p/s:

Mọi người đừng quá mong chờ sẽ có hard yaoi nhé. Khúc sau vẫn câu văn đúng theo tinh thần shounen_ai, có miêu tả nhưng sẽ không quá hard

…………………

chương 140 ngả bài (thượng)

Từ lúc bệnh ho khan của Vân Tả Ý giảm hẳn, tuy rằng Phương Tuyết không có mỗi ngày đưa canh bổ đến văn phòng, nhưng mỗi khi Vân Tả Ý quay về Vân gia đều có một chén thuốc bổ cường thân kiện thể đưa đến trước mặt hắn.

” Tả Ý ca ca, đây là Ô Đàn tinh sản – Ô súp, hiệu quả rất thần kỳ, huynh tới nếm thử đi, có điều nghe nói đặc biệt khó uống. Ha ha, không cần lo lắng, muội đã muốn bỏ thêm thiệt nhiều đường, sẽ không khổ đâu.” Hôm nay thực xảo, mới vừa chưng tốt canh thì Tả Ý ca ca trở về, ha ha……

” Ừ, cám ơn.” Vân Tả Ý không cố giải thích chính mình không sợ khổ, tự tay đón chén canh.

” Tả Ý ca ca, huynh cẩn thận chút, canh còn nóng lắm. A !” Đang nói, một giọt canh nhiễu vào tay Phương Tuyết, Phương Tuyết sợ hãi kêu một tiếng, toàn bộ chén canh kia đổ xuống người Vân Tả Ý.

” Ý nhi cẩn thận.” Vân Hàm Phong gặp tình huống khẩn cấp, vội vàng tiến lên giữ chặt Vân Tả Ý

” Tả Ý ca ca, Tả Ý ca ca, huynh không sao chứ, đừng làm muội sợ.” Phương Tuyết lo lắng hỏi, thanh âm ẩn ẩn có giọng khóc.

” Không sao.” Bởi vì phụ thân kéo lại kịp cho nên hắn cũng không bị phỏng, chẳng qua có chút linh tinh nước canh dính vào quần áo mà thôi, nhìn rất bắt mắt. Bất quá nước canh đổ lên quần áo, hắn ngược lại cảm thấy so với bị phỏng còn muốn khó chịu hơn.

” Ô, đều do muội, nếu muội cẩn thận một chút thì tốt rồi……” Phương Tuyết vẻ mặt tự trách:” A, dính vào quần áo rồi, muội giúp huynh lau.” Phương Tuyết coi như hiểu biết tính tình Vân Tả Ý, bởi vậy lập tức khẩn trương xuất ra khăn tay lau.

” Không cần, ta đến.” Một giọng nói lạnh thấu xương ngăn cản Phương Tuyết.

Ách, Phương Tuyết kinh ngạc nhìn chủ nhân giọng nói.

Vân Hàm Phong không chút nào để ý ánh mắt Phương Tuyết, cúi đầu tự giúp Vân Tả Ý lau vết dơ trên người, vừa ôn nhu nói:” Về sau phải cẩn thận chút.”

“…… Đã biết.” Vân Tả Ý trầm mặc một hồi vẫn là ngoan ngoãn ứng với.

Phương Tuyết nhìn trước mặt hai phụ tử hỗ động, đột nhiên cảm thấy một trận dự cảm mãnh liệt, tuy rằng không biết vấn đề chỗ nào nhưng tổng cảm giác không thích hợp.

” Ta lên nghỉ trước đây.” Vân Tả Ý chờ Vân Hàm Phong lau tốt xong mới nói.

” Ừ, đừng quên ngày mai còn có hội nghị ngươi phải theo ta đi dự.” Vân Hàm Phong nhắc nhở.

” Sẽ không quên.” Khi Vân Tả Ý đi đến ngang qua Phương Tuyết, đột nhiên ngừng lại, nắm lên tay Phương Tuyết . Quả nhiên nơi bàn tay bạch ngọc khéo léo có chỗ bị đỏ bừng, mu bàn tay còn có một mụn nước.

“Muội……” Phương Tuyết bị Vân Tả Ý đột nhiên thân cận khiến đỏ mặt, muốn thu hồi tay.

” Về sau không cần nấu canh nữa, rất vất vả. Còn có, nhớ xức thuốc.” Đây là lần đầu tiên Vân Tả Ý cảm động việc Phương Tuyết làm. Hắn thậm chí đang lo lắng về sau có phải nên quan tâm nhiều một chút Phương Tuyết hay không.

” Tả Ý ca ca, huynh……” Phương Tuyết si ngốc nhìn Vân Tả Ý .

” Tốt lắm, không được quên xức thuốc, ta lên lầu nghỉ trước.” Vân Tả Ý gật đầu với Phương tuyết rồi xoay người lên lầu.

” Tả Ý ca ca……” Phương Tuyết cúi đầu nhìn bàn tay vừa bị Vân Tả Ý cầm, nhỏ giọng thì thào, trên mặt cười yêu ngọt ngào…… Hàm Phong mặt âm trầm rời đi……

……………

Mang văn kiện cần thiết trong buổi họp, Vân Hàm Phong hỏi Vân Tả Ý :” Có hội nghị, cùng đi không?”

