chương 163 địa ngục của người khiết phích

Ngày bình trắc nhược điểm tới rồi. Tất cả đệ tử đều khẩn trương mà chờ mong. Nhược điểm, một từ thực mẫn cảm nhưng rất khiến mọi người hứng thú. Từng đệ tử khi nhàn rỗi đều đi tìm hiểu nhược điểm của người khác, nhất là một ít nhân vật phong vân, rồi thảo luận khí thế ngất trời. Rất không may, từng làm Hội trưởng học sinh năm hai, Vân Tả Ý cũng bị liệt vào hàng nhân vật phong vân. Mà nhược điểm của Vân Tả Ý không cần dùng trí não bình trắc, nhóm đệ tử cũng có thể đoán được. Làm cho bọn họ cảm thấy hứng thú chính là học viện đến tột cùng sẽ sắp xếp nhiệm vụ như thế nào để sửa đúng nhược điểm Vân Tả Ý.

Kết quả có ngay trong ngày. Mọi người ồ lên, lập tức rất nhanh liền tán dương không ngớt. Muốn biết, vậy ta phải gặp trước Hội trưởng học sinh năm bốn —- Tiêu Nhiên.

Tiêu Nhiên, hắn có tật xấu rất nổi tiếng mà mọi người đều biết, chính là rất lười, hơn nữa lười đến nỗi đã khiến người người oán trách không thôi. Lười di chuyển, lười tắm rửa, lười thay quần áo, lười sửa sang lại hình tượng.v.v… Thêm nữa hắn phi thường không quen hoàn cảnh quá mức sạch sẽ. Mấy điều này kết hợp với nhau không phải là hoàn toàn tương phản với Vân Tả Ý sao.

Mà lần này hoạt động của học viện chính là bắt hai người bọn họ sống chung một chổ; hơn nữa mỗi ngày thời gian ở chung không được dưới 20 giờ; hai người khi ở chung, khoảng cách xa nhất không được quá hai mươi thước. Hoạt động 100 ngày chia làm hai phần, phân biệt ở nhà hai người vượt qua, mà 50 ngày đầu đã được quyết định: Vân Tả Ý đến nhà Tiêu Nhiên vượt qua, 50 ngày sau Tiêu Nhiên sẽ đến nhà Vân Tả Ý.

Trừ bỏ như thế, học viện không hề hạn chế những mặt khác. Nói cách khác, hai người với thói quen tương phản hoàn toàn phải mỗi ngày đều cùng một chỗ, nhưng lại phải thể nghiệm cách sống của đối phương. Học viện tính toán lấy loại phương pháp này làm cho hai người ảnh hưởng nhau, khiến tính cách của bọn họ không còn cực đoan nữa.

Tin tức vừa tuôn ra, tất cả mọi người hiểu biết hoặc là nghe nói qua Vân Tả Ý không khỏi rùng mình. Cái ‘ổ chó’ của Tiêu Nhiên có thể dành cho người ở sao, hơn nữa còn cho vị Hội trưởng đi vào… Tất cả đệ tử đều âm thầm chờ mong hai người kia sẽ ở chung thế nào, hơn nữa còn thành lập chuyên môn bát quái báo. Đồng thời, đạo sư nghĩ ra chủ ý này bị nhóm đệ tử mệnh danh là cáo già ngàn năm,liệt vào hàng nguy hiểm cấp độ s, tuyệt đối không thể dễ dàng trêu chọc

……

Vân Tả Ý không thể tin nhìn người trước mắt. Tên này thật là học viên của Hoành Vũ học viện? Còn là Hội trưởng học sinh ? Không phải một ăn mày lưu lạc ven đường chạy tới giả danh chứ ?

“Ngươi khỏe chứ.” Đáng tiếc câu chào hỏi từ miệng người kia hoàn toàn đánh vỡ ảo tưởng của Vân Tả Ý.

“…… Xin chào.” Đây là người sắp sửa ở chung với hắn 100 ngày? Thanh âm coi như dễ nghe, cũng rất trẻ, nhưng…… tóc tai rối bời còn ánh dầu nhớp nháp, không biết đã bao lâu chưa gội. Lại đã bao lâu chưa giặt đồ, trang phục Hội trưởng bị hắn biến thành nhăn nhúm bẩn hề hề, có thể nhìn ra khoảng cách lần giặt tẩy trước tuyệt đối hơn một tháng. Đáng tiếc Vân Tả Ý đã đánh giá cao Tiêu Nhiên. Bộ quần áo của hắn đã nửa năm chưa giặt. Nhớ có một lần một nữ sinh ngưỡng mộ hắn đã chủ động giúp hắn tẩy, bất quá sau lại nữ sinh kia cũng không chịu nổi tính lười của hắn, giận dữ buông tha cho. Hiếm thấy Tiêu Nhiên được sạch sẽ một đoạn thời gian lại biến thành bẩn hề hề như trước kia.

