chương 151 thời gian nhàn rỗi

” Ý nhi , chúng ta đi bộ một chút đi.” Vân Hàm Phong ôn nhu nói.

Vân Tả Ý từ chối cho ý kiến, gật đầu, cước bộ vừa chuyển, thay đổi phương hướng, dùng hành động trả lời Vân Hàm Phong.

Vân Hàm Phong xem ở trong mắt, vui ở trong lòng. Từ sau sự kiện kia, hắn và Ý nhi quả thực như hai người xa lạ, mỗi ngày cơ hồ nhìn không thấy người kia. Nhất là sau khi Ý nhi dọn tới văn phòng mới, tình huống càng nghiêm trọng hơn. Trước kia tốt xấu gì cũng cùng một chỗ ở công ty, mà hiện tại trừ bỏ họp mặt các ban, thời gian khác Ý nhi đều nhốt mình trong văn phòng hoặc là trong phòng, hắn căn bản không thấy được. Thời gian hiện giờ là khoảng khắc duy nhất có thể ở chung với Ý nhi, hắn tự nhiên muốn kéo dài nhiều thêm.

Bất quá Vân Tả Ý tuy đồng ý với ý kiến Vân Hàm Phong, nhưng không khí giữa hai người thật sự nặng nề, cơ hồ chỉ có tiếng nói của Vân Hàm Phong, Vân Tả Ý chỉ ngẫu nhiên gật đầu tỏ vẻ mình đang nghe.

Một giờ sau, Vân Hàm Phong thấy sắc trời khá tối, đau lòng vì bắt Vân Tả Ý đi trong thời gian dài như vậy, nhưng lại không nghĩ trở về, sau khi trở về sẽ không thấy được Vân Tả Ý. Ánh mắt đảo một nhà hàng cách đó không xa, bất giác trong lòng vừa động.

” Ý nhi , hiện tại thời gian cũng đã trễ, chúng ta dùng bữa tối ngay tại nơi này đi.”

Vân Tả Ý ngẩng đầu nhìn nhà hàng lịch sự tao nhã không xa, nhíu mày:” Bọn Tiểu Vũ còn đang chờ chúng ta.”

” Ta đã bảo cho bọn họ đêm nay không cần chờ, bọn họ hẳn đều đã dùng bữa.” Vân Hàm Phong giải thích nói.

Như vậy a, “Vâng” Vân Tả Ý cuối cùng gật đầu.

Hai người cùng đi vào, lập tức có bồi bàn nhiệt tình chào đón:” Xin hỏi hai vị tiên sinh là muốn dùng cơm trong phòng riêng hay ở đại sảnh?”

” Đại sảnh.” Vân Hàm Phong đáp. Kỳ thật loại nhân vật nổi tiếng như hắn rất ít khi dùng cơm ở đại sảnh. Tuy rất ít khi xuất hiện giữa nơi công cộng, nhưng không chuẩn sẽ có người vừa gặp liền nhận ra hắn, mà hắn lựa chọn như thế là lo lắng tới Vân Tả Ý cảm thụ. Bởi vì hắn ẩn ẩn nhận thấy được, từ sau ngày đó, tuy Ý nhi không có phản ứng gì quá khích nhưng phi thường không muốn ở chung một mình với hắn, càng miễn bàn đến gian phòng ăn riêng.

Nhà hàng Tinh Ngữ này bố trí rất lịch sự tao nhã. Trong đại sảnh rộng lớn dùng một ít thực vật lá to ngăn cách các bàn với nhau, vừa bảo hộ riêng tư của thực khách, vừa không tạo cảm giác cứng nhắc, lại gia tăng vẻ đẹp cùng cảm giác không gian.

Bồi bàn dẫn hai người tới một bàn hai ghế, Vân Hàm Phong gọi vài món ăn nhẹ không gây hại tới thân thể Vân Tả Ý rồi cho bồi bàn lui xuống. Bồi bàn đi rồi, Vân Tả Ý vẫn chưa ngồi xuống. Không biết từ đâu hắn lôi ra một khăn lụa trắng tinh, đang chuẩn bị chà lau thì một bàn tay ngăn cản……

” Ta lau cho.” Vân Hàm Phong nhìn Vân Tả Ý bộ dáng có điểm ngốc lăng, không khỏi cười một chút. Thoáng chốc, bốn phía như đều nhiễm đầy sắc xuân.