Vân Tả Ý lắc đầu, tiếp tục chuyên chú gì đó trong tay. Vân Hàm Phong nhìn hắn như vậy, đành phải thất vọng đóng cửa lại, một mình đi họp. Hội nghị giằng co hai giờ. Chờ hắn sau khi trở về, chỉ thấy Vân Tả Ý tựa vào ghế , đang ngủ.

” A……” Vân Hàm Phong không khỏi lộ ra mỉm cười. Khi công tác, Vân Tả Ý cơ hồ so với hắn còn liều mạng, có thể ở trong này ngủ thật đúng là rất ít gặp. Nói vậy chứ trong khoảng thời gian này, thật sự là mệt muốn chết đi.

Vân Hàm Phong xoay người cầm một tấm thảm, đang chuẩn bị đắp trên người Vân Tả Ý, lại đột nhiên nghĩ đến: khi đang ngủ có cái gì để trên người, tám chín phần mười sẽ bị thức tỉnh, càng đừng nói người này là Ý nhi , nên đắp hay là không? Không đắp thì lo lắng hắn cảm lạnh, đắp thì hắn tỉnh lại nhất định sẽ không ngủ tiếp. Hắn cũng không muốn Ý nhi ngủ không đủ giấc.

Buồn rầu nửa ngày, Vân Hàm Phong vẫn khó quyết đoán. Nghĩ đến hắn luôn luôn có thể giải quyết dứt khoát mọi vấn đề, chưa bao giờ khó xử quá, nhưng chỉ cần quan hệ đến Ý nhi dù là việc cỏn con cũng làm hắn đau đầu nửa ngày, giống như bây giờ.

Nhìn gần ngay trước mắt khuôn mặt ngủ không hề phòng bị, Vân Hàm Phong trong đầu đột nhiên hiện lên ngày trước hình ảnh Vân Tả Ý và Phương Tuyết thân mật. Phẫn nộ vẫn bị đè nén dưới đáy lòng ở tầng sâu nhất lập tức mãnh liệt đi lên, cùng với bất an thật sâu. Cố gắng mới đem phẫn nộ đè ép xuống lại, trong đầu đột nhiên nhảy ra một ý niệm, hơn nữa ý niệm này càng ngày càng mãnh liệt…… Cuối cùng, hắn áp chế không được ý niệm này, hoặc là nói đã không nghĩ áp chế nữa……

Ý nhi , ta che dấu lâu lắm, cũng trốn tránh lâu lắm, nhưng hiện tại ta đã không muốn che dấu nữa, làm sao bây giờ? Ta cũng không thể tiếp tục trốn tránh, nếu còn như vậy, ta lo lắng ta sẽ mất đi ngươi. Kết quả như thế ta không thể thừa nhận, hơn nữa, ngươi cũng có thể đã biết. Tha thứ ta, Ý nhi ……

Vân Hàm Phong thật sâu nhìn chăm chú vào Vân Tả Ý , chậm rãi hôn đi xuống……

Không phải nụ hôn thật cẩn thận làm cho người ta không thể phát giác……

Cũng không phải chỉ hôn lướt qua……

Lại càng sẽ không là một nụ hôn làm người hiểu lầm thành chào hỏi……

Mà là

Kịch liệt, một nụ hôn kịch liệt dây dưa làm cho người ta không thể xem nhẹ……

Xâm nhập đến tầng sâu nhất……

Một nụ hôn bao hàm tất cả tình cảm của hắn, đậm đặc đến làm cho người ta hít thở không thông……

……

chương 141 ngả bài (Hạ)

Ưm, thật khó thở a……

Vân Hàm Phong nhìn hai hàng lông mi sắp xếp dày đậm giật giật, biết Ý nhi sẽ tỉnh, nhưng không đình chỉ hôn môi, ngược lại càng xâm nhập thêm……

Vân Hàm Phong vẫn chú ý mi mắt nhắm chặt của Vân Tả Ý một khắc không rời, thẳng đến mi mắt kia run run động vài cái, chậm rãi mở, lộ ra đôi mắt hắc bảo thạch làm cho hắn mê muội.

Lúc đầu bảo thạch còn mê mang, nhưng rất nhanh sự khác thường ở miệng làm cho mê mang thối lui, ngược lại biến thành sâu thẳm nhưng lạnh lùng, lại không nói một lời, chính là nhìn thẳng vào Vân Hàm Phong , giống đang chờ hắn giải thích.

Vân Hàm Phong nhìn Vân Tả Ý, đột nhiên nở nụ cười: ” A…… Ý nhi , ngươi sẽ không vẫn nghĩ là hôn chào hỏi chứ ? Nếu ngươi thật sự nghĩ như vậy, ta không ngại giúp ngươi sửa đúng lại.” Nói xong một tay đỡ lấy gáy Vân Tả Ý áp về hướng mình, lại hôn tiếp.