” Ha ha, ngươi chính là Vân Tả Ý đi, cửu ngưỡng đại danh a. Chúng ta đi thôi, đi về nhà. Học viện rách nát này chỉ có ý đồ xấu là nhiều, muốn hảo hảo ngủ một giấc cũng không được.” Tiêu Nhiên thực tùy ý nói. Rất rõ ràng, hắn rất bất mãn với hoạt động lần này, nhưng bất mãn có năng lực gì chứ, nếu muốn sớm tốt nghiệp chỉ có thể nghe theo quy củ của học viện.

Vân Tả Ý không hé răng, trầm mặc đi theo sau hắn. Tâm hắn loạn như ma, hắn hoàn toàn không nắm chắc mình có thể cùng người như vậy sinh hoạt dưới mái hiên. Theo động tác huy tay áo tiêu sái của Tiêu Nhiên, phía trong tay áo cũng bị hắn thấy được—- bộ dáng y chang bên ngoài, nghĩ đến Tiêu Nhiên hẳn là thay phiên đổi hai mặt áo mặc qua lại.

Nhà của Tiêu Nhiên ngay tại tinh cầu này, hơn nữa cách học viện rất gần. Dùng lời của hắn thì quá xa rất phiền toái, không bằng tìm một chỗ gần đây.

Tiêu Nhiên mở ra cửa phòng, cười nói:” Vào đi, hơi lộn xộn một chút. A ha ha, không cần để ý a.”

Vân Tả Ý nhịn xuống xúc động muốn chạy trốn. Đây không phải chỉ “hơi” lộn xộn a, quả thực không hề khác biệt một bãi rác. Đồ đạc trong nhà không nhiều lắm nhưng nằm hỗn độn bốn phía, tóm lại không có chổ cho chúng nó đứng, hơn nữa còn ngã trái ngã phải. Cho dù đồ đạc không nhiều, phòng ở liếc mắt một cái vẫn làm cho người ta cảm giác chật chội không chổ đặc chân. Nguyên nhân ngoài đồ dùng còn có quần áo bẩn, sách vở, bao túi rác tràn lan không còn khoảng trống. Vân Tả Ý nhìn một vòng, vẫn không nhìn ra sàn nhà là gì, bởi vì toàn bộ đều bị đống kia che khuất.

” Ngươi……ở chổ này……” Vân Tả Ý nghe được giọng nói của mình hơi khô khốc.

” Ha ha, đúng vậy, như thế nào? Mau vào a.” Tiêu Nhiên cũng biết phòng mình loạn, dẫn đầu đi vào hắn dùng chân dạt ra một khoảng trống để đặt chân.

Vân Tả Ý dùng thật lớn nghị lực mới bước vào khối đất trống Tiêu Nhiên đã dọn ra kia. Nhìn kỹ xem, nguyên lai che dấu dưới các loại rác rưởi quần áo, sàn nhà cũng không sạch sẽ. Cố tình lúc này, không hề cảnh giác đã bị Tiêu Nhiên rất hữu hảo vỗ vỗ bờ vai hắn. Vân Tả Ý cảm thấy máu và hô hấp dừng lại ngay thời khắc đôi bàn tay bẩn kia chụp đến người.

” Ha ha, Tả Ý học đệ, nơi này là nhà của ta, về sau ngươi cứ tùy tiện dùng. Ta thì mỗi ngày ngủ ngay trong nhà, chuyện khác đều không có, ngươi có thể xem nơi đây như nhà mình không cần bận tâm gì.” Vỗ nửa ngày, trời sinh so với người khác thần kinh thô hơn – Tiêu Nhiên – rốt cục nhận thấy thân thể dưới tay mình dị thường cứng ngắc. Đầu tiên là nghi hoặc, sau đó chợt nhớ tới một người hiểu chuyện đã nói cho hắn biết tư liệu về Vân Tả Ý, mới biết mình làm sai chuyện gì.

Tiêu Nhiên xấu hổ thu hồi tay, thật có lỗi cười nói:” Ha ha, ngượng ngùng, ta đã quên, ngươi không thích người khác tiếp xúc.”

