chương 173 Toa Tô

Vân Tả Ý thấy thế, biết dây chuyền kia chắc chắn là người phi thường trọng yếu của thiếu niên tặng. Hắn không hỏi nữa, cúi đầu tiếp tục nghiên cứu xiềng xích.

Nhất thời trong địa lao lại bị yên tĩnh bao phủ.

” Khụ khụ…… Hôm nay là lần đầu tiên ngươi mở miệng a.” Tư Đan hứng thú nhìn thiếu niên, lại ngó xem Vân Tả Ý, mà thiếu niên ở dưới ánh mắt Tư Đan tay nắm thủy tinh càng thêm chặt.

Tư Đan thấy khiêu khích không làm Vân Tả Ý mở miệng, liền đem tinh lực đến trên người thiếu niên :” Ta là Tư Đan Ba Khắc Lợi. Ngươi có thể bảo ta Tư Đan, ngươi đâu?”

Thiếu niên lúc này cũng tỉnh táo lại:” Tướng quân đại nhân, đệ tử Toa Tô Mã Nhĩ, thực vinh hạnh nhận thức ngài”

” A, ngươi là người của Mã Nhĩ gia ?” Tư Đan nhướng mày.

” Đúng vậy.”

“Nhà Mã Nhĩ luôn luôn xuất ra thi nhân. Đại thi nhân tương lai của chúng ta sao lại không cẩn thận bị nhốt vào tù như bậc vũ phu ta đây.” Tư Đan tiếp tục nói.

Toa Tô cười khổ, mặt dán tại mặt tường lạnh như băng, ngón tay vẫn nắm mảnh thủy tinh, giống như đây là duy nhất an ủi hắn. Nếu ta chết ở trong này, ngươi có biết…… Không, cho dù ngươi có biết, cũng sẽ không để ý đâu…

Lão Tể tướng thấy bộ dáng Toa Tô, không khỏi nhăn mi lại. Rất lâu trước kia đã phát hiện Toa Tô đứa nhỏ này không thích hợp, bất quá trước kia luôn bận không có thời gian tìm hiểu, mà hỏi Toa Tô hắn cũng không đáp chỉ trầm mặc. Hiện giờ đang ở nơi này, nếu không hỏi rõ ràng về sau sẽ không cơ hội. Nghĩ thế lão tể tướng mở miệng nói:” Toa Tô , ngươi còn không tính nói ra sao? Ở học viện rốt cuộc gặp chuyện gì?”

” Không…… Lão sư. không có gì……” Toa Tô chậm rãi mở mắt, bên trong có thứ gì đó thâm trầm làm cho người ta không dám nhìn thẳng……

” Ngươi như vậy còn gọi không có việc gì. Như thế nào mới gọi là có việc?” Lão Tể tướng nghiêm khắc nói.

” Ông nội, ông không cần mắng Toa Tô ca ca.” Tiểu Benny gặp ca ca Toa Tô yêu quý của mình bị mắng, lập tức nhảy ra cầu tình.

” Tiểu Benny, con, ai…… Chuyện của ngươi, ta mặc kệ. Dù sao cũng quản không được……” Lão Tể tướng gặp cháu trai duy nhất đi ra cầu tình, bên kia lại là đệ tử đắc ý vẻ mặt buồn bực không vui, rốt cục than nhẹ một tiếng, đành thôi vậy.

……

Khắp nơi chấn động. Hải tặc vũ trụ công nhiên bắt cóc người, nhưng lại là hai vị người thừa kế hai đại tập đoàn của liên minh. Các thế gia khác cũng lặng lẽ gia tăng bảo vệ người kế thừa của mình. Các công dân của liên minh đều bắt đầu lo lắng an nguy của họ. Chẳng lẽ hải tặc đã quá càn rỡ như vậy sao ?……

Học viện lúc này cũng không ngồi yên, ra mặt công khai nói chuyện. Liên minh cam đoan tất cả công dân an toàn, hải tặc đã bị đội tàu bảo vệ của liên minh truy kích, tin tưởng ít ngày nữa có thể bắt. Liên minh tuyệt đối có năng lực giữ gìn an nguy người dân……

Tuy rằng bình thường liên minh đối công dân không có bao nhiêu hạn chế, giống như chính phủ cũng không tồn tại, nhưng là lúc này uy tín chính phủ liền hiển hiện ra. Trải qua học viện trấn an, mọi người cũng dần dần bình tĩnh xuống, không hề khủng hoảng nhưng vẫn như trước bảo trì cao độ chú ý. Học viện ở dưới tình huống bất đắc dĩ này chú ý tăng cường nhân mã……

Cùng lúc đó phía hải tặc thả ra tin tức — yêu cầu một trăm triệu liên minh tệ tiền chuộc cùng ba chiến thuyền cấp S loại đại hình phi thuyền du hành vũ trụ. Mấy thứ này trong mười ngày phải chuẩn bị tốt, đặt ở địa phương họ yêu cầu. Nếu không chuẩn bị tốt cũng đừng trông cậy vào đại thiếu gia Tử gia có thể sống trở về. Làm cho mọi người kỳ quái chính là hải tặc không có đưa ra yêu cầu chuộc đối với Vân thị đại thiếu gia, đồng dạng cũng bị bắt đi. Không ít người đều âm thầm đoán Vân thị đại thiếu gia có phải đã bị ngộ hại hay không. Thậm chí có một ít công nhân Vân thị đã gặp qua Vân Tả Ý đều bắt đầu âm thầm gạt lệ .Ách, nam nữ đều có. Đồng thời hành vi gạt lệ của bọn họ phải không thể bị giám đốc phát hiện, bọn họ không muốn gặp đến băng sơn biến thành núi lửa.

” A, là Phương Tuyết sao?” Cao Mai vội vàng thu hồi sắc mặt trầm trọng, đứng dậy giữ chặt tay Phương Tuyết nói:” Mau tới ngồi xuống. Ngươi xem ngươi, mấy ngày này đều gầy thiệt nhiều, có phải không hảo hảo nghỉ ngơi hay không? ”

” Vâng……” Phương Tuyết theo Cao Mai dắt ngồi vào bên cạnh Cao Mai.

” Ai, ngươi cũng không nên quá mức lo lắng. Tả Ý không có việc gì. Ngươi không vi bản thân suy nghĩ, cũng phải vì Vân Tụ ngẫm lại a. Hắn còn nhỏ như vậy, sao có thể đồng thời mất đi hai người các ngươi đâu……”

Phương Tuyết tuy vẫn lẳng lặng nghe Cao Mai an ủi, nhưng cảm xúc không có cao hứng lên.