Vân Tả Ý còn chưa phản ứng lại thì phát hiện khăn trên tay mình đã đổi chủ. Lăng lăng nhìn tay mình, tự hỏi khi nào thì lực phản ứng biến kém như vậy? Ngay cả đồ trên tay bị lấy đi cũng không phát giác?

Vân Hàm Phong nhìn Vân Tả Ý giờ phút này vạn phần đáng yêu, trong lòng rất khát vọng có thể giống như trước kia vươn tay sờ sờ mái tóc mềm mại của hắn. Đáng tiếc hiện tại……

Rất ít người biết, trình độ lau bàn của gia chủ đương nhiệm Vân thị rất cao, tuyệt đối không kém hơn người luôn mọi lúc đều đem theo khăn lụa bên người. Về phần nguyên nhân giúp hắn luyện thành công phu này, tự nhiên phải cảm tạ người trong lòng hắn.

Ngắn ngủn một hồi công phu, khi Vân Tả Ý chưa hồi phục lại, Vân Hàm Phong đã lau sạch bóng đến trong suốt, vô luận là mặt bàn, mặt ghế, lưng ghế , tay vịn,  thậm chí những vật nhỏ trên bàn, toàn bộ đều có thể làm gương chiếu. Chỉ sợ bộ bàn ghế cho tới bây giờ vốn chưa từng được sạch sẽ quá như thế.

Khi bồi bàn đem đồ ăn đến, rõ ràng cảm giác được khác lạ, rốt cuộc là khác lạ ở đâu? Giống như cũng không có gì khác thường a, trừ bỏ hai vị khách ngoại hình cực đẹp, thật sự không có gì khác lạ. Đáng thương bồi bàn dọn xong đồ ăn vẫn chưa tìm ra nguyên nhân, thành câu đố làm hắn trằn trọc suốt cả đêm, thẳng đến ngày hôm sau thấy quản lý thưởng cho nhân viên quét dọn bàn ăn mới đột nhiên cởi bỏ. “Quý khách, nếu còn cần gì xin cứ gọi nhé.”

“Được”

” Thảo Nguyệt ở vài ngày trước tìm được rồi, qua một thời gian sẽ vận chuyển đến, đến lúc đó liều thuốc của ngươi sẽ thay đổi. Thuốc mới này hiệu quả tốt hơn rất nhiều so với thuốc cũ……”

” Ừ……” Thuận miệng đáp lại, Vân Tả Ý vô tình thấy một bóng người từ trên lầu đi xuống, nhìn hơi quen mắt, không khỏi chú ý kỹ. Bên cạnh người kia còn có một cô gái kiều mỵ. Hai người giống như thân mật cùng đi chung. Rốt cục khi người kia quay lưng lại Vân Tả Ý thấy rõ mặt hắn.

Là hắn—- tân trợ lý hôm nay, khó trách vừa rồi nhìn quen mắt……

Có lẽ do Vân Tả Ý chú ý rất rõ ràng, có lẽ do Vân Hàm Phong vẫn chú ý mỗi nhất cử nhất động của Vân Tả Ý, Vân Hàm Phong rất nhanh nhận ra Ý nhi của hắn tựa hồ đang quan sát người nào, cũng nhìn theo.

” Ý nhi nhận thức hắn sao?” Phát hiện nam tử trẻ tuổi anh tuấn, Vân Hàm Phong tuy không đến mức mất phong độ ghen tuông quá đáng, nhưng trong lòng vẫn dâng lên cảnh giác nho nhỏ. Đối với Ý nhi , hắn không cho phép bất cứ gì ngoài ý muốn.

Vân Tả Ý thu hồi ánh mắt, thuận miệng đáp: “Vâng, tân trợ lý của ta.” Nếu hiện tại là thời gian tan tầm, cấp dưới làm gì hắn cũng sẽ không có hứng thú tìm hiểu, vì thế Vân Tả Ý rất nhanh giao trái tim quan tâm đến đồ ăn trên bàn.