” Không sao.” Vân Tả Ý trên mặt không có biểu tình đặc biệt, nhưng trời biết hắn lúc này cỡ nào mong muốn ra lệnh Tiêu Nhiên đi tắm rửa ngay lập tức. Đáng tiếc hắn không có quyền lợi kia, lại càng không nói Tiêu Nhiên là Hội trưởng của hắn. Sau chuyện này, Vân Tả Ý mới hiểu được nguyên lai phòng ngủ của bọn nam sinh khi hắn đi dạy tại tinh cầu trước kia là sạch sẽ đến cỡ nào……

“A, đúng rồi, Tả Ý học đệ, ngươi tới lâu như vậy còn không có ngồi xuống. Đến, đến, mau ngồi mau ngồi. A, ngươi chờ chút…… Quên đi, học đệ, ngươi vẫn là ngồi trên giường đi……” Tiêu Nhiên nhiệt tình tiếp đón, nhưng lật tung nửa ngày đống quần áo bẩn và tất thối vẫn không tìm thấy cái ghế. Kỳ quái, hắn nhớ rõ trong nhà có một cái ghế, rốt cuộc chạy đi đâu? Cuối cùng bất đắc dĩ chỉ có thể vò vò mái tóc rối tung, quạt đi đồ vật trên giường, phủi tấm trải giường cười nói :” Ha ha, học đệ, ngươi ngồi đi, ta tìm không thấy ghế, ngồi tạm trên giường đi.”

Trời ạ, này…… Vân Tả Ý nhìn tấm vải nhớp nháp dơ bẩn có thể xem như một nùi giẻ được gọi là tấm trải giường, thật sự không có dũng khí ngồi xuống, ngay cả dũng khí xem đều không có, chỉ đành cứng ngắc giật nhẹ khóe miệng, ánh mắt nhìn trời :” Không cần, ta đứng là được.” A, tại hoàn cảnh quỷ quái này phải ngốc 50 ngày, mà hắn còn phải ở chung 100 ngày với nhân vật hoàn toàn không biết sạch sẽ kia……

……

chương 164 thói quen sống khiến người ta giận sôi gan

Tiêu Nhiên chiêu đãi Vân Tả Ý một lúc sau thì bắt đầu ngáp liên tục. Rốt cục, sau khi tiếp đón Vân Tả Ý vài câu, hắn lập tức nằm trên giường ngủ khò khò.

Vân Tả Ý không nói gì, đứng ở địa phương sạch sẽ duy nhất trong phòng, không rõ ràng lắm tại sao mình lại rơi xuống loại hoàn cảnh này. Bất đắc dĩ, hắn liên lạc với Vân Hàm Phong bên kia. Mặc kệ thế nào cũng phải gọi về nhà báo bình an. Cao hứng vì Vân Tả Ý liên lạc với mình, nhưng chưa kịp nói chuyện Vân Hàm Phong đã bị hình ảnh quanh Vân Tả Ý sợ ngây người.

Vân Tả Ý cứng ngắc gượng cười :” Lần này thời gian đi ra ngắn lại một nửa, 50 ngày về sau có thể trở về nhà nhưng phải dẫn hắn theo.” Nói xong, Tả Ý nghiêng người, lộ ra Tiêu Nhiên nằm ngủ say trên giường

……

Tiêu Nhiên bị đói thức tỉnh. Ánh mắt vẫn nửa khép, hắn dựa vào công lực lâu nay rất thuận lợi tìm được bánh bích quy và ly nước, chợt hoảng hốt thấy trong phòng mình tựa hồ có người. Ảo giác rồi, trong phòng mình làm sao có người khác chứ ? Nhưng tiềm thức nói cho hắn nhất định không đúng, Tiêu Nhiên vừa bay tới bên cạnh Vân Tả Ý, vừa lấy bánh bích quy chấm nước đưa vào miệng. Sau khi cắn xong một miếng, Tiêu Nhiên chợt cứng đờ người.

” A ha ha, học đệ, là ngươi a……” Tiêu Nhiên sờ đầu ngượng ngùng cười. Thực dọa người, ngủ một giấc liền đã quên trong phòng còn có người khác.

Vân Tả Ý gật đầu chào. Kỳ thật lúc Tiêu Nhiên ngủ, hắn luôn luôn đánh giá căn phòng, nhưng thủy chung không hề di động một bước bởi vì thật sự không biết nên đặt chân ở đâu.

