chương 144 dự triệu

” Vân Vũ Chí , đây là bản báo cáo người cần chuẩn bị, giữ ký nhé, nếu để mất thì phiền toái đấy.” Một cô gái xinh đẹp bước nhanh đuổi theo thiếu niên phía trước. Thật là, Vân tiểu tử này làm sao vậy, ngay cả bản báo cáo cũng chưa lấy đã đi, mỗi lần đều cấp như vậy, hay là muốn đi hẹn hò với bạn gái?

” Cám ơn.” Lễ phép nói lời cảm tạ, Vân Vũ Chí bước nhanh đi ra ngoài. Đại ca tối hôm qua không trở về. Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng từ khi có tiểu quỷ Vân Tụ, đại ca mỗi đêm đều về nhà rất đúng giờ. Tối hôm qua vì sao không trở về, đã xảy ra chuyện gì sao? Nghĩ như vậy, Vân Vũ Chí càng bước nhanh hơn.

Vân Vũ Chí đi thẳng đến phòng Vân Tả Ý. Ách? Sao ông ta lại ở đây? Rất xa đã nhìn đến một bóng người đứng trước cửa phòng đại ca, đến gần xem, Vũ Chí mới phát hiện cư nhiên là Vân Hàm Phong .

Không thể không nói tại nhà này, Vân Vũ Chí thật sự không có nhân duyên. Trừ bỏ Vân Tả Ý , những người khác hắn một người cũng không nguyện tiếp xúc, kể cả mẹ ruột Uyển Văn. Do dự một lát, vẫn là ý tưởng muốn biết tình hình Vân Tả Ý chiếm thượng phong, Vân Vũ Chí không cố ý tránh đi như dĩ vãng, mà lập tức đến trước mặt Vân Hàm Phong.

” Phụ thân.”

Vân Hàm Phong lạnh lùng nhìn Vân Vũ Chí, đôi mắt băng lam im lặng hỏi hắn vì sao xuất hiện ở đây. Vân Vũ Chí cố nén bị ánh mắt không hề tình cảm kia nhìn không được tự nhiên, mở miệng hỏi:” Đại ca ở bên trong sao?”

” Có chuyện gì?” Vân Hàm Phong rốt cục ra tiếng.

” Đại ca tối hôm qua không trở về, ta nghĩ xem hắn.”

Vân Hàm Phong hơi động tâm. Hắn đã một ngày không thấy được Ý nhi. Tuy rằng vẫn thủ tại chỗ này, nhưng Ý nhi căn bản không cho hắn đi vào, có lẽ hiện tại nương nhờ Vân Vũ Chí mà vào xem Ý nhi một cái. Trầm ngâm một lát, Vân Hàm Phong rốt cục nghiêng thân mình tránh ra.

Vân Vũ Chí vội vàng đi lên trước, bình phục lại tâm tình sau mới bắt đầu gõ cửa. Nhưng gõ nửa ngày cũng không thấy động tĩnh, đành phải mở miệng kêu:” Đại ca, đại ca ngươi ở đâu, ta là tiểu Vũ……”

Lần này không làm cho Vân Vũ Chí chờ lâu, cánh cửa cản trở Vân Hàm Phong suốt một ngày rốt cục mở ra.

” Ý nhi ” Rốt cục gặp được Vân Tả Ý, Vân Hàm Phong trong lòng vui vẻ, vội vàng đánh giá Vân Tả Ý từ trên xuống dưới, chỉ sợ hắn nằm trong phòng một ngày phát sinh bệnh gì.

Lúc này Vân Tả Ý mặc chỉnh tề, trừ bỏ sắc mặt còn chút tái nhợt mặt khác đều như bình thường . ” Tiểu Vũ, tìm ta có chuyện gì?”

” A, không có gì, bởi vì đại ca đêm qua không trở về, cho nên đến xem ngươi.”

Vân Tả Ý động tác cứng ngắc một chút, sau đó rất nhanh hồi phục lại :” Ngày hôm qua công việc hơi nhiều cho nên buổi tối không trở về.”

” Ra thế. Đại ca, sắc mặt của ngươi thật không tốt, có phải bị bệnh hay không?” Vân Vũ Chí lo lắng nhìn Vân Tả Ý.

