Chương 154: chọn lễ vật

Trong cửa hàng trang sức mỹ phẩm sang trọng, các phu nhân cao quý xinh đẹp dạo quanh các tủ kính trưng bày các chủng loại vật phẩm phụ tùng dành cho nam giới. Vật phẩm cho nam giới không có đa dạng chủng loại và phức tạp không như nữ giới, bởi vậy càng chú trọng thêm tinh tế. Bất kỳ phụ tùng nào trong tủ kính bán ra cũng đủ mua đứt một công ty nhỏ.

Một quý phu nhân cách đoạn thời gian đi dạo sẽ cúi đầu đùa một chút với tiểu bảo bảo đáng yêu trong tay, hơn nữa đi theo phía sau phụ nhân là một đôi nam nữ trẻ tuổi vô cùng xinh đẹp. Mọi người không khó tưởng tượng đến quan hệ của bọn họ.

Cho dù cúi đầu đùa giỡn, Cao Mai vẫn có thể cảm giác được bốn phía thỉnh thoảng bí mật nhìn tới. Đúng vậy, quý phu nhân có quyền thế lại xinh đẹp ai không hâm mộ chứ. Đây là chuyện trong mộng của các nữ nhân, càng đừng nói nàng còn có được gia đình hoàn mỹ: trượng phu làm cho người ta hâm mộ, đứa con thông minh có tài, con dâu xinh đẹp tri kỷ, còn có cháu trai đáng yêu nhu thuận…… Nữ bán hàng ở một bên nhìn thấy nàng đắc ý cười, hiểu lầm:” Phu nhân, muốn đem vật này ra xem kỹ sao?”

Cao Mai liếc mắt nhìn dây cột tóc trưng bày trong tủ kính, cảm giác cũng không tệ, vì thế gật nhẹ đầu.

Nữ nhân viên vội vàng dùng thẻ bài đặc chế có mật mã đặc biệt mở ra tủ kính. Không cần cảm thấy ngạc nhiên, kỳ thật khu trang sức này vì để rút ngắn thời gian buôn bán nên trình tự phòng hộ đã tinh giản tối đa.

Dây cột tóc dùng sợi tơ cực kỳ quý hiếm từ tay đệ nhất đại sư bện thành, mà từng viên bảo thạch trang trí trên đó cũng thuộc loại cao nhất, ám văn ở mặt trên lại không biết dùng bao nhiêu tâm tư. Dây cột tóc như vậy xưng là tác phẩm nghệ thuật cũng không đủ, không xét tới nó đã tồn tại trước hơn vài ngàn năm, dây cột tóc trở thành di sản cấp vũ trụ cũng không sai. Cũng chỉ có những người đứng trên đỉnh ‘Kim Tự Tháp’ mới dám dùng nó để bó buộc tóc.

Cao Mai nâng dây cột tóc cẩn thận quan sát ám văn ở mặt trên. Từ nhỏ đã tiếp xúc những vật phẩm quý hiếm, nhãn lực của nàng tự nhiên bất phàm, nhìn một phen xong phi thường vừa lòng.

Vân Tụ nhìn dây cột tóc đung đưa trước mặt cảm thấy rất hứng thú, giơ tay chộp tới chộp lui. Dây cột tóc tuy trông khá trầm khá nặng, nhưng thật thần kỳ không có sức nặng, lúc không có gió còn có thể phiêu khởi đong đưa. Nó đang lắc lư nương theo dòng khí nhỏ từ tay Vân Tụ huy động tạo nên. Bắt nửa ngày đều cầm không tới tay, Vân Tụ tức giận khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng, đôi mắt ngập nước mở thật to, gắt gao địa nhìn thẳng dây buột tóc.

Nữ nhân viên khẩn trương nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Vân Tụ, sợ hắn làm hư sợi dây quý giá kia. Cho dù biết rõ nó tuyệt đối đủ rắn chắc, dưới bom nổ mạnh đều có thể bảo tồn hoàn hảo, nhưng nàng sao dám làm ngơ khi bán thân mình cũng bồi không nổi sợi dây?