Vân Tả Ý bị Vân Hàm Phong nói làm cho ngây người. Chờ sau khi lấy lại tinh thần, hắn lập tức dùng sức đẩy ra Vân Hàm Phong :” Ưm…… Ngươi, buông ra.”

Vân Hàm Phong đầy nhu tình nhìn cho đã mắt Vân Tả Ý, người đang cách mình mười thước thở gấp gáp lấy lại hơi, trong lòng quyết định hôm nay phải nói rõ ràng hết thảy :” Ý nhi , ngươi hiểu chưa?”

” Hiểu được cái gì?” Vân Tả Ý hung hăng xoa miệng, ngữ điệu luôn luôn thong dong giờ đã có chút không xong.

” Hiểu được ta đối với ngươi không phải tình nghĩa phụ tử, mà là tình nhân.” Vân Hàm Phong vừa nói vừa đi lại gần Vân Tả Ý.

” Sao, sao có thể……” Bởi vì lời nói của Vân Hàm Phong đánh vào quá lớn, Vân Tả Ý thất thần đứng tại chỗ, ngay cả Vân Hàm Phong tới gần đều không phát hiện.

” Cái gì không có khả năng ? Đây là sự thật. Ý nhi , trước kia ngươi không phát hiện thì chưa tính, nhưng hiện tại ta chính miệng nói cho ngươi, ngươi sẽ không thể tiếp tục vô tri vô giác. Ta không phải thánh nhân, không có khả năng chấp nhận yêu chỉ có cho. Ta muốn ngươi. Hãy đáp lại ta!” Vân Hàm Phong đi tới bên cạnh Vân Tả Ý, nhẹ nhàng nắm lấy hắn, giống như vô số lần trước kia .

” Cái gì?” Vân Tả Ý không thể tin nhìn Vân Hàm Phong .

” Không phải sợ, Ý nhi. Ta biết ngươi nhất thời không tiếp thụ được, ta sẽ cho ngươi thời gian. Ta sẽ…… vẫn ở cùng với ngươi……” Vân Hàm Phong cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên đỉnh trán Vân Tả Ý, trong lòng vui mừng. May mắn, Ý nhi không có lộ ra vẻ mặt chán ghét…… May mắn, Ý nhi cũng không nói gì ‘ghê tởm’ ‘biến thái’, nếu không, hắn biết dùng gì kham đây……

Vốn rất kích động, Vân Tả Ý lại cảm thấy chuyện này vô cùng quen thuộc, bao hàm cả nụ hôn sủng nị ôn nhu, thật kỳ tích khi hắn lại cảm thấy yên ổn…… nhưng là lại càng mờ mịt……

Vân Tả Ý ngẩng đầu nhìn Vân Hàm Phong , tuy rằng mang theo trí nhớ kiếp trước nhưng nhiều năm qua hắn sớm xem Vân Hàm Phong như phụ thân chân chính để kính yêu. Hắn chưa từng nghĩ đến, có một ngày hắn sẽ bị người mình thiệt tình kính yêu thổ lộ. Cho tới bây giờ hắn còn mang một loại cảm giác vớ vẩn, không thể nào chấp nhận là sự thật. Nhưng phụ thân thể hiện loại thần sắc này tuyệt đối không thể đang nói giỡn, hơn nữa phụ thân không phải loại người hay đùa giỡn kiểu này……

” Ta. Ta đi trước.” Vân Tả Ý luống cuống tông cửa xông ra. Hắn hiện tại phi thường phi thường cần một chỗ hảo hảo bình tĩnh lại. Không có ngăn cản Vân Tả Ý rời đi, Vân Hàm Phong chỉ chậm rãi đi tới bên cạnh bàn làm việc hằng ngày của Vân Tả Ý, mất hết sức lực ngồi xuống: rốt cục, rốt cục nói ra rồi, rốt cục đã cho ngươi biết…… Ý nhi , ta sẽ không buông tha ngươi, đừng nghĩ trốn……

Vân Tả Ý sau khi rời khỏi, mắt thẫn thờ nhìn chung quanh vô mục đích, cuối cùng đi tới sân vận động thể thao của Lam tinh, tìm một vị trí ngồi xuống. Sau đó trong tiếng khán giả hò reo cổ vũ tuyển thủ thi đấu trong sân , hắn như đi vào cõi thần tiên……

Sân vận động là nơi chuyên cung cấp cho mọi người luận võ. Nếu có tranh cãi gì cũng có thể dùng luận võ giải quyết ở trong này. Người luận võ chỉ cần giao nộp rất ít sân phí, mà người xem thì lại hoàn toàn miễn phí. Sân mở suốt ngày đêm. Bởi vì nơi đây thường xuyên có cao thủ, cho nên mọi người thường xuyên tới nơi này xem khi rãnh rỗi……

Vân Tả Ý vừa ngồi liền ngồi cả ngày. Khi hắn về đến nhà thì trời đã khuya. Vân Tả Ý nghĩ tất cả mọi người đã đi ngủ, không ngờ tới hắn mới vừa vào cửa đã bị một bóng đen ôm lấy:” Ý nhi , ngươi đi đâu?”

