. Hắn phải đi ra ngoài đưa Vân Tụ vào. Nơi này trừ bỏ hắn cùng Ý nhi , những người khác không thể tiếp cận, mà hắn cách một đoạn thời gian mới phóng cho những người muốn gặp Ý nhi tiến vào. Trong đó số lần Vân Tụ vào nhiều nhất, mỗi nửa năm một lần, Vân Vũ Chí là mỗi một năm một lần.

Vân Tả Ý (thân thể) đem ánh mắt nhắm lại, bởi vậy Vân Tả Ý chỉ có thể âm thầm kích động, lại nhìn không tới tình huống bên ngoài. Không biết bao lâu sau, Vân Hàm Phong lại đi đến. Vân Tả Ý (thân thể) mở to mắt, Vân Tả Ý cũng thấy được Vân Hàm Phong và một chú bé đi theo sau Vân Hàm Phong.

Lần đầu gặp, hắn chỉ cảm thấy nhìn quen mắt, còn đang nghi hoặc, Vân Hàm Phong nhẹ giọng nói:” Ý nhi , Vân Tụ đến xem ngươi.”

Vân Tụ, hắn là Vân Tụ? Vân Tả Ý vạn phần kinh ngạc, trước mắt là bé trai năm sáu tuổi đáng yêu xinh đẹp, hắn là Vân Tụ – đứa nhỏ ngày trước ngay cả đi còn chưa vững sao?

” Ba ba” Cậu bé vui vẻ bổ nhào vào người Vân Tả Ý, ôm Vân Tả Ý cọ cọ. Vân Tả Ý không khỏi nở nụ cười, thật là có cha tất có con giống nhau, đang muốn vươn tay ôm hắn một cái, lại phát hiện thân thể mình căn bản không thể động đậy. Vân Tả Ý (thân thể) vẫn vẻ mặt lãnh đạm ngàn năm không đổi, giống như căn bản không biết trên người mình nhiều ra một người.

” Ba ba, ba như thế nào không để ý tới con.” Vân Tụ bị tổn thương tâm. Diệp Đàn bá bá nói cho hắn ba ba rất thích hắn, nhưng vì sao mỗi lần đến, ba ba cũng không ôm hắn, cũng không cười với hắn? Vũ thúc thúc tuy rằng không thích hắn, nhưng còn nói chuyện với hắn, chính là ba ba một câu cũng không nói, có phải hay không so với Vũ thúc thúc còn muốn chán ghét hắn ? Càng nghĩ càng ủy khuất, cái miệng nhỏ của Vân Tụ đã bắt đầu sắp nức nở, mắt to cũng đầy nước mắt.

” Vân Tụ, nếu ngươi khóc liền đi về ngay đi.” Vân Hàm Phong lãnh đạm nói.

Vân Tụ vừa nghe Vân Hàm Phong uy hiếp, lập tức cắn môi, liều mạng nhịn xuống nước mắt sắp trào. Thấy Vân Tụ bộ dáng đáng thương, Vân Tả Ý lại đau lòng lại bất mãn, đau lòng tự nhiên là với Vân Tụ, bất mãn dĩ nhiên là với Vân Hàm Phong: chính ngươi không phải đã khóc sao, lại không cho Vân Tụ khóc……

Ngay tại không khí có chút nặng nề, thời gian nửa năm một lần cho Vân Tụ cùng Vân Tả Ý ở chung đã trôi qua. Vân Tả Ý nhìn Vân Hàm Phong đem Vân Tụ lã chã chực khóc tiễn bước, trong lòng thật không hiểu tư vị ra sao.

chương 181 Đá người không đá vào mặt (Đại kết cục)

Trong cuộc sống kế tiếp, Vân Tả Ý một lòng một dạ suy nghĩ vì sao mình có thể lại từ nhiều lần chết mà sống lại.Trước hai lần tử vong trước, hắn đều vận hành tâm pháp sư môn, chẳng lẽ là bởi vì nó sao? Chính là tuy sư phụ nói tâm pháp sư môn luyện đến cực hạn có thể thông thiên, sinh mệnh bất tử, nhưng từ lúc lập môn tới giờ trong bổn môn chưa có ai đạt tới cảnh giới đó, hơn nữa hắn ngay lúc đó trình độ vẫn kém rất xa.