” Không có, chẳng qua tối hôm qua làm việc quá khuya, không ngủ được mà thôi.” Vân Tả Ý vừa nói vừa hướng vào trong phòng đi. Vân Vũ Chí tự nhiên đuổi kịp, mà vẫn bị Vân Tả Ý bỏ qua một bên: Vân Hàm Phong, do dự một chút cũng đi vào.

” Đại ca ngươi làm gì làm việc liều mạng như vậy, về sau nhất định phải chú ý nghỉ ngơi nhiều.” Vân Vũ Chí không có nghi ngờ, chỉ ảo não Vân Tả Ý không hiểu chiếu cố bản thân, thầm hạ quyết tâm phải sớm một chút tiếp nhận chuyện Vân thị, để cho đại ca có thể thoải mái một chút.

Đối với đệ đệ duy nhất quan tâm, Vân Tả Ý trước sau như một cười nhợt nhạt:” Muốn uống gì không tiểu Vũ?”

” Không cần, ta không khát.” Vân Vũ Chí cự tuyệt, khóe mắt miết đến Vân Hàm Phong đứng yên một bên vẫn trầm mặc không nói, âm thầm kỳ quái: hôm nay làm sao vậy, trước kia cho dù đại ca cùng phụ thân không nhiều lời nhưng cũng lên tiếng kêu gọi a. Hôm nay không biết có phải hắn lỗi giác hay không, tóm lại dường như đại ca cố ý xem nhẹ phụ thân.

Vân Vũ Chí ngồi một lúc thì đã bị Vân Tả Ý tìm lý do tống xuất. Khi bóng dáng Vân Vũ Chí biến mất , nơi này biến thành chỉ có phụ tử hai người bọn họ.

” Ngươi cũng nên đi ra ngoài.” Vân Vũ Chí đi rồi, Vân Tả Ý ngữ khí không khách khí, vừa ra khỏi miệng chính là lệnh đuổi khách.

” Ý nhi ……”

” Ta muốn nghỉ ngơi, phụ thân, thỉnh ngài quay về.” hai chữ “Phụ thân” nói nghiến răng nghiến lợi.

Vân Hàm Phong ở thời điểm hai chữ “phụ thân” đi ra, đã thỏa hiệp cúi đầu xuống. Hắn biết hắn tổn thương Ý nhi quá lớn. Ý nhi hiện tại không tha thứ hắn là chắc chắn. Bất quá hắn cũng không tuyệt vọng, bởi vì hiện tại mọi thứ đều đã sáng tỏ. Hắn sẽ không bao giờ nữa băn khoăn, thời gian sống còn lại của hắn đều sẽ dùng để theo đuổi Ý nhi , lấy được Ý nhi tha thứ……

Vân Tả Ý thấy đôi mắt Vân Hàm Phong dường như đột nhiên sáng ngời rất nhiều, không biết vì sao rùng mình một cái.

” Ta trước đi ra ngoài, có việc gọi ta.” Lưu lại câu giống như hôm qua, Vân Hàm Phong đi ra ngoài. Vân Tả Ý không biết tia sáng ngời trong mắt Vân Hàm Phong chính là đỉnh đỉnh ý chí chiến đấu. Hai người đều không có chú ý tới trong một góc khuất, một ánh mắt mang theo hận ý vẫn đi theo Vân Hàm Phong ……

……


chương 145 Thôi Gia Quân

” Ha ha ha ha, tốt lắm tốt lắm, Gia Quân , con rốt cục đã tốt nghiệp, về sau con sẽ theo giúp ta.” giọng nói vang vang của nam nhân từ một chỗ sâu trong trang viên truyền đến.

” Không, phụ thân, con cho rằng theo người khác có thể học được càng nhiều hơn.” nam tử trẻ tuổi bình tĩnh đáp, trên mặt tuấn lãng tràn đầy tự tin, nhưng đôi mắt làm người ta say mê kia nhìn không ra sâu cạn.

Trung niên nam nhân bị gọi là phụ thân yên lặng xuống, sau một lúc lâu châm chước nói:” Gia Quân , ta duy trì lựa chọn của con, bởi vì con vĩnh viễn sẽ không làm ta thất vọng, bất quá ta đã già rồi, gia tộc cũng nên cho con tiếp nhận.”