Nhưng vì sao ôm ấp này dĩ vãng phi thường quen thuộc, phi thường thản nhiên mà hiện tại hắn lại bỗng nhiên cảm thấy khác thường, vì thế nhẹ nhàng tránh tránh:” Ta đi sân thi đấu.”

Vân Hàm Phong nhận thấy Vân Tả Ý giãy dụa, buồn ảm đạm, nhưng không buông ra.

” Kia lần sau phải nhớ về sớm, bằng không ta sẽ lo lắng.”

Không giống như trước kia, lần này Vân Tả Ý rất rõ ràng nhận thấy tình ý triền miên trong mắt Vân Hàm Phong, không khỏi lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt Vân Hàm Phong. Không biết vì sao, rõ ràng vẫn là người cũ, hành động như cũ, chẳng qua bởi vì tỏ tình buổi sáng mà dường như tất cả đều khác biệt. Ngay cả những động tác thường có trước kia, hiện tại đều cảm thấy không được tự nhiên.

” Ừ, ta đi nghỉ trước.” Vân Tả Ý hiện tại nóng lòng rời đi nơi này, hoặc là nói nóng lòng rời đi Vân Hàm Phong.

” Chờ chút, ngươi còn chưa ăn cơm mà.” Vân Hàm Phong đột nhiên nghĩ đến, không khỏi nhíu mày.

” Ách……”

” Ngươi về trước phòng nghỉ ngơi đi, ta đi lấy bữa ăn khuya.”

” Không cần, ta tự mình lấy được rồi.” Vân Tả Ý vội vàng nói.

Vân Hàm Phong lúc này cái gì cũng chưa nói, chẳng qua hơi hơi nheo lại ánh mắt. Nhìn thấy động tác quen thuộc này, Vân Tả Ý đành phải sửa miệng. Vân Tả Ý trở về phòng không bao lâu Vân Hàm Phong liền bưng bữa ăn khuya tới, bất quá may mắn Vân Hàm Phong buông bữa ăn khuya xuống liền rời đi, không có ở lại nhìn hắn ăn xong.

Hỗn loạn, ngày hôm nay thật sự chỉ dùng từ hỗn loạn để hình dung. Hôm nay cứ như vậy trôi qua, thế ngày mai thì sao? Ngày mai nên làm gì bây giờ?

Ngày hôm sau, hai người vẫn như cũ không thể tránh cho ở cùng văn phòng đợi một ngày. Bất quá Vân Tả Ý không còn chủ động nói chuyện, ngay cả khi Vân Hàm Phong chủ động nói chuyện, hắn cũng đều dùng số lượng từ ít nhất để trả lời. Không khí xung quanh hai người dần dần xấu hổ. Vân Hàm Phong tuy bị loại tình huống này khiến cho dần phiền táo, nhưng cũng không có biện pháp, biết không nên áp bức quá mau, đành phải mỗi ngày quan tâm gấp bội, hy vọng Vân Tả Ý có thể chấp nhận hắn. Tình huống thật không như ý nguyện, quan hệ bọn họ không khôi phục thân mật như trước mà trái lại Tả Ý càng ngày càng cố trốn tránh hắn. Trừ bỏ ở văn phòng còn có thể nhìn thấy hắn, ở những thời điểm khác Vân Hàm Phong đều không thấy bóng dáng Vân Tả Ý.

……………….

Vân Tả Ý đi vào cao ốc, không trực tiếp tiến vào văn phòng mà trước tiên hỏi tiếp tân:” Phụ thân có ở trong phòng không?”

” Vân tổng đang đi họp.” Oa, thiếu gia quả nhiên so với thiếu phu nhân xinh đẹp hơn, nhưng bọn họ thật sự xứng đôi a, thật sự muốn nhìn đến thiếu gia cùng thiếu phu nhân đứng chung một chỗ……

” Ừ, cám ơn……”

” Ý nhi quan tâm nơi ta đi, vì sao không trực tiếp hỏi ta chứ?”

” Chào Vân tổng ạ.”

Ách, nghe tiếng nói đó, Vân Tả Ý tức khắc biến thật cứng người.

Luôn luôn chưa từng tức giận Vân Tả Ý, lần này Vân Hàm Phong thật sự tức giận. Vì sao trốn tránh ta? Chuyện này là sao chứ? “Đi theo ta.” Vân Hàm Phong đi ra phía trước giữ chặt tay Vân Tả Ý lôi vào văn phòng.

Vân Tả Ý cố vùng vẫy tránh khai cũng không thể được, mặc hắn lôi kéo.

Thiếu gia và Vân Tổng cãi nhau sao?

” Rầm.”

Văn phòng truyền đến tiếng đóng cửa mạnh mẽ dọa nữ tiếp tân rụt lui cổ. Ô, Vân tổng tức giận thật đáng sợ, thiếu gia, ngài phải cẩn thận nha…….

chương 142 nguy hiểm!