” Ha ha, bé con, ngươi cũng muốn buộc tóc sao. Bây giờ còn chưa được, chờ ngươi trưởng thành đi.” Cao Mai rốt cục chú ý tới tay nhỏ bé của Vân Tụ huy động, không khỏi bật cười.

Cười xong, nhìn dây cột tóc trong tay, Cao Mai không khỏi nhớ tới hình ảnh Vân Hàm Phong thật lâu trước kia. Lâm vào trầm tư, nàng nói với con trai :” Tả Ý , phụ thân ngươi thật lâu trước kia đều dùng dây cột tóc. Tóc luôn chặt chẽ buộc ở sau người. Sau lại không biết khi nào thì không thấy hắn dùng nữa, rốt cuộc là thời điểm nào chứ ?…… Ai, nghĩ không ra, dây cột tóc này tặng cho hắn cũng không biết hắn có dùng hay không?” Cao Mai do dự nhìn dây cột tóc. Dù sao nàng nghĩ muốn tặng một vật mà trượng phu sẽ luôn mang theo trên trên người, chứ không phải một vật vô dụng không dùng đến.

Tuy lời Cao Mai nói là vô tình nhưng ở trong lòng Vân Tả Ý lại nhấc lên sóng gió động trời. Khi nào sao ?…… Một hình ảnh theo chỗ sâu trong trí nhớ hiện ra —- vẫn còn trẻ con, mỗi khi hắn bị người nọ ôm, hắn đều muốn sờ lấy tóc người nọ. Vừa mới bắt đầu vài lần thì khá khó khăn, bởi vì tóc người nọ đều được bó buộc cẩn thận tỉ mỉ ở sau lưng; rồi không biết từ lúc nào, hắn không cần giương tay cũng rất dễ dàng quơ được tóc. Mà người nọ cũng luôn cúi đầu cười nhìn hắn cho đã mắt, tóc của người nọ tựa hồ từ đó về sau cũng không thấy buộc lên nữa……

” Tả Ý ca ca…… Tả Ý ca ca……”

” A, Phương Tuyết, có việc sao?” Vân Tả Ý đột nhiên tỉnh lại.

” Tả Ý ca ca? Huynh suy nghĩ gì đến nhập thần như vậy?.” Phương Tuyết hồ nghi nhìn Vân Tả Ý , chợt nhanh vãn trụ cánh tay Vân Tả Ý.

” Suy nghĩ nên tặng cho phụ thân lễ vật gì, ngươi nghĩ ra chưa?” Vân Tả Ý ổn định một chút cảm xúc, bình tĩnh nói.

Phương Tuyết nghe Vân Tả Ý hỏi, lập tức lộ ra tươi cười ngọt ngào:”Muội đã sớm nghĩ ra rồi, hai chúng ta kết hợp tặng cho ba ba một lễ vật, ba ba nhất định sẽ cao hứng.” Nói xong lộ ra tươi cười chờ mong khích lệ.

Vân Tả Ý miễn cưỡng cười cười, bất quá trong lòng có dự cảm, phụ thân thu được lễ vật chung của hai người không nổi trận lôi đình mới là lạ.

Cao Mai cuối cùng quyết định không tặng dây cột tóc cho Vân Hàm Phong, nhưng thấy cháu trai bảo bối thích như thế nên mua cấp cho Vân Tụ chơi. Bất quá nàng không có trực tiếp giao cho Vân Tụ mà là cho Vân Tả Ý bởi vì lo lắng bảo bối còn quá nhỏ, cầm chơi một mình dễ bị thành tự siết cổ mình.

Cao Mai mới mua xong sợi dây, liền thấy được một quý phu nhân khác : Thôi thị tập đoàn Thôi phu nhân.

Các phu nhân bình thường luôn vài ngày liền tụ tụ họp họp. Này không phải các nàng cố ý làm thế, mà là địa phương dành cho các quý phu nhân thật sự khá ít, bình thường chỉ dự các yến hội sang trọng. Tại đây các phu nhân có khả năng làm gì chứ, đương nhiên chính là so sánh với nhau : so với về quần áo, so về trang sức, so về các tin tức nghe thấy, so về chồng và con…. Đương nhiên, Cao Mai luôn là người nổi bật trong nhóm phu nhân. Dựa vào điều kiện của nàng, rất ít người có thể vượt quá nàng.