” Đúng rồi, học đệ, ngươi còn chưa ăn gì đi. Xem trí nhớ của ta này, ngươi chờ nhé, ta đi giúp ngươi lấy đồ ăn.” Tiêu Nhiên nói xong liền một đường đá rác rưởi đi giúp Vân Tả Ý chuẩn bị bữa tối. Sau khi trở lại, Tiêu Nhiên đã cầm trên tay một túi bánh bích quy cùng một chén nước nóng.

Vân Tả Ý đầu tiên là nghi hoặc, sau đó dưới sự nhiệt tình tiếp đón của Tiêu Nhiên, hắn mới hiểu được đây là bữa tối.

” Ha ha, học đệ, ngươi ăn đi.”

Vân Tả Ý lại cảm thấy cổ họng khô khốc:” Ngươi…ăn cái này.”

” Đúng vậy, rất tiện lợi a, hơn nữa hương vị cũng không tệ.”

” Ngươi, mỗi ngày đều ăn nó?” Vân Tả Ý không thể tin được hỏi.

“Ừ, chấm nước ăn một hồi liền no rồi. Đương nhiên ngươi cũng có thể làm kỹ một chút, giống như vậy nè , biến thành hồ bột.” Tiêu Nhiên nói xong cầm khối bánh bích quy để vào chén nước, không biết từ đâu lấy ra một cái muỗng nhỏ nhẹ nhàng quấy. Bánh bích quy rất nhanh bị nước nóng thấm nở vụn ra, hình thành một chén cháo bột bánh nóng hổi.

” Thế nào, rất ngon chứ. Đây là ta phát minh đó.” Tiêu Nhiên tự hào cười nói. Đồng thời cầm chén cháo đưa cho Vân Tả Ý .

Vân Tả Ý ngốc trễ nhìn hắn, máy móc tiếp nhận “Mỹ vị”, cúi đầu nhưng thật sự không có dũng khí ăn. Bên kia, Tiêu Nhiên đã bắt đầu chế tạo một chén “Mỹ vị” khác, vừa chế tạo xong liền nuốt ừng ực mấy khẩu hết chén cháo, sau đó vất chén sang bên cạnh, bộ dáng cực kỳ thỏa mãn, ánh mắt nheo lại muốn ngủ tiếp.

Vân Tả Ý cứng đờ người cầm chén cháo kia, thẳng đến chén cháo nóng chậm rãi biến lạnh

……

Tiêu Nhiên trong mông lung nghe được có người đang không ngừng gọi hắn. Thanh âm rất xa lạ, trong trẻo lạnh lùng nhưng êm tai. Hắn khẳng định mình không quen ai có giọng nói thế này a, nhất định là đang nằm mơ……

” Tỉnh tỉnh……” Sao âm thanh còn tiếp tục chứ ? Ngay sau đó, Tiêu Nhiên liền cảm thấy có người nhẹ lay lay hắn,” Hử” Vẫn là đang nằm mơ sao? Lười biếng trở thân mình, Tiêu Nhiên lại tiếp tục ngủ……

” Tắm rửa…… Đồ dùng…… Ở……” Cái giọng trong trẻo lại truyền vào trong mộng, Tiêu Nhiên không thắng nổi quấy nhiễu , nhíu nhíu mày, mơ mơ màng màng nói:” Tắm rửa…… làm chi phải…… Tắm rửa? Ta…… tháng trước…… mới……tắm rồi……” Tựa hồ bởi vì hắn trả lời, âm thanh kia biến mất một thời gian rất lâu…..

Ngủ đủ giấc, hắn mới tỉnh dậy phát hiện trong phòng có người, lần này hắn chỉ sửng sốt một hồi, rất nhanh đã nghĩ ra là ai.

” Học đệ, chào buổi sáng . Tối hôm qua ngủ ngon……” lời vấn an im bặt, tay cầm chăn mền cứng đờ bởi vì hắn đột nhiên nhớ ra nhà của hắn chỉ có một cái giường……

Vân Tả Ý ngẩng đầu mỏi mệt nhìn hắn, thanh âm hữu khí vô lực:” Dậy đi, theo giúp ta đi ra ngoài.” Cho tới bây giờ Vân Tả Ý chưa thấy qua người như vậy, ngủ cũng không thay quần áo, ngay cả áo khoác cũng không thoát, ngủ như vậy có thể thoải mái sao? Nghĩ đến tối hôm qua Tiêu Nhiên vừa ngủ vừa nói, Vân Tả Ý không khỏi lui về phía sau một bước….tháng trước mới tắm……

” A, học đệ, ngươi……” Thấy Vân Tả Ý hành động như thế, Tiêu Nhiên dù thần kinh có thô sơ cỡ nào cũng biết tối hôm qua Vân Tả Ý một đêm không ngủ, trong lòng áy náy không thôi nào còn dám trì hoãn. Đương nhiên là Vân Tả Ý ra một mệnh lệnh hắn liền làm một động tác, rất ít thấy hắn động tác lưu loát đứng dậy mặc hài, lại không hỏi câu hỏi mà nếu bình thường hắn nhất định sẽ hỏi ‘vì sao phải đi ra ngoài ?’