” Phương Tuyết. Ta biết, chúng ta Vân gia khiếm ngươi rất nhiều, ngươi cùng Tả Ý lập gia đình sau chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều. Ngay cả thời điểm ngươi sinh đứa nhỏ, Tả Ý cũng không bên người…… Ta đây làm mẹ nó cam đoan, chờ đem Tả Ý tìm về, nhất định không cho hắn rời đi ngươi……” Cao Mai vỗ về mái tóc Phương Tuyết, lòng chua xót nói.

Phương Tuyết nghe xong những lời này, ánh mắt cuối cùng có điểm thần thái……

Thật lâu sau, Phương Tuyết ngẩng đầu:” Mẹ, ta…… có thể đi tìm Tả Ý ca ca không ?”

Tiếng kêu “mẹ” thân thiết này khiến Cao Mai run lên. Do dự một hồi, Cao Mai gật nhẹ đầu:” Ngươi có thể đi tìm, bất quá nhất định phải cẩn thận, bên người phải dẫn đủ nhân mã. Ta sai Diệp Đàn phái nhiều người theo……”

” Mẹ, không cần lo lắng. Mẹ đã quên chúng ta Cao gia là làm gì sao ? Nhân mã của mình là đủ rồi.” Phương Tuyết cười khẽ nhắc nhở.

Cao Mai sửng sốt, chợt bật cười:” Ngươi xem ta đều hồ đồ. Cao gia vốn tự làm được, nhân mã ai có thể so được với chúng ta đâu.”

” Vâng, kia mẹ, ta đi.” Phương Tuyết đứng dậy.

” Được rồi, phải chú ý an toàn. Người có thể mang nhiều người một chút, nhưng nhất định phải cam đoan mình an toàn. Ta sẽ chiếu cố Vân Tụ, ngươi yên tâm.” Cao Mai gật đầu nói.

” Vâng.” Phương Tuyết gật đầu, cất bước đi ra ngoài. Thân ảnh nàng có chút vội vàng, lại giống như hạ quyết định gì, dị thường quyết tuyệt……

Sau khi Phương Tuyết biến mất, bóng người giấu ở sau hoa viên cũng chợt lóe rồi biến mất……


chương 174 Còng tay công năng cường đại

” Đinh…… Thỉnh đưa vào mật mã…… Thỉnh đưa vào mật mã……”

“…… Thực xin lỗi, ngài không có quyền hạn…… Thực xin lỗi…… Ngài không có quyền hạn……”

Thanh âm lạnh lùng một lần lại một lần quanh quẩn trong tù thất, làm mọi người đều vẻ mặt kinh nghi.

Vẫn là không được, Vân Tả Ý thất vọng ngừng tay. Theo động tác hắn đình chỉ, thanh âm kia cũng biến mất vô tung.

Toàn bộ địa lao trầm tĩnh một hồi, Tư Đan không xác định nhìn về phía Vân Tả Ý :” Vừa rồi…… Cái kia thanh âm là…?”

Nếu hắn phán đoán không sai, vừa rồi thanh âm quái dị kia hẳn đến từ gông xiền trên cổ tay thiếu niên. Nhưng là…… có thể sao? Xiềng xích có thể nói ? Tuy rằng hắn nghe không hiểu lời nói, nhưng quả thật là ngôn ngữ nhân loại.

Vân Tả Ý ngẩng đầu, không hề hứng thú nhìn vào mắt Tư Đan, lại tiếp tục cúi đầu trầm tư.

Những ngày kế đó, thanh âm kỳ quái không ngừng vang lên. Mọi người từ lúc đầu kinh nghi đến cuối cùng quen dần, bất quá thanh âm kia chưa từng ở thời điểm có Kiều Trì vang lên. Vân Tả Ý tự nhiên không nghĩ cấp mình nhạ phiền toái, mà ở lao trung mọi người đều hận Kiều Trì đến nghiến răng nghiến lợi, đương nhiên không báo cho hắn biết. Thủ vệ địa lao lại đều câm điếc, nghe không được cũng nói không nên lời, cho nên Kiều Trì vẫn không biết địa lao có loại hiện tượng thần quái.

” Thỉnh đưa vào mật mã…… Thực xin lỗi…… Mật mã sai lầm…… Thực xin lỗi…… Mật mã sai lầm……”

Vân Tả Ý có quy luật tiếp tục thử mật mã khác nhau, tuy rằng biết khả năng đúng rất nhỏ, nhưng hắn mỗi ngày đều ngồi không cũng không phải biện pháp, dù sao nó không hạn chế số lần nhập mật mã sai lầm.

Trong lao mọi người đã quen loại thanh âm này, cũng không có cảm giác khó chịu gì. Bất quá loại tần suất ổn định này thật sự rất dễ dàng làm người ta buồn ngủ. Không ít địa người nghe xong ‘thực xin lỗi. Mật mã sai lầm’ .. vv, duy trì không được liền chìm vào mộng đẹp, trong đó tuổi ít nhất là tiểu Benny ngủ rất ngon……

Vân Tả Ý thử thật lâu sau, cũng có chút mỏi mệt nhu nhu thái dương. Nhìn đến còng tay thượng còn có thiết trí công năng khác, liền thử điểm vào, nhưng là lập tức biểu tình trở nên dở khóc dở cười.

Liên minh sinh sản còng tay quả nhiên đầy đủ hết công năng, cũng quá nhân tính hóa. Chỉ thấy còng tay bay lên màn hình nho nhỏ, mặt trên có mấy mục lựa chọn, phân biệt là độ ấm điều tiết, tự động rửa sạch, dò xét độ ẩm, trắc lượng chỉ số thân thể……

Vân Tả Ý dưới sự nhàm chán theo thứ tự đè xuống, chỉ thấy độ ấm còng tay chậm rãi tiếp xúc cổ tay. Độ ấm thấm vào cổ tay – vốn có điểm cứng ngắc vì tiết trời – dần dần ấm lên, đồng thời máy điện tử trên còng tay biến điện năng thành âm thanh càng không ngừng báo các loại số liệu:” Hoàn cảnh độ ẩm 0.3562 %, độ ấm 15, bình trắc tốt, tương đối thoải mái , thích hợp làm các loại vận động… Đề nghị thêm y, đề cử……”

” Lượng hô hấp 2000, huyết áp…… Thân thể các hạng mục…… khỏe mạnh…… Đề nghị vận động vừa phải, trường kỳ kiên trì trợ giúp…… Lượng hô hấp 2000, tim đập mỗi phút 90. …tốc độ chảy máu…… Huyết áp……”

Vân Tả Ý trầm mặc nghe giọng nói điện tử đều đều, khóe miệng dần dần co giật. Ai thiết kế còng tay thật sự rất có tính hài hước, nhất là dưới tình huống như vậy.