Duy nhất làm cho nàng bất mãn chính là tuy mỗi người đều biết nàng có một trượng phu vô cùng tuấn mỹ cùng đứa con tuyệt sắc, nhưng hai người đều là đại nhân vật hơn nữa không có hứng thú với yến hội, cơ hồ chưa từng cùng nàng tham gia yến hội. Mất cơ hội hảo hảo thể hiện với mọi người, đến khi có con dâu Phương Tuyết xinh đẹp thì tình huống mới tốt hơn, nhưng nàng luôn bất mãn vì không thể đem chồng con ra khoe . Hôm nay, cơ hội rốt cục đến rồi.

chương 155 Thôi phu nhân

” Vân phu nhân, trùng hợp quá.” Thôi phu nhân nhìn thấy Cao Mai, thực nhiệt tình chào đón rồi mang theo người hầu chậm rãi đi tới.

Thôi thị, thực lực tuy rằng so với tập đoàn đệ tam của liên minh -Vân thị – kém một chút, nhưng cùng Vân thị giống nhau, đều là đầu sỏ trong phương diện buôn bán . Hai nhà bởi vì cùng làm thương giới cho nên có cạnh tranh trên nhiều khía cạnh. Nhưng hai nhà là cạnh tranh tốt, không có bùng nổ xung đột kịch liệt, người hai nhà gặp mặt cũng duy trì bình thản ở mặt ngoài. Vân Tả Ý nhìn Thôi phu nhân trong đầu hiện lên một loạt tư liệu.

” Đúng vậy, thật lâu chưa gặp phu nhân, gần nhất đang bận gì sao?” Cao Mai cười nói.

” Gần nhất ta cũng không đi ra ngoài. Phu nhân không biết chứ Tiểu Quân nhà ta a, rốt cục đã tốt nghiệp học viện, mấy ngày nay đều ở nhà nấu canh bổ cho hắn uống đấy. Bất quá hắn gần đây không biết lại chạy đi đâu, mỗi ngày ra sớm về trễ, tìm khắp không thấy người, đành phải đi ra shoping. Cũng là phu nhân tốt hơn, đứa con không ở bên cạnh cũng còn có cháu trai bồi bồi.” Thôi phu nhân thở dài nói, nhưng ánh mắt lập tức bị người phía sau Cao Mai hấp dẫn. Phương Tuyết, nàng tự nhiên là nhận thức, nhưng người trẻ tuổi cùng Phương Tuyết tư thái thân mật là……

Thôi phu nhân nhãn tình sáng lên, nhìn Cao Mai thử hỏi:” Vị này chính là lệnh công tử sao?”

Cao Mai trong lòng đắc ý, nhưng trên mặt xinh đẹp vẫn cười khiêm tốn:” Ha ha, đúng vậy, hằng ngày cũng không thấy bóng dáng, hôm nay thật vất vả mới theo giúp ta cùng đi chọn lễ vật cho phụ thân hắn. Tả Ý , mau chào Thôi a di.”

Vân Tả Ý lễ phép gật đầu chào:” Thôi a di.”

” Ai, đã sớm nghe nói thiếu gia Vân thị rất anh tuấn, hôm nay vừa thấy quả nhiên danh bất hư truyền.” Thôi phu nhân nhìn Vân Tả Ý không rời mắt, liên tục khen ngợi.

” Ha ha, quá khen, tiểu tử này rất cứng ngắc, nào có như Tiểu Quân nhà phu nhân được nữ hài tử hoan nghênh.” Cao Mai cười mị mắt.