Vân Hàm Phong nghe xong Vân Tả Ý trả lời, trong đầu mơ hồ nhớ lại mấy ngày hôm trước Ý nhi quả thật muốn tìm trợ lý. Lúc ấy hắn đã phái người đi điều tra bối cảnh người kia, dù sao là người trực tiếp tiếp xúc Ý nhi, tất cả đều phải cẩn thận. Cuối cùng bởi vì không có phát hiện vấn đề , lại có lão bộ hạ mạnh mẽ đề cử, hắn cũng chuẩn cho trợ lý này. Hiện tại tuy rằng còn ảo não vì Ý nhi hơi quan tâm tân trợ lý, bất quá thái độ Vân Tả Ý lại làm cho hắn rất nhanh yên lòng. Thực rõ ràng, Ý nhi căn bản là không thèm để ý đến người kia.

Nghĩ thông suốt tâm tình Vân Hàm Phong lại khôi phục thư sướng, sủng nịch cười với Vân Tả Ý, ôn nhu nói :” Ăn từ từ……”

……

chương 152 đối thoại xấu hổ

Thôi Gia Quân phát hiện, làm trợ lý thật sự mệt chết đi, nhất là khi có thủ trưởng cổ quái. Không chỉ có mệt, còn bị khinh bỉ. Nhìn xem họ Vân kia, hắn cũng quá kỳ cục đi, chính mình không để ý mặt mũi giúp hắn bưng trà rót nước, hắn lại khen ngược. Ngày hôm qua chỉ huých một chút ly nước của hắn, hôm nay cư nhiên liền thay đổi ly mới, giống như hắn là đồ vật bẩn nào đó. Hơn nữa tình huống không chỉ có thế……

Trong lòng đang phỉ báng thủ trưởng của mình, hắn vừa cầm tư liệu bước đi nhanh. Bởi vì không yên lòng cho nên không phát hiện chỗ rẽ có một người đồng dạng đang đi tới. Kết quả hai người đụng nhau, mà càng không may là trên tay người kia bưng ly đồ uống tràn đầy. Thôi Gia Quân phản ứng đầu tiên chính là nghĩ đến tư liệu.

Lấy tính yêu sạch sẽ thành bệnh của tên kia, nếu làm cho phân tư liệu này bị bẩn, hắn chắc chắn sẽ không đụng tới, công sức vất vả cả buổi trưa của mình sẽ uổng phí.

Bởi vậy Thôi Gia Quân dưới tình thế cấp bách quên che dấu năng lực của mình, bay nhanh quay người lại, tránh ra.

” Hoàn hảo, hoàn hảo……” An toàn sau, Thôi Gia Quân lập tức khẩn trương kiểm tra tư liệu, sau khi xác nhận nó không có bị dơ mới nhẹ thở ra.

” Đẹp quá~……”

Đột nhiên vang lên thanh âm làm cho Thôi Gia Quân phản ứng biết nơi này không chỉ một mình mình, cũng may nữ nhân viên kia mải mê sắc nên không phát hiện gì không ổn, đang đắm chìm trong động tác anh tuấn lưu loát của Thôi Gia Quân.

Tuy rằng hơi căm tức ly nước suýt làm hư tài liệu, nhưng vì người khởi xướng là cô gái trẻ tuổi, hắn chưa bao giờ phát giận với nữ nhân, lại thêm vừa rồi bản thân cũng có một phần trách nhiệm, Thôi Gia Quân rất lễ phép cười với cô gái.

Nụ cười này. Cô gái mới phản ứng lại, nhớ tới chính mình vừa rồi thiếu chút hất nước lên người chàng trai, nhất thời thật ý tứ,” Thực xin lỗi……”

Thôi Gia Quân nhìn bô dạng rối rít xin lỗi của cô, chút hỏa sót lại liền tắt ngấm, gật đầu đáp:” Không sao đâu, lần sau cẩn thận chút.” Sau khi nói xong Thôi Gia Quân vội vàng lên lầu. Họ Vân còn đang chờ xem tư liệu trên tay mình.

Thôi Gia Quân ra vẻ cung kính hai tay dâng tư liệu đã sửa chữa tốt, trên mặt lộ ra tươi cười 8 cái răng tiêu chuẩn, phi thường bình tĩnh nhìn người ngồi sau bàn lấy ra một khăn lụa được gấp chỉnh tề, sau đó bao lấy tư liệu, tiếp nhận.