……

” Ngươi xác định Cao Phương Tuyết tới tinh cầu gxj365 ?”

” Đúng vậy, nhị thiếu gia. Chúng ta một đường theo dõi. Thiếu phu nhân quả thật thẳng đến gxj365 mới dừng lại.” Một nam tử toàn thân hưu phục màu đen cúi đầu đứng yên trước mặt Vân Vũ Chí, cung thanh nói.

Vân Vũ Chí nháy mắt âm trầm xuống , khó có thể ức chế tức giận nói:” Ai cho các ngươi xưng hô nàng là thiếu phu nhân?”

” Thuộc hạ nói lỡ, Cao Phương Tuyết thẳng đến tinh cầu gxj365 mới dừng lại, thỉnh nhị thiếu gia trách phạt.” Nam tử biến sắc, lập tức nói.

” Hừ, nhớ kỹ, không có lần sau. Nàng có phát hiện các ngươi không?”

” Bẩm nhị thiếu gia…… Hẳn là không có phát hiện.”

” Tốt nhất không có phát hiện.”

“Vâng.”

” Đi ra ngoài đi.”

“Vâng.”

Nhìn nam tử biến mất ở sau cửa, Vân Vũ Chí gõ gõ ngón tay trên bàn : Nữ nhân kia lúc này lại đi ra ngoài, là trùng hợp hay là……

……………..

Tinh cầu gxj365. Trong một trang viên xa hoa.

Một cô gái xinh đẹp đang nôn nóng bất an bước đi qua lại. Đã đến nơi đây, nên đi thấy hắn không? …Có thể bị phát hiện hay không?… Hắn sẽ nghĩ như thế nào ? …Có thể thành công không ?…… Theo lo lắng, vấn đề gia tăng càng nhiều, cô gái càng bước đi mau. Vẫn bị nàng nắm chặt trong tay bình thủy tinh nhỏ bị đung đưa lắc lư, chất lỏng đỏ sậm bên trong ba đào mãnh liệt……

” Tiểu thư.” Một trung niên nam tử có vẻ thông minh tháo vát từ bên ngoài đi vào. Một vết sẹo dữ tợn dài từ mắt phải qua cằm bên trái làm cho hắn thoạt nhìn tràn ngập sát khí.

” Liễu thúc.” Phương Tuyết vừa thấy nam tử lập tức đi đón, thần thái rất là thân mật.

Liễu Toàn là nhân vật có thực quyền ở Cao gia, cũng thuộc hàng cao thủ trong liên minh. Từ nhỏ chăm sóc Phương Tuyết lớn lên, hắn đã đem Phương Tuyết trở thành nữ nhi của chính mình . Phương Tuyết cũng rất thân mật gọi hắn là liễu thúc. Lần này Phương Tuyết có việc, người thứ nhất nghĩ đến chính là từ nhỏ sủng nàng : liễu thúc. Liễu Toàn không phụ hy vọng của nàng, giúp nàng đem tất cả chuyện dàn xếp chu đáo.

” Tiểu thư, chúng ta phát hiện có người theo dõi.”

” Ai?” khuôn mặt nhỏ nhắn của Phương Tuyết trắng một chút.

” Không phải người của Vân Hàm Phong.” Liễu Toàn trấn an.

Phương Tuyết hơi hơi an tâm:” Đó là ai?”

” Còn không xác định, bất quá hẳn cũng là Vân thị. Tiểu thư, ngươi ở Vân thị cùng người nào từng có xích mích sao?” Liễu thúc nhăn lại mi, vết sẹo vốn dữ tợn càng đáng sợ.

” Cũng là Vân thị……” Phương Tuyết cẩn thận cân nhắc người trong Vân thị, bỗng lộ ra tươi cười:” Liễu thúc, ta biết là ai.”

“Ai?”

” Liễu thúc, đừng hỏi, mặc kệ là ai, thúc phải giúp ta hảo hảo giáo huấn hắn.” Phương Tuyết nắm lấy cánh tay Liễu Toàn, làm nũng nói.

” A ? Hắn đắc tội quá ngươi?”

” Hừ, đâu chỉ là đắc tội……” Phương Tuyết nói tới đây trở nên nghiến răng nghiến lợi:” Liễu thúc, ngươi xuống tay ngàn vạn lần không thể nhẹ a, càng thảm càng tốt, bất quá……không được giết chết.”

” Ân.” Liễu Toàn gật đầu xem như đáp ứng. Hắn rất hứng thú muốn thấy người có thể làm cho Phương Tuyết hận thành như vậy. Phải biết rằng nha đầu Phương Tuyết tuy bình thường rất điêu ngoa, nhưng vẫn rất mềm lòng. Trước kia khi hắn trừng phạt thuộc hạ, nàng thường xuyên đứng ra cầu tình, hôm nay cư nhiên có người làm cho Phương Tuyết chủ động yêu cầu trừng phạt, xem ra hai người kết oán không phải bình thường sâu.

……

chương 175 hiện thân

Trang viên của nhị vương tử hôm nay đến một vị khách nhân xinh đẹp, làm cho Kiều Trì nhìn xem tâm ngứa. Bất quá tuy rằng tâm dương khó nhịn, nhưng hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Không nói đến bên người khách nhân xinh đẹp có tên mặt thẹo nhìn sẽ không dễ chọc, chỉ bằng bọn họ là được vị thần bí kia phân phó hắn đối đãi tử tế, hắn không dám chọc vào.

” Xin mời, tiểu thư xinh đẹp.” Tháp Nhĩ Thiết Ti Kiều Trì ở phía trước dẫn đường, mặt sau đi theo một người phủ áo choàng che nghiêm cả người cùng một hộ vệ trên mặt có sẹo dài.

” Tới rồi, xin chờ.” Kiều Trì đem bọn họ vào thư phòng. Sau khi đóng cửa phòng, hắn khởi động cơ quan. Cửa vào địa lao chậm rãi mở ra.

” Mời vào.”

Phương Tuyết cùng Liễu Toàn nhau nhìn thoáng qua. Liễu Toàn gật gật đầu, dẫn đầu đi vào, Phương Tuyết theo sau. Kiều Trì lót cuối, thuận tiện che dấu tốt lối vào.

“Đông. đông……” Tiếng bước chân ở địa lao trống trải hết sức rõ ràng. Nếu không phải thời gian thị vệ câm điếc tiến vào đưa thức ăn, vậy chỉ có một người đến đây. Toàn địa lao bất luận là tỉnh hay không tỉnh đều mở mắt hướng về một phương hướng nhìn lại. Không nghĩ tới Kiều Trì không phải một mình tới, còn dẫn theo những người khác, càng kỳ quái chính là hắn mang đến nhân rõ ràng sẽ không là tân tù hữu. Chẳng lẽ nơi này còn cho phép người tiến vào thăm nuôi sao? Lần đầu tiên a. Đây là ý nghĩ của không ít lão tù.