” Ai, ta thật hy vọng tiểu tử nhà ta mộc mạc một chút, không cần hoa tâm như vậy. Nữ nhi đổi liên miên, nhưng một người cũng không dẫn về ra mắt, không biết khi nào mới có thể cho ta ôm cháu.” Thôi phu nhân nhìn bên cạnh Cao Mai đứng một đôi như Kim Đồng Ngọc Nữ, còn Cao Mai ôm vào ngực cháu trai kháu khỉnh, trong mắt không dấu được hâm mộ……

Thông thường cùng nữ nhân đi dạo phố, nam nhân hay khó được kiên nhẫn, mà nếu nữ nhân là trưởng bối của nam nhân thì càng không kiên nhẫn nữa. Nếu nữ trưởng bối không chỉ một người, chúng ta càng thêm đồng tình với nam nhân ấy.

Hiện tại, Vân Tả Ý nằm trong trường hợp tương tự. Cao Mai kể với Thôi phu nhân mục đích đi mua sắm hôm nay, Thôi phu nhân nghe xong hưng trí bừng bừng cùng đi chọn lễ vật với Cao Mai. Sinh nhật của gia chủ Vân thị, dù tình hay lý Thôi thị vẫn phải tặng một phần lễ. Dù Thôi thị có bộ phận chuyên môn tặng lễ, nhưng lần này gặp phải, tự nhiên Thôi phu nhân muốn tự mình mua.

Có Thôi phu nhân cùng đi, Cao Mai đương nhiên sẽ không cần hỏi ý kiến người khó hiểu phong tình như Vân Tả Ý. Hai phu nhân thảo luận bất tận với nhau. Vân Tả Ý cuối cùng cũng được thoải mái một hồi, đương nhiên nếu bỏ qua cánh tay mềm mại quấn vào tay mình cùng Phương Tuyết ẩn mắt đưa tình một bên thì tốt hơn.

Nhưng thời gian thanh tịnh của Vân Tả Ý kéo dài không lâu, chọn lựa xong lễ vật, không biết ai đưa ý kiến đi mua quần áo cho tiểu bối. Tiểu bối tự nhiên chính là Vân Tả Ý và Phương Tuyết, à, Thôi thị thiếu gia có lẽ cũng được tính vào.

Mấy người hoả tốc chuyển dời đến tòa nhà bán trang phục. Sau đó thời gian thống khổ của Vân Tả Ý bắt đầu. Đầu tiên, Cao Mai và Thôi phu nhân chọn lựa quần áo cho hắn và Phương Tuyết, nhưng không biết khi nào thì bắt đầu biến thành Cao Mai, Thôi phu nhân, Phương Tuyết ba người giúp Vân Tả Ý chọn lựa quần áo.

Vân Tả Ý dáng người tuy rằng khá tinh tế, nhưng tỉ lệ thân thể thực hoàn mỹ, vóc dáng lại cao. Hơn nữa mặc kệ quần áo gì đều hiện ra một loại phong vị độc đáo, điều này làm cho ba nữ nhân như phát điên không ngừng bắt Vân Tả Ý thay đổi quần áo, vừa lòng liền mua ngay. Thôi phu nhân cũng ước lượng theo dáng người Vân Tả Ý mua quần áo cho con mình.

Dần dần sau khi ra vô phòng thay đồ mấy chục lần, Vân Tả Ý chịu không nổi nữa. Nhưng mỗi khi hắn cố lẫn tránh, Phương Tuyết sẽ đi lên ôn nhu đỡ lấy hắn, sau đó thẹn thùng tỏ vẻ nguyện ý theo giúp hắn vào gian thay đổi đồ…… Vì thế Vân Tả Ý đành vội tự mình gian khổ hoàn thành nhiệm vụ, thẳng đến Phương Tuyết phát hiện sắc mặt hắn thật sự rất không thích hợp mới ngừng lại.

” Tả Ý ca ca. Huynh không sao chứ ? ” Phương Tuyết giúp đỡ Vân Tả Ý ngồi xuống nghỉ ngơi, áy náy nhìn sắc mặt Vân Tả Ý tái nhợt, âm thầm trách cứ bản thân.

” Không sao.” Vân Tả Ý lắc đầu, nhìn sắc trời bên ngoài nói với Cao Mai :” Thời gian không còn sớm, chúng ta trở về đi.”

” Ừ, được. Tả Ý , ngươi sắc mặt kém như vậy, chúng ta trở về nên cho bác sĩ kiểm tra đi.” Cao Mai lo lắng nhìn hắn.