” Vì sao trốn tránh ta?” Vân Hàm Phong vẻ mặt âm trầm tới gần Vân Tả Ý.

” Nói! Vì sao không trả lời ? Ngươi rõ ràng biết ta yêu ngươi, ngươi không thể nhận, ta có thể cho ngươi thời gian nhận, nhưng vì sao ngươi phải trốn tránh ta?” Vân Hàm Phong thần sắc ẩn ẩn vẻ điên cuồng.

Vân Tả Ý nhắm mắt, lại mở mắt, khóe miệng nổi lên một tia cười lạnh:” Phụ thân, ngài nhìn rõ ràng chứ, trước mặt chính là con của ngài, mà ngài là phụ thân của hắn. Ngài cùng ta, đều đã có vợ có con, ngài dựa vào cái gì nói lời yêu? Dựa vào cái gì muốn ta đáp lại?”

” Ngươi……” mặt Vân Hàm Phong lập tức biến trắng bệch. Hắn vươn tay chậm rãi vuốt ve hai má Vân Tả Ý, thình lình nở ra một nụ cười quyết tuyệt đến tàn nhẫn:” Ngươi thật sự nghĩ như vậy sao? Nhưng là ta……thầm nghĩ phải có ngươi, mặt khác đều không sao cả.” Trong giọng nói kiên định không thể nghi ngờ. Đúng vậy, đều không sao cả, cho tới nay hắn duy nhất quan tâm chỉ có Ý nhi mà thôi.

” Ngươi……” Vân Tả Ý quả thực không thể tin được, hắn cư nhiên được đến câu trả lời như vậy.

Vân Hàm Phong lấy ngón tay tinh tế vuốt ve hai má Vân Tả Ý, thỏa mãn cảm thụ xúc cảm nhẵn nhụi:” Cho nên, mấy vấn đề này ngươi cũng không cần lo lắng. Ngươi chỉ cần đáp lại tình cảm ta là được .” Nói xong, cúi người hôn lên môi Tả Ý.

” Ngô…ngươi như vậy…liền….không sợ ….Vân gia.. bị hủy.” Vân Tả Ý giãy dụa đi ra, thở hổn hển nói.

” A, căn cơ Vân gia chỉ khởi vài chuyện xấu là bị đánh hạ sao? ” Vân Hàm Phong cười nói:” Hơn nữa, vì ngươi, dù Vân gia bị hủy có ngại gì.”

” Ngươi, ngươi điên rồi.” Vân Tả Ý nghẹn lời, thần tình đỏ bừng, cũng không biết là tức giận hay là xấu hổ.

” Ha ha đúng vậy, ta điên rồi. Ta từ ngày ngươi sinh ra liền điên rồi……”

” Cái gì? Ngày ta sinh ra ?” Vân Tả Ý đột nhiên cảm thấy Vân Hàm Phong nói đùa.

” A, Ý nhi còn không biết đi, ta ở thời điểm ngươi mới ra sinh liền đã yêu ngươi. Thế nào, nhất định rất không ngờ tới đi? Yêu một trẻ sơ sinh, có phải bị dọa đến hay không?” Vân Hàm Phong ôn nhu nhìn chăm chú vào Vân Tả Ý . Vân Tả Ý hiện tại đã bị lời nói của Vân Hàm Phong hoàn toàn đả kích choáng váng.

Vân Hàm Phong luôn luôn bình tĩnh nhìn nên tự nhiên bắt được vẻ mặt hiếm thấy này của Vân Tả Ý, không khỏi càng cảm thấy đáng yêu. Hiện tại tình cảm của hắn đã thổ lộ cho Ý nhi biết, cho nên không còn bận tâm bắt đầu khải thủy thâu hương……

” Ưm… Ưm….. Buông ra…… Ưm….. Ngươi…… Buông……”

Hiện tại như thế nào có thể buông tha chứ. Muốn cho Ý nhi chấp nhận hắn, chờ đợi là tiêu cực, là không có khả năng mà phải chủ động xuất kích. Nghĩ như vậy, Vân Hàm Phong hôn càng hăng say, thẳng đem tài hôn cao siêu của mình phát huy vô cùng nhuần nhuyễn, cũng đem không có kinh nghiệm hôn môi -Vân Tả Ý- choáng váng mê mê……

Nhìn người yêu xụi lơ nằm trong ngực mình, hai mắt khép hờ, tóc dài bay ra, đôi môi đỏ mọng duyên dáng bị chính mình hôn đến sưng thũng, Vân Hàm Phong cảm thấy dục vọng lập tức thăng lên chưa từng có, quá mãnh liệt.

Vân Tả Ý nhíu nhíu đôi mi thanh tú, cảm thấy bụng dưới có đồ vật gì đó chỉ vào phi thường khó chịu, trong đầu không còn nhiều lắm tế bào thanh tỉnh mơ mơ màng màng cố gắng tự hỏi. Cái gì vậy?