Tư Đan nheo lại ánh mắt, đánh giá ba vị. Hiếm thấy a, hôm nay lần đầu tiên lão bằng hữu Kiều Trì của hắn không phải mang theo cười lạnh cùng lửa giận tiến vào. Ý, hai người kia khá kỳ quái, một cái nhận không ra che kín cả người, một cái mặt thẹo tràn đầy sát khí. Không phải nhân vật đơn giản a, không biết thuộc bên nào ? Tư Đan âm thầm đoán bối cảnh có thể của bọn họ.

Toàn bộ nhà tù được tạo từ kim chúc, trên tường treo đầy các loại hình cụ khủng bố. Ánh sáng hôn ám làm cho nơi này tràn ngập cảm giác âm u. Phương Tuyết bất an nhìn quanh bốn phía. Liễu Toàn thấy thế an ủi vỗ vỗ bả vai của nàng.

Bởi vì phía sau có người quen thuộc, Phương Tuyết định thần lại, tiếp tục đi về phía trước, rốt cục đi tới tù thất tận cùng bên trong. Nhìn thấy người luôn tâm tâm niệm niệm, Phương Tuyết kích động muốn đi lên phía trước, rồi lại hốt hoảng dừng bước, theo bản năng đem diện mạo che càng kín dưới áo choàng.

” Ngươi là ai?”

Phương Tuyết bị câu hỏi hoảng sợ, mạnh lui nhanh về sau. Phát hiện không ổn, nàng lại đứng yên, chẳng qua tay đang nắm bình nhỏ càng run.

Lúc Phương Tuyết nhìn đến Vân Tả Ý, đồng thời Vân Tả Ý đã đang quan sát nàng. Vân Tả Ý cảm thấy người trước mặt tuy nhìn không rõ gương mặt nhưng có loại cảm giác phi thường quen thuộc, rồi lại không thể xác định là ai, chỉ có thể thử thăm dò hỏi. Không nghĩ tới hắn hỏi một câu cư nhiên làm cho đối phương phản ứng lớn như vậy.

Nhìn hai người phản ứng từ đầu tới đuôi, Liễu Toàn lắc đầu. Tiểu thư vẫn là không được a, nhanh như vậy liền lộ ra sơ hở. Bất quá dù việc này bị Vân Tả Ý phát hiện chân tướng cũng không quan trọng, chỉ cần uống bình thuốc kia, hết thảy sẽ không còn nhớ nữa.

” Hiện tại động thủ chưa ?” Liễu Toàn tiến lên hỏi.

Phương Tuyết do dự, cuối cùng vẫn lắc đầu, nhưng thủy chung không phát ra âm thanh. Nàng cũng không biết vì sao, có lẽ vẫn sợ bị Vân Tả Ý phát hiện chân tướng đi. Dù sao che khuất bộ mặt là ý tưởng nàng chợt nghĩ đến trước khi đi. Chỉ cần kế hoạch thành công, dù Vân Tả Ý thấy được diện mạo của nàng đều không quan hệ. Nhưng là vì sao, vì sao nàng vẫn không dám đối mặt một Vân Tả Ý sau khi biết chân tướng ……

Kiều Trì cũng không hiểu, nhìn hai người. Vào rồi sao không hành động gì chứ, muốn dùng hình hay muốn hỏi cung thì làm đi. Kiều Trì mở ra cửa nhà giam cho hai người đi vào.

Phương Tuyết đi vào tù thất, vẫn không nói gì, chỉ một mạch nhìn Vân Tả Ý. Bởi vì trường kỳ trầm mặc, không khí trong địa lao khá quỷ dị.

Tuy rằng nói Vân Tả Ý không quan tâm ánh mắt người khác, nhưng bị người che diện mạo này nhìn chằm chằm vẫn có điểm không được tự nhiên, càng miễn bàn hắn có thể là chủ mưu bắt cóc mình .

Đang nhíu mày, Vân Tả Ý đột nhiên sửng sốt, ngẩng đầu không xác định nhìn về phía người tới:” Phương Tuyết?……”

Phương Tuyết. Tiếng gọi thực nhẹ nhàng mà người nghe tựa như tiếng sét giữa đất bằng, đánh đắc Phương Tuyết mau lui về sau mấy bước. Bởi vì động tác của nàng, một lúm tóc màu hoàng kim lộ ra.

Người tới phản ứng cùng màu tóc kia làm cho Vân Tả Ý khẳng định phán đoán của mình. Nhưng nàng vì sao……

Liễu Toàn lại vỗ vỗ bả vai của Phương Tuyết – người bị dọa toàn thân cứng ngắc- tiến lên nói:” Đúng vậy, ngươi đoán đúng . Có thể nói cho ta biết, ngươi từ đâu phát hiện sơ hở ?” Dựa vào trực giác của mình, Liễu Toàn tự tin Vân Tả Ý lúc trước không đoán được thân phận người bắt cóc hắn.

Mà cùng lúc đó, gặp tránh không khỏi, Phương Tuyết cũng chủ động bỏ ra nón áo che khuất diện mạo . Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp không hề che lấp hiện ra trước mặt Vân Tả Ý.

Tại sao…… Nàng làm như vậy không có ích lợi gì. Cao gia cùng Vân thị chống đối không được ích lợi gì, hợp tác mới là có lợi nhất cho hai nhà….. Vân Tả Ý trong lòng loạn loạn. Đây tuyệt đối là kết quả ngoài ý muốn. Đối với người sau màn bày ra bắt cóc, Vân Tả Ý nghĩ tới rất nhiều, nhưng tuyệt đối không nghĩ đến chân chính bắt cóc mình là thê tử trên danh nghĩa. Tất cả nghi ngờ cuối cùng đều biến thành một câu: “Tại sao?”

Bởi vì ba người dùng ngôn ngữ liên minh nói chuyện cho nên địa lao trừ bỏ ba người bọn họ, người khác nghe không hiểu, cũng chỉ có thể trừng mắt nhìn, trong tai nghe ngôn ngữ xa lạ, dựa vào bọn họ biểu tình mà đoán họ đang nói gì.

Tại sao ư…… Nghe hỏi thế, vốn bị bất an trốn phía sau Liễu Toàn, Phương Tuyết hốt hoảng đến trước mặt Vân Tả Ý, kích động nói:” Tại sao? Ngươi nói tại sao ư?”