” Không cần, chỉ hơi mệt chút thôi, trở về nghỉ ngơi sẽ khỏe.” Vân Tả Ý lắc đầu cự tuyệt.

” Oa, y…… Y……” Vân Tụ giơ tay, ý bảo phải Vân Tả Ý ôm.

” Không được náo loạn, Vân Tụ, ngoan.” Phương Tuyết thấy vậy, tiếp nhận Vân Tụ từ tay Cao Mai, không nghĩ đến Vân Tụ lập tức liền oa oa khóc lớn lên, thân thể xoay trái xoay phải, tựa hồ phi thường không muốn Phương Tuyết ôm.

” Cho ta đi.” Vân Tả Ý nói.

Phương Tuyết do dự nhìn Vân Tả Ý , không dám tự chủ ý.

” Ai, các ngươi đều đừng cãi cọ, cháu ngoan vẫn để ta ôm đi.” Cao Mai thấy thế bế lại Vân Tụ. Trở lại vòng tay Cao Mai, Vân Tụ tuy còn chưa hài lòng nhưng cuối cùng không có khóc nháo tiếp.

Một bên Thôi phu nhân nhìn gia đình ba thế hệ của bọn họ hoà thuận vui vẻ, trong lòng cũng thật chua xót, hận con trai mình không thể biến nhu thuận, bên người cũng có con dâu xinh đẹp và cháu trai đáng yêu như vậy ….

” Thôi phu nhân, Thôi phu nhân?”

” A? Gì?” Thôi phu nhân từ mộng đẹp tỉnh dậy, xấu hổ cười với Cao Mai.

” Thôi phu nhân, ngượng ngùng, Tả Ý thân thể không khoẻ. Ta cần phải trở về. Đứa nhỏ này từ bé thân thể suy nhược nhiều bệnh, về sau nhất định sẽ tìm thời gian bồi tiếp phu nhân.” Cao Mai ngại ngùng nói, đồng thời có chút lưu luyến không rời. Trước kia chưa cùng vị Thôi phu nhân này thâm giao, hôm nay có cơ hội kết giao lại phát hiện hai người ngoài ý muốn rất hợp ý nhau, hơn nữa sở thích chọn quần áo đều không sai biệt lắm.

” Hảo, như vậy định rồi, lần sau sẽ ta đem tiểu tử nhà ta theo.” Thôi phu nhân cười nói.

Vân Tả Ý nghe thế rùng mình một cái, chân thành cầu nguyện lần sau trong danh sách không có tên mình, đồng thời chúc phúc vị Thôi thị thiếu gia chưa gặp mặt kia có thể kiên trì lâu.

……


chương 156 đã lâu không thấy – tiểu Vũ

” Đại ca” Vân Tả Ý tưởng mình nghe nhầm, tiếp tục dựa bàn công tác, không nghĩ tới chỉ chốc lát sau âm thanh kia lại vang lên, hơn nữa lớn hơn, tựa hồ ngay tại ngoài cửa.

” Thùng thùng thùng” Tiếng đập cửa vang lên.

” Vào đi.”

Cánh cửa mở ra, một thiếu niên tuấn mỹ liền nhanh đi vào, theo sau là Thôi Gia Quân rõ ràng phi thường bất đắc dĩ cùng bất mãn:

” Vân thiếu, người nầy cứng rắn đòi xông vào, ta ngăn không lại.” Kỳ thật lý do hắn bất mãn cực kỳ chính là trình độ bản thân không thể ngăn cản một tiểu tử nhỏ tuổi hơn mình. Thể diện biết để vào đâu a, còn có bộ pháp của tiểu tử kia khá kỳ quái a, chính mình cư nhiên bắt không kịp. Quên đi, nếu là Vân gia, tự nhiên có chút tuyệt học gia môn, mấy ngày nay thật sự bị vị tổ tông trong nhà triền quá lợi hại, phản ứng đều trì độn.