……….

Vân Tả Ý tới trước chổ bán đồ gia dụng đặt mua hai chiếc giường và mua một ít gia cụ cơ bản. Hai chiếc giường, một cái dành cho mình ngủ, một cái khác dành cho Tiêu Nhiên, hắn không tiếp thu cái giường ở nhà kia là dành cho người ngủ.

Mua xong gia cụ, Vân Tả Ý ghé vào chổ bán người máy. Trong nhà người dân liên minh bình thường đều có một, hai người máy giúp việc. Loại người giống như Vân Tả Ý muốn tự làm tự phục vụ là rất hiếm. Công dân của liên minh có tiền lương rất cao, rất ít người tự tay làm những chuyện mà người máy sẽ làm. Người máy có đủ loại hình, hơn nữa chịu được mệt nhọc, giá cũng rẻ. Đây là lần đầu tiên Vân Tả Ý đến mua người máy. Chúng chia làm hai loại hình, một loại là bắt chước y như người thật, giá mắc hơn, loại còn lại là thiên kì bách quái, bộ dáng gì cũng có.

Vân Tả Ý không thích dùng người máy hình người, nhìn nó vẻ trầm lặng phảng phất như cương thi, bởi vậy lựa chọn loại thứ hai. Nó cao chỉ tới eo, toàn bộ làm từ kim chúc. Loại người máy này có thể đồng thời hoàn thành nhiều công việc, hiệu suất rất cao. Dù vậy, Vân Tả Ý vẫn lo lắng mua hai người máy có kịp sửa sang lại ‘ổ chó’ của Tiêu Nhiên trước khi trời tối hay không.

Trái lại, Tiêu Nhiên vẫn ngả nghiêng đi theo phía sau Vân Tả Ý, thỉnh thoảng ngáp ngáp. Tuy rằng đi theo Vân Tả Ý lâu như vậy đã muốn mất hết kiên nhẫn, nhưng cũng không có ra tiếng oán giận, vì hắn biết bắt Vân Tả Ý trụ ở ổ của mình là sự ép buộc. Hai người lại bị quy định không thể rời đi quá xa, cho nên hôm nay đi ra mua đồ chung với nhau là chuyện sớm hay muộn.

Mua xong rồi người máy, Vân Tả Ý lại hướng chổ bán vật dụng hàng ngày. Không thể tin tưởng nổi Tiêu Nhiên cư nhiên chưa từng dùng qua dụng cụ tắm rửa, lại còn một tháng mới tắm một lần……

Ở phía sau hai người, nhóm đệ tử săn tin của Hoành Vũ học viện lặng lẽ đi theo, ghi nhớ động thái mới nhất của họ, đồng thời miệng không ngừng lẩm bẩm nói:” Ta đã nói mà, Vân hội trưởng gặp được Tiêu Nhiên hội trưởng nhất định sẽ không có cách. Hừ, bọn người các ngươi chờ bỏ tiền đi……”

Ngay tại một tên học viên Hoành Vũ đang cao hứng phấn chấn thì một bàn tay to chụp bờ vai hắn. Các đệ tử năm hai này run lên, sợ tới mức bút đều rớt xuống, thân thể cứng ngắc chậm rãi xoay lại……

” Ha ha, các bạn, có thể nói cho ta biết vì sao tụ tập ở chỗ này không? ” Cầm trên tay bản bình trắc, một giáo sư trung niên nho nhã cười rất hòa ái.

……………

Vẫn không cỡi quần áo, không chịu tắm rửa mà đi ngủ, Tiêu Nhiên bắt Vân Tả Ý kêu nửa ngày cũng không nửa điểm phản ứng. Mà tự lúc nghe xong ngày hôm qua Tiêu Nhiên bán mộng bán tỉnh nói ra, Vân Tả Ý cũng không có dũng khí đụng vào Tiêu Nhiên, tự nhiên liền cho hắn né qua, bất quá Vân Tả Ý âm thầm cắn răng: đây là ở nhà ngươi, chờ 50 ngày sau……

Vân Hàm Phong từ khi biết tình cảnh hiện tại của Vân Tả Ý, từng có ý phái tới nơi này đội vệ sinh chuyên nghiệp nhưng bị Vân Tả Ý cự tuyệt. Không phải hắn không muốn mà là học viện nhất định sẽ không cho phép.