” Ngươi trước ra ngoài đi. À, đúng rồi, về sau lúc đi vào xin giữ giầy sạch sẽ.” mắt Vân Tả Ý ở trên người Thôi Gia Quân dừng lại ngắn ngủn, sau đó dùng giọng nghe không ra tình cảm nói.

Cái gì? Mặt giầy ? Thôi Gia Quân có chút mê hoặc, ánh mắt di xuống, thấy mặt trên giầy của mình chỉ dính một giọt chất lỏng nhỏ màu nâu ……

Trán Thôi Gia Quân ẩn ẩn có gân xanh, bất quá tu dưỡng tính tình không tồi,  hắn không có nổi bão, bình tĩnh giải thích:” Đây là vừa rồi……”

” Tốt lắm, ngươi không cần giải thích, về sau chú ý là được.” Vân Tả Ý cũng không ngẩng đầu lên nói, trên tay bận rộn như trước. ” Ngươi có thể đi ra ngoài.”

“…… Vâng.” Thôi Gia Quân cúi đầu nện bước cứng ngắc đi ra……

……………..

………..

Vân Tả Ý buông quyển sách trên tay, có chút kỳ quái ai tới trễ thế này, nhưng sau khi mở hắn nhìn đến một người ngoài ý muốn.

” Mẫu thân”

Cao Mai nhìn đứa con đang có vẻ mặt kinh ngạc không khỏi nở nụ cười, cho dù đã tẩy trang nhưng nét tươi đẹp trên mặt vẫn phát ra bốn phía :” Như thế nào, nhìn đến ta liền kinh ngạc như vậy?”

” A, không, không có.” Vân Tả Ý rất nhanh dấu đi vẻ mặt. Trễ như thế Cao Mai còn tìm đến hắn, nói thật, bất luận kẻ nào tìm đến hắn đều không kinh ngạc bằng Cao Mai tìm đến. Thật không phải gì khác, mà là biết mẫu thân đời này thật sự rất bề bộn nhiều việc: mỗi ngày đều phải tham dự các loại yến hội, lại không có đề tài hợp ý chung với hắn, càng phải tẩy hết trang điểm nước hoa khi tới gặp hắn. Việc này đối với hàng năm chuyên dùng nước hoa cao cấp như Cao Mai mà nói thật sự rất phiền toái, bất quá hôm nay vì sao khuya thế này nàng còn tới ?

” Tả Ý , ngươi sẽ không bắt ta đứng ở bên ngoài chứ? ” Cao Mai cười hỏi.

” Ách, mời vào.” Vân Tả Ý phát hiện hắn theo không kịp ý nghĩ của Cao Mai.

Cao Mai đi vào nhìn quanh tứ phía một chút, phát hiện phòng hắn cư nhiên không hề thay đổi. Con mắt chuyển, không tìm thấy một chút đồ đạc của Phương Tuyết, không khỏi hỏi:” Tả Ý , ngươi cùng tiểu Tuyết không ở cùng phòng sao?”

“……” Vân Tả Ý không biết nên nói thế nào mới tốt. Hắn tổng không thể nói mình và Phương Tuyết căn bản là vợ chồng trên danh nghĩa đi.

Cao Mai gặp Vân Tả Ý có chút trốn tránh, không khỏi vừa bực mình vừa buồn cười nói:” Ngươi a, Phương Tuyết là đứa nhỏ tốt, về sau phải đối xử tốt với nàng. Còn nữa, không cần luôn phân phòng ngủ, Vân thị truyền thống dòng dõi đơn bạc, không thể so với nhà khác, ngươi cùng Phương Tuyết phải càng cố gắng hơn mới được a……”

Vân Tả Ý xấu hổ không biết nên làm thế nào cho phải, chỉ đành kiên trì nghe, đành phải may mắn hiện tại chỉ có hắn và Cao Mai, nếu Phương Tuyết hiện tại ở đây, vậy rất……

Chương 153  sinh nhật phụ thân

” Mẫu thân, ngài tới đây có việc sao?” Vân Tả Ý vội vàng chặn lời Cao Mai. Hắn sợ nếu không xen ngang, Cao Mai sẽ nói ra lời làm hắn càng không tự tại.