” Ngươi nói cái gì, ta tới tìm đại ca ta, sao lại nói là xông vào ? ” Vân Vũ Chí vừa nghe người nầy cư nhiên bôi bác mình trước mặt đại ca, lập tức cãi lại.

” Tốt lắm, đều đã năm hai cấp, như thế nào còn thiếu kiên nhẫn, về sau tiến vào phải theo trình tự.” Vân Tả Ý giáo huấn xong Vân Vũ Chí, quay lại Thôi Gia Quân nói : “Ngươi đi ra ngoài trước đi, đợi Hoàng thư ký đem các tổng kết hội nghị đến đây, ngươi kiểm kê một chút rồi đưa vào.”

“Vâng.” Thôi Gia Quân ở Vân thị mấy ngày nay tựa hồ mài dũa tính tình tốt lắm. Hiện tại nghe mệnh lệnh Vân Tả Ý hắn cũng không có phản ứng đặc biệt, bởi vì so với những quản lí khác ngữ khí của Vân Tả Ý thật sự rất khách khí. Thói quen riết thành tự nhiên a. Phỏng chừng lâu ngày hắn thật sự muốn thành một thư ký của Vân thị.

“Sao đến đây, nhiệm vụ hoàn thành rồi sao?”

” Ha ha” Vân Vũ Chí sờ sờ đầu, đã khôi phục bản sắc, hơn nữa không có tạo kiểu tóc kỳ quái cười lấy lòng nói:” Còn chưa có. Chỉ là hôm nay rãnh rỗi thôi. Đại ca, ta rảnh rỗi liền sẽ tìm huynh. Huynh không cảm động sao ?”

Vân Tả Ý nhìn ánh mắt Vân Vũ Chí tựa như con chó nhỏ chờ khích lệ, nhịn không được vươn tay sờ đầu hắn, trong ánh mắt chờ mong của hắn, nói:” Cảm động, bất quá ngươi không dễ dàng có thời gian rảnh, cũng không biết trở về bồi bồi Vân Tụ, chạy tới ta nơi này làm gì. Ta còn làm việc a, không thời gian cả ngày cùng ngươi.”

Nhìn đến Vân Vũ Chí nghe được Vân Tụ thì ánh mắt tối sầm xuống, Vân Tả Ý mất hứng vỗ vỗ bờ vai của hắn:” Vân Tụ đáng yêu như vậy, ngươi sao lại không thích bé chứ? Hơn nữa chuyện năm đó bé cũng không có sai, muốn nói sai, kia cũng là ta……” Vân Tả Ý nhớ tới chuyện thực hoang đường năm đó, không khỏi nghĩ đến nếu lúc trước không phải tiểu Vũ uống xong bát cháo, sự tình hẳn sẽ không phức tạp giống hiện tại.

” Đại ca.” Vân Vũ Chí vội vàng đánh gảy câu nói không chỉ một lần này của Vân Tả Ý, lập tức lánh sang chuyện khác. Căn cứ kinh nghiệm của hắn, nếu cứ để đại ca tiếp tục nói chủ đề này, chính mình cũng đừng nghĩ muốn tiếp tục ngốc tại đây, nhất định sẽ bị đá trở về bồi với Vân Tụ :” Đại ca, ngươi nói cảm động như thế nào một chút thành ý đều không có ?”

” Ngươi muốn thành ý gì ?” Vân Tả Ý chọn mi.

” Ha ha, hôn một cái —- đương nhiên là nói giỡn thôi , ha ha.” Vân Vũ Chí nhìn đến ánh mắt Vân Tả Ý thì ngượng ngùng nói; quả nhiên vẫn không có can đảm, chỉ dám vụng trộm chiếm chút tiện nghi, đại ca xây dựng ảnh hưởng rất nặng a.

” Tốt lắm, ta còn muốn làm việc, ngươi có thể ở văn phòng chơi, tận lực không cần đi ra ngoài quấy rầy người khác.” Vân Tả Ý dặn dò .

” Vâng.” Vân Vũ Chí gật đầu liên tục như gà con mổ thóc. Hắn tới đây mục đích chính là muốn cùng một chỗ với đại ca, đại ca đuổi hắn đi ra ngoài hắn cũng không đi, làm sao có thời giờ quấy rối người khác.