Vân Hàm Phong thấy Vân Tả Ý sắp thanh tỉnh, vội vàng áp thêm nụ hôn, thành công đem thần trí Vân Tả Ý nhập lại trong hỗn độn. Đồng thời hắn dìu Vân Tả Ý thong thả hướng về phòng ngủ mà khồng hề kinh động đến Vân Tả Ý……

Bị áp đảo xuống giường, tâm cảnh giác mãnh liệt cuối cùng kéo Vân Tả Ý từ trong hỗn độn tỉnh táo lại. Nhận rõ hiện tại trạng thái của mình, Vân Tả Ý nghiến răng nghiến lợi nói với Vân Hàm Phong: “Buông – ra –”

Vân Hàm Phong dừng những động tác hôn trên người Vân Tả Ý, rút ra bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Vân Tả Ý, nhưng thân thể vẫn chặt chẽ chế trụ hành động của người yêu, bất chấp Vân Tả Ý giãy dụa như thế nào đều vô ích.

” Ý nhi ……” Vân Hàm Phong vẫn ôn nhu như trước. Bất quá Vân Tả Ý đã nhận ra hương vị nguy hiểm trong đó, bất giác khẩn trương lên. Sao từ trước tới giờ hắn không cảm thấy phụ thân quá nguy hiểm chứ ?

” Ngươi, ngươi muốn làm gì?”

” Không có gì. Nhưng Ý nhi, ta đột nhiên phát hiện trước kia chúng ta ở chung với nhau quá mức thủ lễ. Nó hiện tại đã trở thành chướng ngại của chúng ta.” Nếu đáy lòng Ý nhi thủy chung đem ta trở thành phụ thân, quan hệ của chúng ta sao tiến triển được chứ ?

Vân Tả Ý tuy rằng tình cảm trì độn, nhưng cũng không phải kẻ ngu ngốc. Lời này ám chỉ gì hắn đều nghe hiểu, lập tức trợn mắt nhìn Vân Hàm Phong :” Ngươi, buông!”

“ Ngươi cho rằng ta sẽ buông sao?” Vân Hàm Phong nói xong, liền cúi đầu chuyên tâm giải thoát quần áo Vân Tả Ý, không thèm nói tiếp.

” Ngươi……”

Vân Hàm Phong đột nhiên cảm thấy một trận mê muội mãnh liệt, hệ thống phòng ngự tự thân lập tức chống cự lại. Mất một phen khí lực sau, cảm giác mê muội mới dần dần tiêu thất. Ha ha, nguyên lai là tinh thần công kích a. ” Ta cũng không biết tinh thần lực của Ý nhi lại cường đến vậy.” Vân Hàm Phong mỉm cười càng phát ra ôn nhu, hôn lên hai má Vân Tả Ý. Không ngờ Ý nhi có tinh thần lực cường đại đến thế, nhưng dù vậy lúc này Ý nhi chỉ sử dụng lực thương tổn nhỏ nhất đến công kích hắn sao ?

Tinh thần lực tuy rằng lực phá hoại vật lý không mạnh, nhưng mọi người đều biết đối với vật còn sống sẽ tạo thương tổn rất lớn. Nếu toàn lực phát động, người hoặc động vật bị công kích, nhẹ thì vĩnh viễn mất đi thần trí, nặng thì đương trường tử vong. Ha ha, Ý nhi cho dù đến bây giờ vẫn băn khoăn lo lắng cho hắn,hắn có thể nào không mừng chứ……

” Ngươi…… nhìn cái gì……” giọng nói của Vân Tả Ý đã có chút hổn hển. Công kích mất đi hiệu lực đã đủ làm hắn thất vọng, tên nam nhân đáng giận được xưng hô là phụ thân này cư nhiên còn vẻ mặt vui sướng không ngừng dùng nước miếng ghê tởm hắn. Càng làm cho hắn căm tức chính là cặp mắt màu lam kia không ngừng nhìn, làm cho hắn có cảm giác chính mình bị hoàn toàn xem thấu, dường như việc mình làm hoàn toàn là đứa nhỏ đùa giỡn mà thôi.

” Ha ha, không có gì, chỉ đột nhiên cảm thấy Ý nhi thật đáng yêu a.” Vân Hàm Phong nói xong lại ở đôi mắt giận xinh đẹp của Vân Tả Ý hôn vài cái.

“Cút”

Vân Hàm Phong bị Vân Tả Ý đột nhiên xuất ra lời thô bạo mà ngẩn người, nhưng lập tức cười lớn ” Ý nhi , nói chuyện thô tục không tốt nha, hẳn là phải hảo hảo trừng phạt.” Nói xong áp lên.

” Ưm Ưm…… Buông…… Ưm…… Ưm……”

……

chương 143 hậu sự

” Ngươi làm gì……”

” Ý nhi thật đẹp a……”

” Tay ngươi sờ nơi đó làm gì, nhanh bỏ ra cho ta…… Ư……”

” Ý nhi , thả lỏng, bằng không sẽ rất đau……”

” Hỗn đản, ngươi. A…”

” Ý nhi , làm đau ngươi sao?”