” Đã biết phụ thân, con sẽ trở về trong vòng ba năm.” nam tử trịnh trọng cam đoan, con ngươi màu cà phê rạng rỡ sinh huy.

” Ừ, biết là tốt rồi, con cũng trưởng thành, khi nào thì ổn định đây ? Con trai lớn của Vân thị con chắc là biết chứ, người ta so với con nhỏ hơn hai mươi tuổi, nhưng đứa nhỏ đều đã có.” Trung niên nam nhân quở trách. Hắn đời này luôn cùng Vân thị cạnh tranh nhau nhưng luôn thấp hơn Vân Hàm Phong một bậc, hiện giờ ngay cả ôm cháu đều trễ hơn so với Vân Hàm Phong, trong lòng đương nhiên có điểm bất bình hành. Muốn cháu thì phải tìm ai, tự nhiên là đứa con duy nhất.

” A ha ha. A, mẫu thân hôm nay chuẩn bị một bàn đồ ăn ngon, chúng ta nhanh lên đi ăn đi.”

” Không cần lảng sang chuyện khác, ta còn chưa phải lão hồ đồ đâu……”

” Không ai nói ngài lão cả. Con xem cha chủ trì tiếp 50 năm cũng không thành vấn đề gì.”

” Hừ……”

…………….

“Một văn phòng riêng.” Vân Tả Ý đi thẳng vào, nói ngay.

Vân Hàm Phong không nghĩ tới hắn tả chờ hữu chờ, cư nhiên chờ đến một câu như thế, nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải, thầm nghĩ tìm cách đánh mất ý niệm này trong đầu Vân Tả Ý.

” Sao ? Một văn phòng riêng có vấn đề sao ?” Từ sau sự kiện kia, Vân Tả Ý không thể nào đối mặt Vân Hàm Phong như trước, đành phải nghĩ biện pháp tận lực tránh đi hắn. Nhưng thời điểm làm việc dù sao cũng phải cùng một chỗ, mà hắn không bao giờ nữa muốn bước vào căn phòng có ký ức sỉ nhục kia.

Vân Hàm Phong nhìn Vân Tả Ý càng thấy gương mặt hắn hàn lạnh, biết thật sự nếu không thỏa hiệp, quan hệ giữa hắn cùng Ý nhi sẽ chuyển biến càng thêm xấu, đành phải thở sâu nói :” Không, không có vấn đề”

“Ta chỉ cần một gian phòng là được, không phải một tầng lầu.” Vân Tả Ý biết nếu hắn không nhắc trước, Vân Hàm Phong rất có có thể sẽ làm như vậy.

” Đã biết.”

” Ngày mai sẽ có chứ.”

” Có thể.”

Vân Tả Ý thấy bản thân muốn nói đã nói xong, lập tức quay người không chút lưu luyến bước đi.

Vân Hàm Phong lẳng lặng nhìn bóng dáng Vân Tả Ý cho đến khi biến mất mới cúi đầu liên hệ thư ký:” Giúp thiếu chủ chuẩn bị một văn phòng, cho các ngươi sáu giờ, sáu giờ sau ta đi kiểm tra và nhận.”

Hoàng thư ký nghe xong lại bắt đầu lau mồ hôi trán. Sáu giờ, chuẩn bị ra một văn phòng có thể làm cho Vân tổng vừa lòng, nhiệm vụ cực kỳ gian khổ a. Không chỉ phải lo lắng đến an toàn, ánh sáng tự nhiên, tầm nhìn, vị trí, dòng người, diện tích, còn phải lo lắng bài trí trang trí nội thất…… Càng nghĩ, Hoàng thư ký càng chảy nhiều mồ hôi, đến cuối cùng hắn đã không có thời gian đi lau, vội đứng dậy, vội vàng đi chiêu tập nhân mã……

…………….

À, chính là nơi này. Thôi Gia Quân nhìn tòa building cao ngất trong mây. Vân thị sao? Nhíu mày, trầm ổn đi vào.

Bộ nhân sự, tầng 53.