Vân Tả Ý trăm tư không được giải. Kỳ thật hắn đã đoán đúng một phần. Sư môn tâm pháp quả thật có không nhỏ tác dụng, hắn lần đầu tiên chết đi sống lại chủ yếu nhờ viên đá nhỏ kia — Hướng Sinh Thạch. Hướng Sinh Thạch ở tu chân giới thậm chí tiên giới đều là bảo bối khó được. Bình thường các Tán tiên dùng nó để ngưng tụ nguyên thần, chuyển thế trùng tu. Con đường tu luyện của Tán tiên tràn ngập bất đắc dĩ cùng gian nguy, bởi vậy bọn họ không ai không nghĩ tìm được Hướng Sinh Thạch. Chuyển thế trùng tu, tuy rằng là bắt đầu lại từ đầu, nhưng có một lần kinh nghiệm, tu luyện thành tiên chỉ cần ngắn ngủn mấy trăm năm. Mấy trăm năm thời gian đối bọn họ mà nói chỉ trong nháy mắt, căn bản không tính được gì, bởi vậy trở thành tiên nhân chân chính là bọn hắn cầu còn không được. Sư môn của Vân Tả Ý vốn là môn phái tu chân. Hắn lần đó ở phi cơ nổ mạnh trong nháy mắt vận hành sư môn tâm pháp, vừa vặn có được Hướng Sinh Thạch, cơ duyên xảo hợp thành chuyển thế sống lại.

Lần thứ hai chết rồi sống lại, phức tạp hơn và cũng khó giải thích hơn. Lúc ấy hắn đang đứng ở trạng thái minh tưởng sâu, lại vận hành sư môn tâm pháp, tinh thần lực của hắn cường đại xa xa vượt qua thân thể. Tuy rằng thân thể chống không được xạ tuyến ô nhiễm, nhưng tinh thần lực dưới tình huống phức tạp kia đã lựa chọn ngủ say thật sâu, thẳng đến hôm nay mới tỉnh lại. Không thể không nói có rất nhiều nhân tố ngẫu nhiên trong đó, cũng có rất nhiều may mắn ở bên trong.

Suy nghĩ không rõ, Vân Tả Ý cảm thấy nếu có thể là bởi vì sư môn tâm pháp, như vậy hiện tại hắn liền tiếp tục niệm tập sư môn tâm pháp, có thể sẽ có trợ giúp.

Sư môn tâm pháp chia làm hai bộ phận: tinh thần cùng thân thể. Thân thể bởi vì nguyên nhân gân mạch mà không thể tu hành, nhưng tinh thần không trở ngại gì. Tinh thần lực của Tả Ý đã bắt đầu thong thả lớn mạnh. Theo tinh thần lực cường đại, Vân Tả Ý phát hiện cảm quan của hắn cũng chầm chậm khôi phục. Trừ bỏ xúc giác, hắn lần lượt có vị giác cùng khứu giác. Bất quá khi có vị giác, hắn không nghĩ đây là một chuyện tốt, bởi vì sau khi có vị giác, hắn mỗi ngày đều phải nhấm nháp đến đồ ăn do Vân Hàm Phong tự tay làm. Nói thật, hương vị…… không được tốt lắm.

Chính là người nào đó đối với tay nghề của mình rất vừa lòng, mỗi ngày đều tự mình xuống bếp nấu uy hắn ăn. Ai muốn ăn loại đồ nan ăn này chứ. Không phải thiếu muối thì quá mặn, nếu không toàn bộ mặn chát thì trong đó bỏ thêm rất nhiều hương liệu hương vị kỳ quái. Xem người không thể xem tướng a, cho dù hắn đã chết cũng không thể lấy loại đồ vật này ra ngược đãi hắn chứ.

Vị giác của Vân Tả Ý chịu đủ tàn phá, nhưng lại không có năng lực mắng to tên kia, hắn chỉ đành càng thêm cố gắng tu luyện tinh thần lực. Lửa giận đã muốn lên tới đỉnh điểm.

……….

Cảm giác bên người có thứ gì đó rất không an phận, ở trên người hắn nhích tới nhích lui, còn có cảm giác thấm ướt, bên tai tiếng thở dốc cũng càng ngày càng nặng. Chờ chút, thở dốc? Vân Tả Ý lập tức tỉnh táo ý thức lại, trong mắt bốc hỏa trừng hướng Vân Hàm Phong .