” Cút”

“…… Ý nhi , thực xin lỗi……”

” Đáng chết, dừng lại…… A……”

” Thả lỏng, rất nhanh sẽ không đau……”

…………..

” Hỗn, ta nói, không được cử động……” Vài bóng người triền đấu cùng một chỗ. Nếu không phải thỉnh thoảng truyền ra tiếng xé gió cùng quyền cước giao nhau, vài bóng đen chỉ sợ sẽ bị người bỏ qua.

“Binh” Ảnh Nhất đá ra một người, đang định bôn về phía cửa văn phòng cách đó không xa thì phía sau vang lên tiếng xé gió làm cho hắn đành nghiêng người né tránh, sau đó bắt lấy nắm tay đánh tới, đồng thời chân công kích thắt lưng người tới……

Cứ như vậy, đánh hết người này lại đến người khác, Ảnh Nhất bị quấn quít lấy không thể thoát thân.

” Các ngươi, tránh ra.” Ảnh Nhất ngăn trở nắm tay một người khác, đồng thời một tay hướng bụng một bóng đen khác đánh tới. Giọng nói âm lạnh như băng, thính giác sâu sắc nghe mơ hồ thanh âm bên trong, trong lòng bất an càng thêm mãnh liệt.

” Chủ nhân có lệnh, bất luận kẻ nào cũng không thể tới gần gian phòng kia.” Giống như Ảnh Nhất, một gióng nói khác bình thản đáp lại, đồng thời trên tay không hề thả lỏng cùng Ảnh Nhất triền đấu. Hắn có tự tin, tuy rằng Ảnh Nhất là cực mạnh trong bọn hắn, nhưng nhiều huynh đệ liên thủ như vậy hoàn toàn có thể bám trụ Ảnh Nhất.

” Hừ.” Ảnh lạnh lùng hừ một tiếng, biết vô luận nói thế nào cũng vô dụng, chỉ có thể ra tay càng nhanh càng hung ác.

Như người nọ sở liệu, Ảnh Nhất vẫn không có kết quả……

………….

Cuối cùng đều ngừng lại. Trải qua một đêm dây dưa, ai cũng không có thể nề hà được ai, ngược lại thể lực bọn họ đều tiêu hao tới cực điểm. Hiện tại đang đứng nghỉ ngơi ở thời gian ngắn ngủi, nhưng song phương đều không hạ thấp cảnh giác, vẫn chặt chẽ chú ý động tác đối phương……

“Cạch” Một tiếng động rất nhỏ vang lên, thành công làm cho hai phương chú ý tới. Khi thấy rõ người đi ra, vài bóng đen kia lập tức nhanh chóng đứng thẳng người.

Vân Tả Ý sắc mặt không tốt, tái nhợt mà âm trầm.

” Ý nhi , cẩn thận chút.” Đi theo phía sau Vân Tả Ý, Vân Hàm Phong vươn tay đến muốn đỡ Vân Tả Ý , lại bị Vân Tả Ý không lưu tình chút nào mở ra, nhìn thẳng phía trước đi nhanh nhưng bước đi đã mất tự nhiên, đồng thời mặt hắn càng thêm tái nhợt, còn không ngừng đổ mồ hôi lạnh.

” Ý nhi .” Nhìn xem đau lòng, Vân Hàm Phong không để ý bên cạnh mấy đầu gỗ đang đứng, vội vàng đuổi theo.

Vài bóng đen gặp Vân Hàm Phong đi rồi, cũng biến mất.

Khi tất cả mọi người đi rồi, Ảnh Nhất thần sắc trắng bệch cũng nghiêm mặt đi theo.

Vân Tả Ý tốc độ rất nhanh, mồ hôi lạnh trên mặt tốc độ ra cũng không kém. Vân Hàm Phong có thể nào chịu được Vân Tả Ý tự gây sức ép bản thân như thế. Tiến lên hai bước bắt lấy Vân Tả Ý, vội vã nói: ” Ý nhi , vết thương của ngươi còn chưa tốt, sao có thể tùy tiện động chứ. Ta đưa ngươi trở về nghỉ ngơi.”

Bị Vân Hàm Phong chặn đường đi, Vân Tả Ý mặt không chút thay đổi nhìn Vân Hàm Phong :” Nghỉ ngơi? Như thế nào không thấy tối hôm qua ngươi nghỉ ngơi một chút?”

Ách, Vân Hàm Phong lập tức bị cứng miệng, không lời nào để nói. Tối hôm qua hắn đích xác phát hỏa thật quá mức, nhưng hắn cũng không nghĩ tới trước mặt Ý nhi lại định lực kém đến thế. Đối với Vân Tả Ý, hắn luôn muốn một lần lại một lần, hoàn toàn không để ý Vân Tả Ý cảm thụ……

” Ta……”

Vân Tả Ý thừa lúc tay Vân Hàm Phong hơi lơi lỏng, lập tức nhanh chân bước đi . Hiện tại hắn chỉ muốn mau ly khai địa phương có Vân Hàm Phong, ly càng xa càng tốt.