” Ngươi đứa nhỏ này.” Cao Mai giận liếc Vân Tả Ý một cái, đi tới tao nhã ngồi xuống ghế mới nói:” Kỳ thật cũng không có chuyện gì, quá một đoạn thời gian chính là sinh nhật cha ngươi, ta muốn ngươi cùng Phương Tuyết theo giúp ta đi chọn lựa lễ vật. Hai ngươi cũng chọn một phần luôn đi.”

Quá một đoạn thời gian chính là sinh nhật phụ thân sao, hắn thiếu chút nữa đã quên, nếu không phải mẫu thân hôm nay nhắc nhở…… Vân Tả Ý có chút áy náy. Hàng năm Vân Hàm Phong luôn tối quan tâm sinh nhật của hắn, phụ thân luôn tìm cho hắn thứ hắn yêu thích để hắn thật vui ngày đó, vậy mà chính hắn lại quên…… Vân Tả Ý vẫy vẫy đầu xóa tạp niệm, nhìn thẳng Cao Mai nói:” Vâng, ta sẽ đi.” Tuy rằng hiện tại hắn cùng phụ thân quan hệ hơi cương,  hơn nữa rất kỳ quái, nhưng tổng không nháo đến mức ngay cả sinh nhật đều nhạ hắn không vui .

” Ngươi đáp ứng rồi!” Cao Mai âm điệu khá kinh ngạc. Đứa con đáp ứng. Ở trong dự kiến của nàng tuyệt đối không ngờ đứa con sẽ đáp ứng sảng khoái như vậy, nàng nghĩ đến hoặc nhiều hoặc ít sẽ phí chút lời lẽ thuyết phục. Nhưng cũng đúng, ai làm cho phụ tử bọn họ quan hệ tốt như vậy chứ. “Ngày mai ngươi nhất định phải dành ra thời gian nhé.” Cao Mai cười nói.

” Ngày mai?” Vân Tả Ý kinh ngạc ngẩng đầu.

” Đúng vậy, chính là ngày mai, ta cùng Phương Tuyết đều hủy các cuộc hẹn ngày mai, sẽ chờ ngươi, không được nuốt lời a.” Cao Mai thấy muốn nói đều đã nói xong, hiện tại quả thật đã khuya, liền đứng dậy:” Trời không còn sớm, ngươi cũng nhanh lên đi ngủ đi. Ngày mai sẽ mệt ngươi a.”

” Ách……Vâng.” Vân Tả Ý vốn muốn nói thêm nhưng cuối cùng đành im lặng. Ngày mai phải đi sao ? Hắn còn tưởng rằng phải qua vài ngày nữa chứ, nhưng mẫu thân và Phương Tuyết đều hủy hẹn vì hắn. Cũng may ngày mai không có hội nghị trọng yếu, hắn vắng một ngày hẳn là không có vấn đề. Không biết tân trợ lý tự làm được không ? Nhưng ý niệm này chỉ dừng trong đầu thời gian rất ngắn rồi mất . Tiễn Cao Mai ra về xong, Vân Tả Ý rất nhanh liền bắt tay vào an bài ngày mai, tận lực giảm thiểu phiền phức đến mức nhỏ nhất. Vì thế, tối hôm nay, Vân Tả Ý lại vội đến đêm khuya mới ngủ.

Ngày hôm sau, dùng bữa sáng xong Vân Tả Ý chủ động báo cho Vân Hàm Phong:” Phụ thân, hôm nay ta không đi công ty.”

Vân Hàm Phong ngẩn người, việc Ý nhi hôm nay sẽ không đi công ty hắn đương nhiên biết, chẳng qua hắn không nghĩ tới Ý nhi lại chủ động nói với mình. Bữa sáng bởi vì cả ngày hôm nay sẽ không thể nhìn thấy Vân Tả Ý mà tâm tình buồn bực hiện tại đã tốt lên. Vân Hàm Phong trong mắt mang tia cười ấm áp:” Chơi vui vẻ nhé. Đừng để mệt.” câu cuối cùng tuy nói với Vân Tả Ý nhưng đồng thời cũng nhắc nhở Cao Mai và Phương Tuyết chuyện thân thể Vân Tả Ý không tốt.