Vân Tả Ý trầm mặc nhìn Phương Tuyết. Trước mắt Phương Tuyết hoàn toàn xa lạ đối với hắn, hoặc là nói hắn cho tới bây giờ vốn không hiểu biết quá người vợ hợp pháp của mình. Lúc này Phương Tuyết trong mắt tràn ngập oán hận, thống khổ, tức giận, kích động, chất vấn, yêu say đắm ..vân ..vân.. tâm tình phức tạp, hoàn toàn khác biệt với Phương Tuyết luôn ngọt ngào tươi cười trước kia.

” Ngươi làm sao vậy?” Vân Tả Ý kinh ngạc, kinh ngạc vì Phương Tuyết biểu hiện tình tự, càng thêm không rõ Phương Tuyết vì sao kích động như vậy.

” Ngươi nói ta làm sao ư ? Sao ngươi không hỏi xem ngươi đã làm gì ? Ngươi dám thề ngươi không có làm chuyện thực xin lỗi ta sao?” Phương Tuyết chất vấn nói, biểu tình thống khổ lại ai oán.

Vân Tả Ý đang muốn mở miệng, một ngày hỗn loạn trong văn phòng đột nhiên hiện lên trong đầu, không khỏi cấm thanh: nếu tính ngày đó, hắn quả thật làm chuyện thực có lỗi với Phương Tuyết……

” A, không phản đối.” Phương Tuyết lộ ra một tia cười lạnh.

Mà vẫn bàng quan trong lao, tất cả mọi người xem vạn phần kinh ngạc. Tuy rằng nghe không hiểu, nhưng vừa rồi rõ ràng vẫn là một mỹ nhân điềm đạm đáng yêu, như thế nào đột nhiên trở nên gây sự như vậy.

Một lát sau, tâm tình của Phương Tuyết rốt cục hoãn xuống. Nàng chậm rãi ngồi xuống trước mặt Vân Tả Ý, xoa hai má rất ít có cơ hội đụng vào, nàng buồn bả nói:” Tả Ý ca ca…… Huynh chẳng lẽ một chút cũng không thích muội sao? Muội sinh đứa nhỏ không phải của huynh, huynh cũng không phản ứng gì, còn giúp hắn che dấu…… Huynh…… cho tới bây giờ đều không có chạm qua muội…..”

” Không, không phải…… Tả Ý ca ca. Huynh là thích muội, bởi vì hắn câu dẫn huynh, đúng không? Là hắn, muội biết là hắn mà. Hắn chiếm sủng ái của huynh, chiếm thân phận thuận tiện, ly gián quan hệ chúng ta. Lần đó nhất định cũng là hắn cố ý, nếu không, uống xong chén cháo kia sẽ không là hắn. Muội cũng sẽ không sinh ra một nghiệt chủng. Là lỗi của hắn, hết thảy đều là lỗi của hắn. Tả Ý ca ca, huynh vẫn thích muội……” Phương Tuyết dường như bừng tỉnh mà lẩm bẩm……

……

chương 176 tính sai một chiêu

Người trong lao nghe không hiểu ngôn ngữ liên minh, cho nên không có gì biểu tình đặc biệt, nhưng Liễu Toàn kia sắc mặt đã rất kích động. Theo Phương Tuyết tố chuyện, tay hắn càng nắm càng chặt. Nếu không phải bận tâm Phương Tuyết còn bên cạnh, hắn nhất định sẽ không chút khách khí tiến lên đánh Vân Tả Ý một trận. Trước đây, hắn vẫn nghĩ Phương Tuyết ở Vân thị sống tốt lắm, không ngờ chân tướng cư nhiên là thế này. Cái này có thể trầm trồ khen tốt sao? Phương Tuyết hiện giờ có thể gọi là sống tốt sao? Khó trách Phương Tuyết phải bắt cóc hắn, căn bản là hắn đáng bị trừng phạt……

Khác với Liễu Toàn phẫn nộ, Vân Tả Ý nghe Phương Tuyết nói mà bán mê bán kinh ngạc, tổng cảm thấy Phương Tuyết nói có chỗ nào không đúng. Phương Tuyết trong miệng nói “hắn”, tựa hồ là tiểu Vũ, nhưng là từ “câu dẫn” kia lại từ đâu mà đến? Nàng nói hắn có chuyện thực xin lỗi nàng, người ám chỉ chẳng lẽ không phải phụ thân sao? Có sự thật chớp lóe qua trong đầu, nhưng ở thời khắc mấu chốt Vân Tả Ý đã bị Phương Tuyết lộng hồ đồ……

” Tả Ý ca ca, chúng ta bỏ qua nhiều lắm, nhiều lắm…… Tả Ý ca ca, huynh còn nhớ rõ chúng ta lần đầu tiên gặp mặt không? Lúc đó muội liền quyết định về sau phải làm tân nương Tả Ý ca ca a.”

Những lời này nói ra, Vân Tả Ý ngây ngẩn cả người. Khi đó……

” Bất quá không quan hệ, chúng ta còn có cơ hội, chúng ta còn có thể làm lại từ đầu……” Phương Tuyết nói đến những lời này hai mắt sáng rực lên, xuất ra bình nhỏ vẫn giữ trong tay :” Chỉ cần Tả Ý ca ca uống xong thuốc này, chúng ta có thể một lần nữa bắt đầu lại.”

“Đó là gì?” Vân Tả Ý hỏi, chất lỏng đỏ tươi kia làm cho hắn cảm giác không hề tốt.

” ‘Nhất kiến chung tình’, chỉ cần Tả Ý ca ca nguyện ý uống xong, muội có thể không quan tâm đến phản bội của huynh. Muội có thể tha thứ huynh, chỉ cần huynh uống hết, chúng ta liền một lần nữa làm lại từ đầu……” Phương Tuyết chờ đợi nhìn Vân Tả Ý .

‘Nhất kiến chung tình’. Vân Tả Ý trong đầu nhanh chóng chảy qua tư liệu thuốc này:

Nhất kiến chung tình.
Cấp bậc: Liên minh cấm dược cấp s.
Công dụng thuốc: sau khi dùng lập tức ngất, tỉnh lại sẽ yêu ngay người gặp đầu tiên, hơn nữa mất đi hết thảy trí nhớ lúc xưa.
Ngày đệ đơn: lịch năm 1033 Liên minh chính thức đệ đơn, đã hợp thức được 1325 năm lịch sử.
Lý do đệ đơn: Chống lại nhân quyền, quyền tự do tinh thần, quyền tự chủ tư tưởng …có xâm hại nghiêm trọng, hơn nữa có thể sẽ tạo thương tổn lớn đối với tình cảm người nhà và bản thân người uống thuốc.

