chương 178 qua đời

Phương Tuyết lập tức mang theo Vân Tả Ý bí mật lên phi thuyền, bởi vậy Âu Lý không có khả năng đuổi theo. Hắn chỉ biết đã đánh mất người, ở chung quanh thành sưu tầm, lại căn bản không biết bọn họ sớm đã không ở trên tinh cầu.

Mà bình thuốc bị Phương Tuyết bỏ trong lao đã bị Tư Đan vụng trộm dấu đi. Hắn trời sanh tính tò mò, phi thường cảm thấy hứng thú với bình độc dược kia. Sau khi hồi phủ, chuyện thứ nhất chính là thí nghiệm thuốc, ngay cả cấp dưới ân cần thăm hỏi cũng không quan tâm.

Đương nhiên bình dược bị Tư Đan coi là độc dược, tự nhiên không tùy tiện lấy người đến thử:” Người tới.”

” Tướng quân, có gì phân phó?”

” Lần trước ta bắt tới đầu ma thú còn sống không? Dẫn nó lại đây.” Tư Đan khẩn cấp hỏi.

” Còn tại trong viện, bất quá…… tướng quân, mãnh thú dã tính khó tuần phục, cho tới bây giờ vẫn vừa gặp người liền đả thương.” Thị vệ trưởng thực hổ thẹn nói.

” Ồ ? Đến bây giờ nó còn không học được nghe lời. Không quan hệ, này vừa lúc, bắt nó kéo đến.” Không nghe lời dùng thuốc thí nghiệm mới không đau lòng.

“Vâng.”

Không lâu sau, một con mãnh thú cả người lân giáp cứng rắn, trong miệng tràn đầy răng nhọn thuộc thủy hệ ma thú bị kéo vào . Ma thú tên gọi Tích Giáp Thú, tên như ý nghĩa, là một loại ma thú thể hình khổng lồ.

Ma thú toàn thân trói đầy dây thừng đặc chế, dù vậy Tích Giáp Thú vẫn không ngừng giãy dụa. Mặt đất đều bị nó chấn vang lên ầm ầm.

” Tướng quân cẩn thận.” Thị vệ trưởng thấy tướng quân đại nhân cư nhiên không hề phòng bị hướng Tích Giáp Thú đi đến, không khỏi ra tiếng nhắc nhở.

” Được rồi, các ngươi đều đi xuống đi, nơi này không cần người khác.” Tư Đan phất tay không chút nào để ý nói.

Gặp tất cả mọi người lui xuống, Tư Đan mở ra cái chai, thừa dịp Tích Giáp Thú chưa chuẩn bị đem nước thuốc đổ vào miệng nó. Hiện tại hắn khá lo lắng bình nước thuốc khá ít, đối với quái vật lớn như Tích Giáp Thú không biết có công hiệu hay không.

Đợi không lâu sau, Tích Giáp Thú giãy dụa dần dần yếu đi, cuối cùng đình chỉ bất động. Tư Đan lại đợi một hồi, mới đi đến bên người Tích Giáp Thú dò xem: ” Di? Như thế nào chỉ hôn mê, không có bệnh trạng khác? Chẳng lẽ do thân thể quá lớn nên miễn dịch. Thật sự là, sớm biết thế sẽ tuyển một con nhỏ thôi.”

Tư Đan bất mãn ngồi một bên thì thào tự nói. Chính mình lãng phí một lọ hảo dược hối hận không thôi. Ở thời điểm hắn không chú ý tới, Tích Giáp Thú không biết khi nào đã tỉnh lại, nhưng là dĩ vãng hung tàn ánh mắt đã không còn thị huyết, nhìn về phía Tư Đan chỉ có tràn đầy tình ý……

Ai cũng đều biết có một ma thú cường đại tự nguyện đi theo tướng quân. Đây là cỡ nào may mắn a. Nhưng sự thật lại khác, tướng quân tựa hồ phi thường sợ hãi nhìn thấy ma thú kia. Hắn vừa thấy ma thú liền bỏ chạy, mà ma thú cũng sẽ lập tức đuổi theo không bỏ. Thật sự là chủ sủng tình thâm, nhất thời truyền thành giai thoại. Thậm chí có đồn đãi, đế quốc tướng quân Tư Đan trên tay có bí quyết khống chế ma thú, nhất thời bị vô số đạo tặc quan tâm chăm sóc, nhưng bọn đạo tặc lại ngạc nhiên phát hiện, phòng ngủ của tướng quân trang bị các loại phòng vệ nghiêm mật. Ngay cả quốc vương cũng không có nghiêm mật như hắn, điều này làm cho bọn đạo tặc càng thêm tin tưởng bí mật của tướng quân giấu ở phòng ngủ. Nhưng chân tướng chỉ có Tư Đan biết, hắn là vì phòng vệ một con ma thú không biết khi nào thì hiện lên giường hắn……

…………..

Ngoài ý muốn phát sinh đột ngột.

Phương Tuyết đang lẩn trốn thì trên đường gặp một chi hải tặc khác. Lần này không phải nhóm hải tặc nàng thuê, mà là chân chính cùng hung cực ác cường đạo, giết người cướp của khắp vũ trụ.