Cao Mai nghe xong vội vàng cam đoan: “Yên tâm đi. Ta sẽ chiếu cố tốt Tả Ý , nói sau còn có Phương Tuyết giúp nữa.” Cao Mai nói xong trêu ghẹo cháu gái mình.

Phương Tuyết nghe xong hai má đỏ hồng, ánh mắt ôn nhu tràn ngập tình yêu liếc nhìn Vân Tả Ý một cái sau thẹn thùng gật đầu. Bất giác trong nháy mắt, mắt Vân Hàm Phong ám trầm.

” Ha ha ha……” Cao Mai nhìn Phương Tuyết phản ứng cười thật sảng khoái. Nhìn xem thời gian không sai biệt lắm, Cao Mai chào Vân Hàm Phong : “Hàm Phong, nếu không có việc gì chúng ta đây đi trước, giữa trưa không trở về. Buổi tối chúng ta sẽ về sớm. Nhớ ăn cơm đúng bữa nhé, không cần vì công tác mà quên. Ai, phụ tử các ngươi đều một tính tình a.” Cao Mai nhớ tới trượng phu cùng đứa con cuồng việc của mình liền đau đầu. Hai người kia mặc dù ở sự nghiệp cực kỳ xuất chúng, nhưng trong cuộc sống đều cần người khác chiếu cố.

” Đúng vậy, Hàm Phong, phải nhớ nghỉ ngơi nhiều, không cần chỉ lo công tác.” Âm thanh thiên kiều bá mị này đến từ nhị phu nhân của Vân Hàm Phong, mẫu thân Vân Vũ Chí. Nàng thấy Cao Mai và Vân Hàm Phong bộ dáng vợ chồng hòa thuận tương kính như tân, không muốn mình bị bài trừ bên ngoài nên cường nói xen vào.

Cao Mai châm chọc nhìn Uyển Văn. Nàng không phải loại người đem toàn bộ tinh lực trên trượng phu mà lục đục với nữ nhân khác . Tương phản, nàng có sự nghiệp của mình. Ở liên minh trong giới quý tộc, nàng rất có uy vọng. Muốn đạt được này đó, không đủ tâm kế là không được. Bởi vậy nàng thực hiểu được Uyển Văn căn bản đấu không lại mình, cho nên chưa từng xem Uyển Văn như đối thủ vì đó là vũ nhục lớn nhất với nàng. Nhưng đồng dạng, nàng cũng vô pháp đuổi đi Uyển Văn , bởi vì Uyển Văn  sinh một đức con. Nhưng không ai quy định nàng không thể chán ghét nữ nhân kia. Không có người phụ nữ nào có thể hảo cảm với người giật chồng mình. Bởi vậy Cao Mai mặc dù ở đa số thời điểm hành xử như chủ mẫu gia đình, vì Vân thị mặt mũi mà không tính toán chi li Uyển Văn, nhưng khi cảm thấy Uyển Văn  phi thường chướng mắt cũng không để ý cấp nàng một ít nan kham, giống như hiện tại.

Đối phó Uyển Văn  loại này tự ti, từ đáy lòng ghen ghét Cao Mai,  biện pháp tốt nhất chính là làm cho nàng rõ ràng cảm giác được chênh lệch giữa hai người. Bởi vậy Uyển Văn sẽ tuyệt đối không thể chấp nhận ánh mắt châm chọc kia của Cao Mai.

Uyển Văn nhìn đến ánh mắt Cao Mai, tức khắc mặt liền tái rồi, bất quá nàng biết, nàng không thể phát tác, bởi vì nàng không có hậu trường, nơi này cũng không có chỗ dựa cho nàng. Nàng nếu phát tác chỉ tăng cười cho người khác. Nhiều năm trải qua như vậy làm cho nàng rất rõ ràng nhận biết điểm này. Uyển Văn cắn chặt răng, cuối cùng vẫn là nhịn xuống, tay trái nắm chặt tay phải bên người. Đây là nàng ở thời điểm cảm xúc dao động thật lớn mới có động tác.