Vân Tả Ý mặt nhăn nhíu mày, quay đầu đi. Ý tứ cự tuyệt thực rõ ràng.

Phương Tuyết thấy thế khuôn mặt nhỏ nhắn ảm đạm xuống :” Tả Ý ca ca, huynh…..không muốn uống sao…… hay là…… bởi vì hắn?”

Ai? Vân Tả Ý cũng không biết mình là vì ai.

Phương Tuyết thu hồi bình nhỏ, cười nói :” Tả Ý ca ca, hôm nay muội không bức huynh, cho huynh cả đêm suy nghĩ kỹ. Ngày mai muội lại đến.” Nói xong, lại si ngốc nhìn Vân Tả Ý một hồi, rồi mang theo mây đen dầy đặc- Liễu Toàn- ly khai.

Tiếng bước chân dần dần đi xa. Theo ba người rời đi, mọi người trong địa lao thở dài nhẹ nhõm.

” Khụ, ngươi làm gì vậy? Cư nhiên khiến cho đại mỹ nữ uy ngươi độc dược?” Tư Đan tràn đầy hứng thú hỏi. Cũng không thể trách hắn, thật sự vì các độc dược mạnh trên tinh cầu này bình thường đều có màu đỏ, hơn nữa Vân Tả Ý hiện tại lại thân là tù nhân, trừ bỏ độc dược, Tư Đan không thể tưởng được mặt khác.

Giống như cũ, Tư Đan vẫn không được hồi đáp . Tư Đan đợi mãi cũng tập thành thói quen nhắm mắt dưỡng thần.

Ngày hôm sau, Phương Tuyết thực đúng giờ đi vào địa lao.

” Tả Ý ca ca, hyunh suy nghĩ kỹ chưa?” Phương Tuyết đi đến trước mặt Vân Tả Ý, xuất ra bình chất lỏng.

Vân Tả Ý mày gắt gao khóa lên:” Ta không thích loại đồ vật này.”

” Vậy huynh phải cho muội thích một hồi thôi.” Phương Tuyết xoay mở nắp bình, một mùi hương như nước hoa thấp kém truyền ra, làm cho Vân Tả Ý khắc chế không được ho khan.

” Tả Ý ca ca, huynh thế nào? Có nặng lắm không? ” Phương Tuyết thấy thế vội vàng giúp đỡ vỗ nhẹ lưng Vân Tả Ý, có điểm áy náy nói:” Tả Ý ca ca, muội biết huynh không thích hương vị này , bất quá huynh vẫn phải uống.”

Phương Tuyết đưa một ánh mắt, Liễu Toàn lập tức tiến lên chế trụ Vân Tả Ý để ngừa hắn hất đổ nước thuốc trong tay Phương Tuyết. Liễu Toàn bởi vì phẫn hận lúc trước nghe được câu chuyện, trên tay dùng sức rất mạnh. Bất quá sợ bị Phương Tuyết phát hiện, hắn che dấu tốt lắm.

Mà cảnh này ở trong mắt những người khác lại là Phương Tuyết bức Vân Tả Ý uống xong độc dược. Mọi người phản ứng không giống nhau, có sợ hãi, có phẫn nộ, có hờ hững……

” Lấy nó ra.” Mùi hương gay mũi làm Vân Tả Ý ho càng kịch liệt. Phương Tuyết chần chờ một hồi, vẫn cầm cái chai tiến đến bên miệng Vân Tả Ý.

” Tiểu thư, động tác nhanh lên.” Liễu Toàn chịu không nổi Phương Tuyết cứ do do dự dự, ra tiếng nhắc nhở nói.

Tay Phương Tuyết run lên, lập tức như hạ quyết tâm, cổ tay nâng đem nước thuốc cường quán vào miệng Vân Tả Ý.

Tại thời khắc chỉ mành treo chuông , bên ngoài truyền đến tiếng động ồn ào.

” Sao lại thế này?” Phương Tuyết cùng Liễu Toàn đều cả kinh.

Tiếng ồn ào càng gần, tất cả mọi người nhốt tại địa lao chờ mong đứng lên. Đương nhiên ngoài khẩn trương còn ẩn hàm chờ mong. Khi Tháp Nhĩ Thiết Ti Kiều Trì mặt mũi bầm dập vọt vào, tất cả mọi người lặng im một hồi, sau đó dấu không được sắc mặt vui mừng.

Kiều Trì chạy quá mức vội vàng, ngay cả cửa địa lao đều không che dấu. Chỉ chốc lát sau rất nhiều quân đội dũng mãnh tiến vào gian địa lao. Dựa vào phục sức,không thể nghi ngờ bọn họ là nguyên trụ dân của tinh cầu .

Kiều Trì lúc này đã muốn vọt tới chỗ Vân Tả Ý. Hắn thần sắc điên cuồng, rút ra bội kiếm bên hông, ha ha cuồng tiếu:” Ha…… Đại ca, không hổ là đại ca của ta, hành động nhanh chóng như vậy. Trong thời gian vài ngày tất cả thế lực của ta đều bị ngươi một lưới bắt hết. Nói, ngươi khi nào thì bắt đầu chuẩn bị? Phụ vương anh minh của chúng ta, hắn lại làm gì?”

Tháp Nhĩ Thiết Ti Âu Lý bình tĩnh nhìn Tháp Nhĩ Thiết Ti Kiều Trì ai oán giẫy dụa, bình tĩnh nói:” Hai năm trước. Phụ vương cái gì cũng không làm.”

” Cái gì cũng không làm ? Cái gì cũng không làm mà ngươi có thể dễ dàng thu điệu thế lực của ta ?” Kiều Trì huy hạ kiếm chất vấn, trong mắt tràn đầy trào phúng.

” Sở dĩ có thể nhanh chóng thu điệu thế lực ngươi, là bởi vì có Tê Đặc thương hội trợ giúp, cùng phụ vương không có liên quan gì.” Âu Lý giải thích nói, tuy rằng vẻ mặt của hắn bình tĩnh, nhưng trong lòng hắn không bình tĩnh. Gian địa lao này thật sự khiến hắn rung động quá lớn. Tất cả đều từ màu ngân hôi kim chúc chế thành, lóe sáng lạnh như băng. Cho dù một trong những đệ nhất giàu có của đế quốc – Tê Đặc thương hội Khải Đặc Tê Đặc – chỉ sợ cũng không có năng lực chế tạo nhà tù quy mô như thế. Càng miễn bàn trong lao giam giữ mọi người, không ai không phải là nguyên lão từng ở đế quốc cầm quyền cao nhất phương. Thậm chí có rất nhiều người trong bọn họ đã tưởng sớm từ thế, nguyên lai đều bị nhốt tại nơi này.