Vân Vũ Chí cũng không biết bị an bài cái gì, buổi chiều mỗi ngày đều tới Vân Tả Ý khóc lóc kể lể. Khi Vân Tả Ý hỏi hắn rốt cuộc gặp chuyện gì hắn lại kiên quyết ngậm miệng không nói. Nhưng thật ra Phương Tuyết trong khoảng thời gian này vẫn không có liên lạc với hắn, này làm cho Vân Tả Ý cảm thấy có chút quái dị.


chương 165 Tiêu Nhiên mất tích

Hiển nhiên Vân Tả Ý vẫn là đánh giá cao phòng Tiêu Nhiên. Nhìn hai người máy từ trong phòng Tiêu Nhiên, không biết mò ở góc sáng sủa nào xuất ra một đống đồ ăn có sẵn đã hư thối nhìn không ra hình dạng, mặt Vân Tả Ý trắng lại xanh, xanh lại trắng….

Buổi chiều, Vân Tả Ý tắm rửa xong, ngăn lại tên lười Tiêu Nhiên muốn đi ngủ. Chê cười, nếu làm cho Tiêu Nhiên cứ như vậy lên giường, cái giường mới mua kia chỉ sợ lại bị hủy.

” Oái…… Học đệ, có việc sao?” Tiêu Nhiên đánh cái ngáp, mắt buồn ngủ mông lung nhìn Vân Tả Ý .

” Đi vào.” Vân Tả Ý ít lời mà ý nhiều chỉ phòng tắm.

Tiêu Nhiên không ngu ngốc, rất nhanh liền hiểu được, vẻ mặt đau khổ nói:” Học đệ, ta tháng trước mới tắm rồi mà.”

Vân Tả Ý khóe miệng co giật:” Đi vào.”

Tiêu Nhiên vốn định tiếp tục năn nỉ, nhưng nhìn đến vẻ mặt thật sự của Vân Tả Ý, trong đầu đột nhiên nghĩ đến nếu hôm nay mình không tắm, chỉ sợ đêm nay cũng đừng muốn ngủ. Lắc lắc đầu, Tiêu Nhiên bỏ đi ý tưởng kỳ quái này nhưng cũng không tính tái chống cự, đành chịu khó một hồi vậy :” Được rồi, ta đi vào……”

Tiêu Nhiên từng bước lê thân vào phòng tắm, mà hắn không chú ý ở phía sau hắn hai người máy lặng lẽ đi theo. Không làm cho Vân Tả Ý đợi lâu, phòng tắm liền vang lên tiếng kêu có thể so sánh tiếng heo bị giết:” A, các ngươi làm gì. A, mau đi ra, đi ra ngoài…… quần áo của ta……”

Vân Tả Ý cười, không tệ lắm. Nếu để cho Hội trưởng kia tự mình tắm rửa, chỉ sợ nhiều lắm hắn chỉ đem trên người ướt nhẹp. Như vậy sao được chứ.

Nghe tiếng giết heo trong phòng tắm, Vân Tả Ý vốn định tựa vào giường nhắm mắt dưỡng thần. Đáng tiếc hai ngày nay đêm nào cũng gặp đả kích tinh thần nghiêm trọng lại không nghỉ ngơi nên hắn bất tri bất giác liền ngủ say. Khắp người đỏ bừng do bị người máy chà rửa, Tiêu Nhiên đi ra nhìn đến Vân Tả Ý tựa vào đầu giường, duy trì tư thế ngồi ngủ say. Không thể nói rõ cảm giác trong lòng, Tiêu Nhiên sửng sốt. Nhẹ nhàng đi vào, tính toán đem Vân Tả Ý phóng đặt lên giường cho hắn ngủ thoải mái một chút. Vân Tả Ý bị Tiêu Nhiên đụng tới bả vai liền tỉnh lại ngay. Sau khi mở mắt không khỏi sửng sốt, người này thật sự là Tiêu Nhiên?

Khuôn mặt anh tuấn ngời ngời, một đôi mắt ẩn ẩn màu tím, mái tóc loạn cào cào trước kia giờ nằm phục tùng trên vai. Bất quá mái tóc vừa thấy là biết tự mình tùy ý cắt, bên trái quá dài so với bên phải hơn nữa so le không đồng đều, thoạt nhìn rất quái dị.