Vân Hàm Phong như trước lựa chọn bỏ qua tranh đấu giữa hai phụ nữ , bởi vì hắn biết Cao Mai sẽ xử lý tốt hết thảy, căn bản không cần hắn lo lắng. Trong lòng hắn chân chính để ý vẫn là câu kia của Cao Mai ‘Phương Tuyết sẽ chiếu cố tốt Ý nhi’. Cái gì Cao Phương Tuyết sẽ chiếu cố tốt Ý nhi chứ, hắn căn bản không muốn nữ nhân này chiếu cố Ý nhi , Ý nhi chỉ cần một mình hắn chiếu cố là tốt rồi……

Sau khi đắc ý thỏa thuê, Cao Mai nói với Vân Hàm Phong:” Hàm Phong, chúng ta đi nhé, ngươi……”

” Oa oa oa…… Oa oa oa…… Ô…… Oa oa oa……” Không đợi Cao Mai nói hết lời, một tiếng khóc đê-xi-ben cao vang lên, rõ ràng chặn ngang Cao Mai. Nghĩ cũng biết đây là tiếng khóc vị tiểu thiếu gia nào.

Cao Mai rất yêu thích tiểu bảo bảo, tự nhiên sẽ không trách tội bé,  ngược lại thấy đau lòng khi bé khóc thảm như thế, vội vàng ôm đứa nhỏ trong tay nữ hầu nhẹ giọng hống. Nhưng hống nửa ngày cũng không thấy thành quả, không khỏi mặt trầm xuống, lạnh lùng nói với nữ hầu chăm sóc Vân Tụ :” Sao lại thế này? Vân Tụ vì sao khóc không ngừng?”

Nữ hầu bị dọa sợ cúi đầu, thưa dạ đáp:” Ta, ta không biết…… Ta thật sự không biết…… Tiểu thiếu gia vốn rất tốt…… Đột nhiên liền khóc lên…… Thật sự không phải ta làm……”

” Oa oa…… Oa oa oa oa……”

Mặc kệ Cao Mai như thế nào hống, Vân Tụ vẫn khóc lớn hơn. Cao Mai vội vàng xúc động đứng lên:” Ngươi không biết, kia Vân Tụ như thế nào khóc nhiều như vậy?”

” Cho ta đi.” Một giọng trong trẻo xen vào. Cao Mai thấy là Vân Tả Ý , thực sảng khoái đem bảo bối đưa cho hắn, đồng thời lo lắng nói:” Vân Tụ cũng không biết làm sao vậy, vẫn khóc không ngừng. Tả Ý , nếu không chúng ta trước kêu bác sĩ đến xem……”

Nói cũng kỳ quái, khi Vân Tụ nằm trong lòng Vân Tả Ý liền lập tức ngừng khóc, dùng hai mắt to vẫn còn đẫm nước mắt to đáng thương nhìn Vân Tả Ý , miệng bì bõm bì bõm nói xong chút không hiểu gì đó.

” Tả Ý, Vân Tụ là bị sao?” Cao Mai thực buồn bực, khó hiểu bảo bối. Nói không khóc đã không khóc, nói khóc là khóc, vừa rồi là làm sao vậy, sẽ không bị tật xấu gì chứ.

” Chỉ sợ nó bị ở trong nhà lâu lắm, hôm nay thấy các ngươi đi ra ngoài cũng muốn đi theo thôi.” Ra tiếng chính là người làm cho tất cả mọi người không nghĩ tới: Vân Hàm Phong .

Vân Tả Ý ngẩng đầu kinh dị nhìn Vân Hàm Phong, giống như đang hỏi hắn làm sao biết được.

Vân Hàm Phong mỉm cười :” Ý nhi , nếu nó muốn ra ngoài như thế, ngươi liền dẫn đi theo đi, chỉ cần cẩn thận sẽ không có việc gì.” Từ lần xảy ra chuyện đi lạc, Ý nhi cơ hồ không cho mang Vân Tụ ra ngoài, tuy rằng biết Ý nhi là lo lắng, bất quá lo lắng này hơi quá, làm hắn rất ghen.

Vân Tả Ý cúi đầu lo lắng một hồi, khi nhìn hai mắt ngập nước của Vân Tụ, tâm mềm nhũn, đồng ý mang Vân Tụ xuất môn. Vì thế, hôm nay vốn ba người đi bị sửa thành bốn người đi.

……

Chương 154: chọn lễ vật

Advertisements