” Khải Đặc Tê Đặc , thì ra là thế, ta hiểu được. A a, khụ khụ… ta thua bại. Không nghĩ tới Khải Đặc Tê Đặc luôn luôn cùng với ngươi bất hòa lại chịu giúp ngươi…… Đừng tới đây, nếu không ta liền giết sạch bọn họ.” Kiều Trì vung lên kiếm chế trụ Âu Lý muốn tiến về phía trước.

” Ngươi muốn thế nào?” Âu Lý dừng lại cước bộ. Mọi người nơi này phi thường hữu dụng, nếu bị Kiều Trì giết, thật sự quá mức đáng tiếc. Hơn nữa hắn còn muốn biết rõ ràng nhà tù này, chỉ lấy Tháp Nhĩ Thiết Ti Kiều Trì căn bản không có khả năng kiến tạo.

” Ha ha, thế nào? Ngươi nói ta nên thế nào? Ta cái gì đều không có…… Cái gì đều không có…… Đại ca, ngươi thật sự là đại ca của ta sao? Ngươi muốn nhà tù đúng không, ngươi nghĩ muốn cứu ra những lão gia nầy, làm cho bọn họ mang ơn đúng không……”

” Bốp”

Vang dội tiếng bàn tay vả mặt quanh quẩn trong địa lao. Tất cả mọi người ngây ngẩn cả người. Chính Kiều Trì hắn ngây ngốc bụm mặt, từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai dám tát hắn, càng miễn bàn là trước mắt hắn vẫn nghĩ đến thực mảnh mai mỹ nữ.

Âu Lý cũng choáng váng. Đông tù phạm trong địa lao, hắn lại vẫn chú ý mỗi Kiều Trì, bởi vậy không thấy nữ nhân này, không nghĩ tới nàng đột nhiên lao tới, càng miễn bàn còn cho Kiều Trì một cái tát ngoài dự kiến.

” Nhìn ta làm gì, ngươi thật sự là xuẩn đến không có đầu óc. Ở bên ngoài bị nắm trụ không phải tốt sao? Làm gì chạy đến nơi đây ?” Biểu tình âm hàn xuất hiện tại khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp. Lời nói không tốt không lưu tình chút nào từ môi nhỏ tinh xảo phát ra. Tuy rằng vóc dáng so với Kiều Trì thấp hơn một cái đầu, nhưng khí thế không hề kém hắn, thậm chí còn rõ ràng có thế thái siêu việt.

Âu Lý nhân cơ hội xông tới. Ở trong này tối tuyệt vọng chỉ sợ không phải Kiều Trì, mà là cách thành công chỉ có một bước xa- Phương Tuyết.

Nàng trăm cơ tính kế, tìm thoát khỏi hết thảy truy binh của Vân thị cùng liên minh, lại không nghĩ rằng sẽ ở thời điểm cuối cùng bị nhân loại thuộc tinh cầu thấp hơn xông tới. Bọn họ xông vào, địa phương này chỉ sợ không bao lâu sẽ bị liên minh phát hiện. Nàng, kiếm củi ba năm thiêu một giờ. Mà hết thảy đều do tên ngu xuẩn đem truy binh dẫn vào, nàng sao không hận chứ ?

” Bốp bốp ” Càng nghĩ càng hận, Phương Tuyết lại thưởng thêm hai bạt tay, mà chưa có phục hồi tinh thần lại Kiều Trì chỉ biết bụm mặt ngốc đứng đó.

” Liễu thúc, chúng ta đi.” Phương Tuyết trở lại tù thất, xuất ra chìa khóa cởi bỏ xiềng xích trên người Vân Tả Ý, nâng dậy Vân Tả Ý , hơn nữa còn không quên bỏ lại câu nói :” Tháp Nhĩ Thiết Ti Kiều Trì, ngươi cho ta nhớ kỹ, nếu lần này ngươi không chết, ta cũng sẽ không buông tha ngươi.”

Theo Phương Tuyết động tác, Âu Lý cũng thấy được người bị nhốt trong nhà giam sâu nhất. Hắn không cùng Tư Đan chào hỏi, chỉ gắt gao nhìn chằm chằm người kia, trong mắt có kinh ngạc, có mừng như điên, cũng có không thể tin.

Vân Tả Ý nghi hoặc nhìn ánh mắt của Âu Lý, lập tức ở trong óc nhảy ra trí nhớ về người này. Nguyên lai là hắn, đội trưởng Liệt Hỏa dong binh đoàn lúc trước hộ tống hắn. Đã sớm biết thân phận của hắn không đơn giản, lại không nghĩ nguyên lai như vậy kinh người.

……


chương 177 vô danh nam tử

” Ngươi khỏe chứ.” Vân Tả Ý gật đầu chào Âu Lý. Nhà tù, thật sự không phải địa phương tốt cho cố nhân hạnh ngộ.

“…… Chào ngươi, đã lâu không thấy.” Vẫn muốn gặp lại người này, nhưng hiện giờ gặp được, trừ bỏ mừng như điên, hắn cư nhiên không biết nên nói gì.

” Tả Ý ca ca, các ngươi nhận thức.” Giúp đỡ Vân Tả Ý, Phương Tuyết thấy thế tò mò hỏi.

Phương Tuyết vừa mới buộc hắn uống ‘Nhất kiến chung tình’ còn rõ ràng ở mắt, Vân Tả Ý thật sự không khí lực cùng Phương Tuyết nói chuyện, chỉ trầm mặc

Khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn của Phương Tuyết ảm đạm xuống:” Tả Ý ca ca, huynh giận muội sao?”

” Phốc” Hiện tại mấy người Phương Tuyết nói chuyện đều dùng ngôn ngữ tinh cầu này, tất cả mọi người nghe hiểu được. Bởi vậy cách bọn họ không xa, vẫn gần xem tình thế phát triển, Tư Đan rất không khách khí cười lên tiếng, tràn đầy trào phúng nói:” Nếu có một nữ nhân rắn rết vừa mới còn bức ngươi uống độc dược, ngươi sẽ chỉ chớp mắt liền đã quên vết sẹo đau sao?”

Âu Lý ngây ra một lúc, lập tức hỏi lại :” Tư Đan tướng quân, ngài nói chính là thật sự?”

” Xuy, tin hay không tùy ngươi.” Tư Đan trở về một câu sau liền ngậm miệng không nói, tiếp tục nhìn vở kịch hắn yêu nhất xem diễn.

Âu Lý quay sang Vân Tả Ý, lần này bởi vì có Tư Đan nhắc nhở, hắn mới phát hiện rất nhiều địa phương không đúng. Tỷ như nói hiện tại Vân Tả Ý cả người vô lực, phải dựa vào một nữ nhân nâng mới có thể đứng vững. Tỷ như luôn luôn sạch sẽ quá phận như Vân Tả Ý hiện tại bất luận là quần áo hay là thái dương đều hỗn độn.