” Ách, học đệ, ngươi tỉnh. Ta, ta……” Tiêu Nhiên bị Vân Tả Ý đột nhiên tỉnh lại, bối rối không biết nói gì.

” Tốt lắm, ngươi có thể ngủ.” Vân Tả Ý cẩn thận xem kỹ Tiêu Nhiên, vừa lòng gật đầu. Xem ra hai người máy rửa sạch không tệ lắm, miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn.

” A. Vâng……” Tiêu Nhiên ngơ ngác đáp, lập tức leo lên giường nằm.

” Ngươi” Vân Tả Ý gân xanh ứa ra thái dương:” Không phải giường này, là giường kia.” Ngón tay chỉ trong phòng một chiếc giường khác. Vân Tả Ý thật sự không chịu nổi thần kinh thô của Tiêu Nhiên.

” A, ách, thật có lỗi……” Tiêu Nhiên ngượng ngùng đứng lên, đi về giường mình.

Vân Tả Ý lắc đầu, không tính toán để ý tới Tiêu Nhiên nữa. Ngày hôm qua không ngủ cả đêm, hiện tại ánh mắt đều nhanh mở không ra…… Đúng rồi, đã muốn mơ mơ màng màng Vân Tả Ý đột nhiên mở to mắt:” Nhớ rõ cỡi quần áo.”

…………..

Đồng hồ sinh học đánh thức dậy, Vân Tả Ý sau khi xem xong tin tức mới nhất của báo liên minh hôm nay, cùng Vân Hàm Phong liên lạc một lần, lại lấy một quyển sách đọc hơn phân nửa thì Tiêu Nhiên mới chầm chậm thức dậy, ngáp và xuống giường.

Vân Tả Ý nhìn đến Tiêu Nhiên thì bị sốc hoảng sợ, sách trong tay thiếu chút nữa rớt xuống. Cái tên kia, cư nhiên không mặc gì liền đứng lên.

” Ta biểu ngươi cởi áo khoác chứ không phải bắt ngươi lỏa ngủ.”

” A, nhưng là……” Tiêu Nhiên vô tội nhìn Vân Tả Ý :” Ta tối hôm qua trên người chỉ có một bộ quần áo a.”

Vân Tả Ý sửng sốt, mới nhớ tới tối hôm qua Tiêu Nhiên tắm xong trên người chỉ mặc mỗi áo tắm

……

Tiêu Nhiên hôm nay trên người vẫn là bộ quần áo trước kia, có điều tối hôm qua đã được người máy cẩn thận giặt giũ hong khô, lúc này hoàn toàn nhìn không ra bộ dáng trước của chúng nó.

” Ngươi biết nấu cơm không?” Vân Tả Ý đột nhiên hỏi.

Tiêu Nhiên sửng sốt, không hiểu nhìn Vân Tả Ý .

Vân Tả Ý không đợi Tiêu Nhiên trả lời:” Tốt lắm, ta đã biết.” Xem ra hắn có trách nhiệm trọng đại rồi, nhưng hình như hai người máy cũng có công năng nấu cơm. Vân Tả Ý cầm lấy hướng dẫn người máy cẩn thận xem, chỉ chốc lát sau lộ ra tươi cười. Không cần chết đói rồi.

Vân Tả Ý gần nhất vẫn cân nhắc một sự kiện, chính là lần này hoàn thành hoạt động xong phải nhanh đem bản vận hành nội lực giao cho học viện, mau chóng hoàn thành nhiệm vụ để sớm ngày tốt nghiệp. Nếu không, chỉ cần là thân phận đệ tử phải bị học viện chế ước, liền giống như hoạt động lần này của học viện: chỉ một mệnh lệnh, mặc kệ đang làm việc gì, tất cả đệ tử đều phải gấp trở về nghe an bài.

Mấy ngày kế tiếp Vân Tả Ý cùng Tiêu Nhiên đều không có xuất môn. Tiêu Nhiên tự nhiên là ước gì không ra khỏi cửa. Vân Tả Ý xuất môn cũng không có việc gì làm, tất cả công việc hắn đều có thể hoàn thành ở trong nhà, chẳng qua có điểm phiền toái giống nhau là nguyên liệu nấu ăn —- lần trước mua nguyên liệu nấu ăn đã dùng xong rồi, phải ra ngoài mua tiếp.