Vân Hàm Phong gặp Vân Tả Ý mở mắt, bất giác sửng sốt. Ý nhi nhưng cho tới bây giờ không có tỉnh lại sớm a. Lập tức lại cười nhạo chính mình si tâm vọng tưởng, hắn như thế nào có thể còn tỉnh chứ, hiện tại ở đây chỉ là thân thể hắn mà thôi.

Nhìn đôi mắt như hắc diệu thạch xinh đẹp, Vân Hàm Phong khắc chế không được trong lòng yêu thích, tiến lên hôn , thở dài nói:” Ý nhi , ngươi còn nhớ rõ ngày đó không? Ngày đó ngươi thật sự cực kỳ xinh đẹp……”

Ngày đó?…… Đến khi Vân Tả Ý phản ứng lại Vân Hàm Phong muốn ám chỉ ngày nào, mặt không khỏi đỏ lên.

Là hắn lỗi giác sao? Vì sao cảm thấy được mặt Ý nhi biến đỏ ? Là lỗi giác rồi, hiện tại Ý nhi sẽ không đỏ mặt…… Vân Hàm Phong cúi đầu hôn trên gương mặt Vân Tả Ý, sau đó theo hai má một đường đi xuống. Trên da thịt tái nhợt ấn tạo liên tiếp những hồng ngân, cuối cùng ngậm trong miệng một viên hồng quả ở ngực, chậm rãi cắn nhẹ……

Vân Tả Ý ánh mắt tĩnh tới rồi cực hạn, trong đó tức giận đã muốn sắp tràn ra. Chuyên tâm cảnh đẹp dưới thân, Vân Hàm Phong không hề phát hiện.

Hiện tại lại là trạng huống gì ? A, ai có thể nói cho hắn a ? Vân Tả Ý tức giận trừng mắt nhìn Vân Hàm Phong đang chui đầu vào trước ngực mình, ngón tay rất nhỏ giật giật cử động, bất quá nho nhỏ động tác này ngay cả chính hắn cũng không chú ý tới.

Vân Hàm Phong chiếu cố xong hai viên hồng quả, tiếp tục đi xuống. Hồng ngân một đường thẳng tới rồi chỗ bụng dưới, ngay tại hắn muốn nuốt vào vật nhỏ đáng thương thì:

” Vân Hàm Phong , ngươi cút ngay cho ta.”

Bố bốp bốp! Một đôi chân thon dài trắng nõn phi thường có lực dùng liên hoàn đá, phi thường chuẩn xác đáp đến gương mặt cực kỳ anh tuấn của Vân Hàm Phong, đương trường đem Vân Hàm Phong bay thẳng xuống giường.

Vân Hàm Phong ngồi dưới đất, ngây ngốc ngẩng đầu nhìn trên giường. Con người bé bỏng kia tràn đầy sức sống đang trừng mắt hắn, không phải dạng đờ đẫn không có sinh khí của bốn năm qua. Bởi vì lửa giận, con ngươi vốn đã xinh đẹp hấp dẫn lại càng khiến cho người ta không dám nhìn gần, cái miệng nhỏ nhắn bị chính mình hôn đỏ au lúc này còn lải nhải nói gì đó……

” Vân Hàm Phong , ta kính ngươi như cha, ngươi cư nhiên làm ra chuyện không bằng cầm thú. Trước kia không nói, không ngờ hôm nay ngươi cư nhiên gian thi, ta… A, ngươi làm gì…”

” Ha ha, Ý nhi , ngươi hỏi ta làm gì, đương nhiên là làm…chuyện vừa rồi bị ngươi quấy rầy…” Thật tốt, hắn không chết, hắn còn sống… Không phải nằm mơ, không phải ảo giác… Vân Hàm Phong cơ hồ cúng bái hôn Vân Tả Ý nhiệt liệt, thân thể kích động phát run, nhịn không được lã chã rơi lệ……

Vân Tả Ý bị những giọt nước mắt nóng nhỏ xuống trên người, cơn giãy dụa chậm rãi biến nhẹ lại…cuối cùng, chần chờ, chậm rãi vươn tay ôm lấy con người đang khóc như tiểu hài tử kia……

( End)

p/s: cuối cùng hoàn thành truyện Thật là một chặng đường dài. Tạm biệt mọi người nhé. Tác giả đang viết phần phiên ngoại nhưng mới chỉ được vài chương nên mình không làm tiếp. Topic xem như kết thúc tại đây.

Advertisements