” Ngăn lại bọn họ.” Âu Lý hạ lệnh. Nhất thời phía sau bọn thị vệ đều đến vây quanh ba người Phương Tuyết.

Phương Tuyết nhìn thị vệ vây quanh chính mình, khinh thường nở nụ cười:” Liễu thúc, chúng ta lao ra đi.”

“Vâng, tiểu thư.” Liễu Toàn là cao thủ hàng đầu trong liên minh, đối phó những thị vệ trên tinh cầu bình thường này tự nhiên là dư dả, càng miễn bàn trên tay hắn còn có vũ khí liên minh công nghệ cao. Roi điện quang như vào chỗ không người, rất dễ dàng khai ra một lối đi. Phàm là bị roi đụng tới mọi người đều bị dòng điện cao áp cấp hôn mê bất tỉnh.

” Truy.” Mắt thấy hai người mang theo Vân Tả Ý chạy nhanh ra địa lao, Âu Lý vội vàng truy theo. Vệ binh tự nhiên cũng đều đi theo Âu Lý. Vốn là diễn viên chính, Kiều Trì ngược lại không ai quản, còn đứng trong địa lao. Bụm mặt phục hồi tinh thần lại, nhìn mọi người còn nhốt tại tù thất hắn lộ ra một chút âm trầm tươi cười. Nếu phải chết, vậy cùng chết.

Khi Vân Vũ Chí cùng người liên minh đuổi tới, nhìn đếnchính là địa ngục nhân gian. Tháp Nhĩ Thiết Ti Kiều Trì đã không còn gì, cư nhiên phát rồ cầm kiếm ra tay với những người trong lao. Lúc này hắn sắp cầm kiếm chém chết một thiếu niên, mà phía sau là thi thể đầy đất.

Vân Vũ Chí nhìn đến phúc tình cảnh này thiếu chút nữa bị dọa đến tim đình chỉ đập. Hắn điên cuồng xông lên gạt bỏ kiếm trong tay Kiều Trì, sau đó tại một đống thi thể cùng người còn sống bên trong tìm kiếm Vân Tả Ý. Nhưng hắn không chú ý tới thiếu niên bị hắn cứu kia ánh mắt giống như khóc mà không thể khóc……

…………..

Trên một con thuyền hải tặc bay tự do, nữ tử tóc dài mặc ngân y nóng bỏng bó sát người, giống như rắn nước vặn vẹo trên người nam tử.

” Vô danh, ngươi như thế nào còn không theo ta nói chuyện chứ. Ngoan, đến hé miệng.” Ngân Miêu nói xong cúi đầu ngắt một trái cây trên bàn uy nam tử. Nhưng nam tử thủy chung nhắm chặt miệng. Trái cây như thế nào cũng uy không vào, ngược lại không ít chất lỏng bởi vì nàng dùng sức mà chảy xuống cằm.

Ngân Miêu kiều hừ một tiếng, rõ ràng hôn nam tử, môi linh hoạt. Gặp nam tử vẫn tử chống không mở ra miệng, nàng lầu bầu nói:” Nếu ngươi há mồm, ta liền nói cho ngươi Vân Tả Ý hiện tại thế nào.”

Quả nhiên, này pháp bảo vừa ra tới, nam tử chỉ chốc lát sau liền hơi hơi mở ra miệng. Ngân Miêu tự nhiên nhanh đi vào cắn ăn một phen. Hôn xong, hai người môi đều lại hồng lại thũng. Ngón tay Ngân Miêu ở trên mặt nam tử di động:” Hừ, ngươi đối với chủ tử thực trung tâm. Chỉ cần xuất ra hắn, cho ngươi làm gì ngươi đều nguyện ý.”

Đúng vậy, nữ tử chính là Ngân Miêu – phụ trách hấp dẫn đại bộ phận nhân mã liên minh, mà nam tử chính là Ảnh Nhất bị nàng mang đi. Vốn Ảnh Nhất là người tối không có giá trị lợi dụng trong ba người, nếu không phải xem trọng ở vũ kỹ rất cao nhất định hắn ở lúc mới bị bắt được đã bị giải quyết. Mà theo thời gian chuyển dời, Ngân Miêu dần dần đối Ảnh Nhất sinh ra hứng thú. Hiện tại nàng mỗi ngày hứng thú lớn nhất chính là chọc Ảnh nói nói. Bởi vì ở Ảnh Nhất không cho biết tên của hắn, Ngân Miêu liền gọi hắn Vô Danh. Bất quá để cho Ngân Miêu mất hứng chính là Vô Danh thật sự phi thường không thú vị, bất luận như thế nào chọc ghẹo cũng không mở miệng, nhưng chỉ nhắc tới Vân Tả Ý liền sẽ có phản ứng. Nàng thừa nhận, chủ tử của Vô Danh quả thật là tuyệt sắc hiếm thấy, nhưng bất luận nói như thế nào tự tôn nữ tử của nàng đều đã bị tổn hại.

” Nói.”

” Nói cái gì?” Ngân Miêu nháy ánh mắt trang vô tội.

Ảnh liếc mắt một cái , hàn khí dần dần sâu sắc.

” Hảo hảo hảo, ta nói là được mà, làm chi hung như vậy chứ ?” Ngân Miêu bỉu môi, nắm lên một lúm tóc ở trên mặt Vô Danh chậm rãi trêu chọc:” Vân Tả Ý a, hắn đã không ở trên tay chúng ta.”

” Cái gì?” Ảnh liếc mắt trợn to.

” Ha ha, đúng vậy, chúng ta đã đem hắn giao cho cố chủ của chúng ta.”

” Cố chủ là ai?”

” Này…… Giữ bí mật nha. Cường đạo cũng có đạo đức nghề nghiệp của cường đạo. Đây là không thể nói, nếu không chúng ta sẽ không sẽ có sinh ý tới cửa.”

” Uy, Vô Danh, ngươi sẽ không thấy Vân Tả Ý không ở trên tay chúng ta thì muốn rời đi chứ.” Thấy nam tử lông mi run rẩy, phản ứng hảo đáng yêu a, Ngân Miêu vui vẻ thấu lên hôn một cái. Mấy ngày nay ở chung làm cho Ngân Miêu hiểu biết đến, Vô Danh trầm mặc này kỳ thật là người phi thường đơn thuần. Thật sự so với kẻ khác mặt ngoài ra vẻ đạo mạo, nội tâm âm u ghê tởm không biết đáng yêu bao nhiêu lần…….

chương 178 qua đời