” Xin chào. Xin hỏi tiên sinh ngài có việc sao?” Nữ tử xinh đẹp hai mắt tỏa sáng, gắt gao nhìn chằm chằm khí độ bất phàm tuấn lãng phi thường – Thôi Gia Quân . Cho dù Thôi Gia Quân đầy ‘kinh nghiệm chiến trường’ cũng bị cái nhìn này xem không được tự nhiên, ho nhẹ một tiếng nói:” Ta là người mới được quý công ty mướn, hôm nay ngày đầu tiên đi làm……”

” A, thì ra là thế a, ta mang ngươi đi phòng quản lí.” Nữ tiếp tân nghe xong lại nhiệt tình, nguyên lai là mới vừa tốt nghiệp a, khó trách còn trẻ như vậy. Không biết có phải trai tơ hay không, bổn cô nương yêu nhất loại này, ha ha ha……

Thôi Gia Quân bị ánh mắt quỷ dị kia xem thẳng phát lạnh, thầm nghĩ mau chóng thoát khỏi nữ tử này, vì thế liên tục gật đầu.

” Ha ha, đi thôi.” Nữ tử nhẹ ôm lấy cánh tay Thôi Gia Quân .

Thôi Gia Quân mặt nhăn mày nhíu, trên mặt duy trì tươi cười nhưng ngầm lại cực lực bỏ qua xúc cảm trên tay.

Bởi vì có cô ta trợ giúp, Thôi Gia Quân rất nhanh hoàn thành tốt thủ tục.

” A, ngươi ở bộ phận lập kế hoạch sao, ta đưa ngươi đi đi.”

” Ngươi không phải đang làm việc sao, sẽ không chậm trễ việc của ngươi sao.”

” Ha ha, sẽ không, bộ phận nhân sự bình thường cũng không có việc gì, rất nhàn nhã.” nữ tử lại ôm lấy cánh tay hắn.

” Ha ha, phải không.” Thôi Gia Quân cười gượng, trong lòng âm thầm quyết định, sau khi trở về nhất định phải kiểm tra công ty bố già xem có bộ nhân sự nhàn nhã như vậy không.

” Đúng rồi, ta tên là Lục Quyên, ngươi còn chưa nói cho ta tên đâu.” nữ tử cười nói, kéo Thôi Gia Quân hướng tầng 60 đi.

” A, Lục Quyên, ta gọi là Lâm Gia Quân .” Thôi Gia Quân báo tên giả của mình, nói là giả danh kỳ thật chỉ thay đổi họ.

” Không sao, Gia Quân , ngươi phải gọi người ta là Quyên Quyên nhé”.

Thôi Gia Quân cảm thấy ăn không tiêu, mất thật lớn khí lực mới khống chế được bản thân rùng mình. Lúc này, tầng 60 tới rồi.

“A, đại mỹ nữ Lục Quyên của phòng nhân sự đến kìa.”

” Ta xem xem, ngọn gió nào đem đại mỹ nữ thổi đến đây……”

” Tiểu tử là ai……”

” Đúng vậy, thật lớn mặt mũi, không thấy bộ dáng Lục đại mỹ nữ ngàn y trăm thuận sao……”

” Hừ, một tên yếu đuôi mặt trắng thôi……” Giọng nam tử ăn dắm chua tức nói.

” Mặt trắng thì thế nào, ngươi ngay cả mặt trắng đều làm không được……” Bên cạnh, một nữ tử sau khi nghe được rất không cao hứng trả trở về.

Phó quản lí phòng lập kế hoạch -Mã Văn -vẫn có tình ý với Lục Quyên, từng nhiều lần minh kì ám chỉ. Chính là hắn lớn lên không được đẹp lắm, lại hơi hói đầu, càng sớm đã có vợ con, cho nên tuy rằng hắn là phó quản lí, nhưng Lục Quyên không ở trong phòng ban của hắn nên không để ý tới hắn.

Mã Văn thật cao hứng, bởi vì hắn nhìn đến Lục Quyên, người chưa bao giờ bước chân vào đây, hôm nay cư nhiên xuất hiện. Nhưng nhìn kế bên nàng thì mặt hắn liền đen lên. Tiểu tử kia là ai, cư nhiên dám ôm Lục Quyên, thật sự là không thể tha thứ, ngay cả nữ nhân của lão tử đều dám động.

……