Lúc này đây xuất môn, cùng lần trước đãi ngộ hoàn toàn khác biệt. Lần trước có Tiêu Nhiên với hình tượng khủng bố ngăn trở, lần này đây Tiêu Nhiên biến thành đại mĩ nam, dọc theo đường đi những ánh mắt ái mộ minh mục trương đảm tự nhiên không ít.

Vân Tả Ý lần này tính toán mua nhiều một chút, tốt nhất có thể giải quyết đến hết 50 ngày, dù sao đi ra làm loại chuyện này thật sự lãng phí thời gian lại phiền toái. Nói thật, Vân Tả Ý đời trước cùng đời này đều chưa vô nhà bếp, đối với nguyên vật liệu nấu ăn tự nhiên không hiểu nhiều, nhất là đời này chủng loại thực vật nhiều đến kinh người. Bởi vậy hiện tại Vân Tả Ý đối diện thiên kì bách quái các loại thức ăn muốn bao nhiêu kỳ lạ liền có bấy nhiêu mà ngẩn người, mặc dù có một ít đồ hắn rất muốn hỏi một câu ‘có thể ăn sao’, nhưng hiển nhiên câu này vô nghĩa, không có thể ăn sao bày bán ở đây……

Vân Tả Ý trong lúc bận rộn chọn lựa thì tên quỷ lười kia vẫn nằm nghỉ ngơi một bên, tranh thủ từng giây để bổ giấc ngủ. Đến khi Vân Tả Ý kết thúc sổ sách chạy đi tìm hắn thì kinh ngạc phát hiện hắn không thấy……

Sao lại thế này? Vân Tả Ý đầu tiên là nghĩ hắn đi đâu đó, nhưng đợi gần một giờ mới phát hiện Tiêu Nhiên thật sự không thấy.

Hắn rốt cuộc đi đâu? Vân Tả Ý liên lạc Tiêu Nhiên vài lần, nhưng không có phản ứng. Cho dù Tiêu Nhiên ngủ ở đâu cũng có thể bị đánh thức, hiện tại loại không hề báo động mà biến mất này rất không bình thường. Thế giới này có một chút đối với Vân Tả Ý mà nói rất không tiện lợi, chính là trong chổ buôn bán không cho phép trang bị máy theo dõi. Bởi vì xâm phạm đến riêng tư, đồ vật kia thật lâu đã bị đào thải, trong khu buôn bán chỉ trang bị máy phát hiện hàng chưa tính tiền.

Hiện tại không có máy theo dõi ghi hình, Vân Tả Ý không biết Tiêu Nhiên vì sao biến mất không báo trước. Nếu có, hắn chỉ cần báo cho người phụ trách đem băng ghi hình chiếu lại sẽ rõ ràng. Vân Tả Ý nhu nhu thái dương, đột nhiên nhớ tới bên mình còn có một người.

” Ảnh Nhất.”

Bóng đen xuất hiện dần dần rõ ràng. Công lực của Ảnh Nhất tựa hồ tăng lên không ít, gần nhất thường xuyên làm cho Vân Tả Ý quên mất bên cạnh còn có một người.

Ảnh vừa thấy Vân Tả Ý, biết hắn muốn hỏi gì, liền báo cáo :” Cùng một cô gái đi ra ngoài.”

” Cùng một cô gái đi ra ngoài? cô gái ra sao ?” cô gái, là bằng hữu sao, nhưng vì sao không báo cho mình một tiếng.

” Hơn hai mươi tuổi , tóc dài, quần áo màu bạc.” Ảnh Nhất ngắn gọn hình dung.

Vân Tả Ý cũng biết không thể bắt buộc Ảnh hình dung cụ thể đặc điểm cô gái, chỉ có thể hỏi:” Bọn họ đi đã bao lâu, vì sao không tới báo cho ta ?”

” Một giờ lẻ tám phút, không ở trong phạm vi chức trách.” Chức trách của hắn chính là bảo hộ Vân Tả Ý . Tên kia, không có nhiều quan hệ với Vân Tả Ý, đi theo cô gái hắn không có lý do gì ngăn trở hoặc thông báo.

” Được rồi, phương hướng nào?” Vân Tả Ý đành phải hỏi.

Ảnh Nhất lại ngẩng đầu nhìn Vân Tả Ý, tựa hồ do dự một chút, dẫn Vân Tả Ý đi về một phương hướng . Cô gái kia trên người có mùi nước hoa rất đặc thù, hơn nữa lưu lại trong không khí thời gian rất dài, hắn có thể căn cứ mùi nước hoa truy xuống. Bất quá, tổng cảm thấy có điều không đúng…….

chương 166 hải tặc không gian