Từ sau khi Vân Tả Ý làm việc, văn phòng liền lập tức yên tĩnh không tiếng động. Vân Vũ Chí sớm đã thói quen hoàn cảnh im lặng khi cùng Vân Tả Ý như vậy, không cảm thấy buồn gì. Tất cả tinh lực của hắn đều đặt trên người Vân Tả Ý, bất quá cũng không dám xem lộ liễu , tránh làm cho Vân Tả Ý phát hiện.

Không biết khi nào thì ánh mắt Vân Vũ Chí bị một khuôn hình trên bàn làm việc hấp dẫn. Đó là một cái khuôn vô cùng tinh xảo khéo léo, bất quá chủ của khuôn hình không muốn chụp ảnh nên chỉ dùng một bức tranh đặt vào. Bức tranh cùng khuôn phối hợp rất tốt, tính thẩm mỹ rất cao, thoạt nhìn cảnh đẹp ý vui. Có lẽ vì thế mà đại ca không đem khuôn hình vướng bận này vứt bỏ đi.

” Tiểu Vũ, có việc sao?” Vân Tả Ý nghi hoặc nhìn không biết khi nào thì Vân Vũ Chí đi đến bên người. không biết hắn cầm khuôn hình muốn làm gì.

” Ha ha, đại ca, huynh chờ một chút.” Vân Vũ Chí không biết từ đâu lấy ra ảnh chụp của mình, tay chân lanh lẹ cất vào trong khuôn. Bức tranh vô cùng có khả năng do đại sư vẽ nên bị hắn vò thành một đoàn không thương tiếc, xem như báo hỏng.

” Đại ca, như vậy có phải đẹp hơn hay không? .” Vân Vũ Chí như cầm hiến vật quý tiến đến trước mặt Vân Tả Ý.

Vân Tả Ý kỳ quái nhìn đệ đệ của mình, giống như ngày đầu tiên nhận thức hắn. Bất quá hắn thật đúng là lần đầu tiên biết, nguyên lai tiểu Vũ thuộc loại tự kỷ yêu bản thân, cư nhiên luôn mang theo ảnh chụp của mình bên người.

” Ha ha, đại ca, huynh nói xem được không?.” Vân Vũ Chí không buông tha, hỏi.

” Màu mè.”

” Đại ca, ta còn không phải là vì huynh sao, huynh mỗi ngày công tác mệt như vậy, nhìn đến khuôn mặt tươi cười đáng yêu của ta tâm tình nhất định sẽ tốt hơn rất nhiều, không phải sao?” Vân Vũ Chí nói xong còn trang đáng yêu trừng mắt nhìn

Vân Tả Ý nhịn không được nở nụ cười:” Nếu là Vân Tụ còn có thể, ngươi sao……”

” Đại ca……” Vân vũ đau xót oán nhìn hắn.

” Để lại bức ảnh là được rồi chứ gì, ta cam đoan không ném nó đi.”

” Da, đại ca, huynh tốt nhất.” Vân Vũ Chí hưng phấn hoan hô, sau đó ôm lấy Vân Tả Ý cọ cọ.

Một phút đồng hồ trôi qua, hai phút, ba phút trôi qua……

” Tiểu Vũ, ngươi đủ liễu đi, ta còn có công việc.” Vân Tả Ý nhíu mày nhìn Vân Vũ Chí còn triền trên người hắn, không có một chút ý tứ đứng lên.

” A, ta đã quên, thực xin lỗi, đại ca, ta quấy rầy huynh công tác.” Vân Vũ Chí ngẩng đầu đáng thương hề hề nói, nhân cơ hội tái cọ hai lần; thân thể đại ca ôm lấy thật thoải mái a……

” Không quan hệ, ngươi ngồi yên là được.”

” Vâng……” Vân Vũ Chí lưu luyến đứng dậy rời đi, đi đến vị trí cũ ngoan ngoãn ngồi xuống, nhìn Vân Tả Ý lại bắt đầu làm việc , suy nghĩ lần sau dùng lý do gì ôm lấy đại ca.

Advertisements