Hải tặc tất nhiên nghĩ muốn bắt cóc phi thuyền lại không ngờ trên phi thuyền Phương Tuyết cất dấu đại lượng vũ khí. Bởi vậy song phương xung đột càng đánh càng quyết liệt, hai chiến thuyền rất nhanh liền bắn phá nhau. Tuy rằng hai thuyền chiến đấu ở vũ trụ chân không không thể truyền ra thanh âm gì, nhưng nhìn các màu sắc điện quang chói mắt kia liền đủ biết trận đấu có bao nhiêu kịch liệt.

Hải tặc chính là hải tặc. Bọn họ làm quen loại sự tình này, kinh nghiệm phong phú, hơn nữa không muốn sống. Chiến thuyền của Phương tuyết thì người ít hơn, trừ bỏ Phương Tuyết Liễu Toàn phải chỉ huy, chỉ có vài kỹ thuật viên khống chế phi thuyền, căn bản không có dư thừa người đi thực hiện các chiến thuậ t khác. Cho nên khi bọn họ phát hiện hải tặc thả ra vài phi thuyền con cảm tử thì căn bản không ai tiến đến ngăn trở, chỉ đành tăng mạnh hỏa lực, kỳ vọng toàn bộ bắn trúng bọn chúng. Đáng tiếc, tuy rằng đánh trúng đại đa số nhưng vẫn có hai cái bình yên vô sự tiếp cận thân tàu. Phương Tuyết cùng Liễu Toàn ở bên trong theo dõi, nhìn thấy hai phi thuyền kia phóng ra cái gì. Vật thể lập tức bám dính chặt chẽ vào thân tàu.

” Đó là cái gì?” Phương Tuyết kinh hô, vội vàng chỉnh màn ảnh gần lại, lập tức phóng đại mấy trăm lần vật thể.

“Là…… bom ô nhiễm kim chúc.” Bị an trí ở ghế trên Vân Tả Ý mở miệng.

Bom ô nhiễm kim chúc. Vừa nghe từ ngữ này, mọi phi thuyền viên biến sắc . Bom ô nhiễm kim chúc, tên như ý nghĩa, chính là bom hẹn giờ ô nhiễm kim chúc. Sau khi bom nổ, xạ tuyến phát ra sẽ ô nhiễm tất cả vật phẩm bằng kim chúc ở phụ cận. Bị nhốt trong phi thuyền kim chúc ô nhiễm , nhẹ thì mù mê muội, thân thể sinh ra các loại không khoẻ tạo thành thương tổn nghiêm trọng, nặng thì đương trường mất mạng.

” Xem kìa, bọn họ đi rồi.” Một thuyền viên chỉ vào màn hình kêu lên. Chiến thuyền hải tặc lấy tốc độ cực nhanh hướng xa xa bay đi.

” Xem ra là sự thật, bọn họ chỉ sợ là đi tránh né xạ tuyến ô nhiễm, chúng ta có bao nhiêu phi thuyền con? Trên thuyền tất cả thành viên lập tức dùng phi thuyền con rời xa nơi này.” Liễu Toàn mặt âm trầm hạ mệnh lệnh.

“Vâng.” Thuyền viên lập tức hành động, mặc trang phục phòng hộ, kiểm tra phi thuyền con.

Năm phút đồng hồ sau, mọi người đều chuyển dời đến phi thuyền con. Đây là loại phi thuyền nhỏ, bình thường chỉ dùng trong trường hợp khẩn cấp, mỗi chiến thuyền chỉ có thể chở bốn người, bởi vậy thuyền viên chia làm ba nhóm đi. Dù bọn họ đã dùng tốc độ nhanh nhất, nhưng xạ ô nhiễm vẫn rãi ra phạm vi lớn trước khi bọn họ kịp bay đi. Ba chiến thuyền đều đã bị lây dính. Dù sao cũng cách khá xa, ô nhiễm so với khu trung tâm vần ít rất nhiều.

Phương Tuyết tựa vào vai Vân Tả Ý, tay chống đỡ trán nói :” Liễu thúc, ta…… đầu choáng váng……” Thân là nữ nhi, Phương Tuyết thể chất so với nam yếu rất nhiều, bởi vậy sinh ra khó chịu trước tiên.

” Tiểu thư, nhẫn một chút, ta đã gọi người tới tiếp ứng.” Phi thuyền đã bị nhiễm, hiện nay chỉ phải đổi một thuyền khác mới có thể giảm bớt bệnh trạng, nếu không tình huống sẽ càng ngày càng nghiêm trọng.

” Vâng……” thần chí đã hơi không rõ ràng, Phương Tuyết khẽ lên tiếng, cái đầu tựa vào vai Vân Tả Ý đã ngã xuống ngực hắn. Vừa muốn an tâm nhắm lại mắt, Phương Tuyết mạnh kinh suyễn một tiếng vụt ngồi dậy. Không đúng, không đúng, không phải như thế, sao có thể…… Tay nhỏ bé bối rối ở trong ngực Vân Tả Ý vuốt ve. Không phải, không phải như thế, không phải như thế……

Phương Tuyết mặt trắng bệch, ngón tay run rẩy sờ lên chóp mũi của Vân Tả Ý, người đang mê man bất tỉnh…… Nơi đó…… yên tĩnh… không có một tia hơi thở……