” Ý nhi ……” Vân Hàm Phong vội vàng đuổi theo, hảo ngôn khuyên bảo, chính là Vân Tả Ý hiện tại hoàn toàn không nhìn hắn. Mắt thấy Vân Tả Ý sắc mặt càng ngày càng tái nhợt, Vân Hàm Phong tâm đau cuốn lên , trực tiếp cuối xuống ẵm Vân Tả Ý .

“A……” địa phương này có không ít người. Mọi người thấy thế đều kinh hô lên.

” Ngươi làm gì?” giọng nói Vân Tả Ý hiện tại đã không thể đủ dùng ‘nghiến răng nghiến lợi’ đến hình dung: hắn điên rồi sao, nơi này có nhiều người như vậy, nếu gặp phải người quen……

” Ý nhi , vẻ mặt này làm gì chứ? Ta không phải đã nói ta không cần sao? ” Vân Hàm Phong nhìn đến Vân Tả Ý rốt cục lộ ra vẻ mặt khác ngoài biểu tình lạnh lùng, không khỏi sung sướng gợi lên khóe miệng. Xem bộ dáng Ý nhi là không tính toán quay về văn phòng, Vân Hàm Phong đành phải dẫn hắn quay về Vân gia. Hắn hiện tại quan trọng nhất chính là làm cho Ý nhi hảo hảo nghỉ ngơi.

Tới rồi Vân gia, Vân Tả Ý cũng không chịu làm cho Vân Hàm Phong ôm hắn. Vân Hàm Phong gặp Vân Tả Ý kiên trì đành phải thỏa hiệp.

Theo đại môn đến trong phòng Vân Tả Ý, trên đường đều thực thuận lợi, người trong nhà tựa hồ đều đi ra ngoài, ngay cả Diệp Đàn cũng không ở, điều này làm cho Vân Tả Ý nhẹ nhàng thở ra.

Về tới Vân gia, Vân Tả Ý liền lãnh nghiêm mặt bắt Vân Hàm Phong đi xa, chính là Vân Hàm Phong dám dựa vào nghị lực kinh người của mình theo Vân Tả Ý tới trong phòng.

” Hiện tại ngươi có thể đi được chứ.” Vân Tả Ý thanh âm thoáng khàn khàn có chút không kiên nhẫn. Phía dưới thân truyền đến đau đớn đã làm cho hắn không có khí lực tái cùng Vân Hàm Phong tức giận. Hắn hiện tại thầm nghĩ tên đầu sỏ này biến đi thật xa ,thật xa.

” Ngươi nghỉ ngơi trước đi.” Vân Hàm Phong kiên quyết nói, lực đạo trên tay vừa mềm nhẹ mà không để cho cự tuyệt giúp đỡ Vân Tả Ý ngồi vào giường.

Nhìn Vân Tả Ý gương mặt tái nhợt, luôn luôn anh minh bình tĩnh như Vân Hàm Phong cũng phạm vào lần ngốc này, nói một câu rất không thích hợp:” Ta đi tìm bác sĩ.”

Vân Tả Ý không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn Vân Hàm Phong , nhưng ý tứ rõ ràng chính là: ngươi có lá gan thì đi tìm đi.

Vân Hàm Phong nhìn đến thần sắc Vân Tả Ý mới biết được nói sai rồi. Tìm bác sĩ, loại tình huống này nếu hắn tìm bác sĩ, hắn cùng Ý nhi khẳng định liền thật sự xong rồi.

Tuy rằng tối hôm qua động tác của hắn vẫn đều rất cẩn thận, làm xong còn thật sự rửa sạch hậu sự, chính là sắc mặt Vân Tả Ý tái nhợt ảm đạm thật sự khiến hắn rất lo lắng, đành phải lấy lui mà cầu, thật cẩn thận nói:”Làm cho ta xem chỗ thương được không?” Vân Tả Ý phóng một đao bằng mắt cho Vân Hàm Phong, sau đó không thèm nhìn hắn.

“Làm cho ta……”

” Lập tức đi ra ngoài.”

” Không nên bắt ta nói lần thứ hai.”

Vân Hàm Phong biết, nếu hắn không đi ra ngoài Ý nhi nhất định lập tức trở mặt. Kỳ thật Ý nhi có thể chịu đến bây giờ cũng chưa trở mặt đã khiến cho hắn thực kinh ngạc, xem ra trong lòng Ý nhi địa vị của hắn so với tưởng tượng còn muốn trọng.

“Nếu có sự thì kêu ta ngay nhé….. Ta ngay tại ngoài cửa……”

Vân Hàm Phong đợi nửa ngày, Vân Tả Ý như trước không liếc nhìn hắn một cái, đành phiền muộn đứng dậy:” Hảo hảo chiếu cố chính mình.”

……

Advertisements