chương 134 không xong

Hô! Vân Tả Ý ngồi xuống ghế mới nhẹ nhàng thở ra, đem còn đang hết sức chuyên chú ăn kẹo :Vân Tụ- đặt trên đùi mình, để cho cánh tay đau nhức được ngơi một hồi.

Ở đối diện, Tử Trúc ngồi xuống nhìn Vân Tả Ý hành động không khỏi cười cười.

” Xin hỏi quy khách cần dùng gì ?” Một bồi bàn vội vàng đi tới hỏi.

Vân Tả Ý theo bản năng kéo vành nón xuống, thuận miệng gọi đặc sản của Lam tinh:” Lam nước quả.”

” Giống nhau.” Tử Trúc cũng nói.

” Vâng, xin chờ.” Bồi bàn bước nhanh rời đi.

……

Thấy người đối diện vẫn im lặng, Tử Trúc đành phải mở miệng tìm đề tài:” Vân, khụ, Hội trưởng trong khoảng thời gian này sống thế nào?”

” Hoàn hảo.” Vân Tả Ý thản nhiên trả lời.

” Ân, kia……” Tử Trúc mới mở miệng thì bồi bàn đưa hai ly Lam nước quả tới, vội vàng ngừng nói.

” Thỉnh chậm dùng.” Bồi bàn đặt Lam nước xuống, thấy hai người không có yêu cầu gì nữa mới ly khai.

……

“Ưm, Hội trưởng ……” Chờ đến khi phải mở miệng nói chuyện, Tử Trúc mới phát hiện hắn cùng Vân Tả Ý có đề tài trò chuyện ít đáng thương, hắn hiện tại không biết nên mở đầu thế nào. Tử Trúc bưng lên ly nước, uống một ngụm to, đột nhiên cảm thấy hoàn cảnh hiện tại giống như đã từng quen biết, không khỏi bật cười. Tựa hồ hắn mỗi lần gặp Vân Tả Ý đều muốn uống rượu giải sầu, tuy rằng hôm nay trước mặt chỉ là nước trái cây.

Tử Trúc lắc đầu xua đi ý nghĩ của mình, một lần nữa đả khởi tinh thần mở miệng:” Hội trưởng hôm nay tới nơi đây là?”

” Dẫn bé đi dạo phố.”

Ách, sau khi sửng sốt, Tử Trúc mới nhận thức Vân Tả Ý nói là tiểu thí hài trong lòng hắn. A, không đúng, là con của hắn……

Cố xem nhẹ chua sót trong lòng, Tử Trúc nhiệt tình mời:” Vừa vặn hôm nay ta cũng đi dạo phố, không bằng chúng ta cùng nhau đi đi.”

Vân Tả Ý kỳ quái nhìn Tử Trúc nửa ngày. Nếu chính mình nhớ không lầm, hai người bọn họ trước kia quan hệ là đối lập, như thế nào thái độ hắn chuyển biến kỳ quái thế. Nhưng cuối cùng hắn vẫn gật đầu đồng ý, bởi vì hắn cũng muốn nhìn xem Tử Trúc đang đánh chủ ý gì.

……

Tầng hai mươi lăm, chuyên kinh doanh trang sức cùng quần áo.

Một ít khách hàng thường xuyên mua sắm nơi này thực rõ ràng cảm thấy hôm nay không giông thường ngày. Hai quý phu nhân phục trang xinh đẹp từng bước đi vào tầng này mà không ngừng đánh giá, sau đó trao đổi ý kiến.

Phu nhân nhân A :” Ta như thế nào cảm thấy hôm nay nơi này sáng sủa rất nhiều?”

Phu nhân nhân B:” Xem kìa, kia không phải nhãn hiệu BN đắc tiền nhất của tháng sao?”

Phu nhân nhân A:” Ừ, đúng vậy. Số lượng còn rất lớn nữa chứ. Sao lần này động tác khu mua sắm nhanh thế ? Trước kia thường xuyên đều là những phục sức lỗi thời”.

Phu nhân nhân B:” Mặc kệ, có lẽ thủ trưởng của bọn họ muốn tới kiểm tra . Ha ha, hôm nay bị chúng ta hưởng tiện nghi, nhanh lên đến chọn đi. Loại quần áo vip này bình thường rất khó mua được……”

Phu nhân nhân A:” Đúng thế, hơn nữa ta cảm thấy hôm nay thái độ phục vụ cũng tốt rất nhiều a.”

……

Hai phu nhân đi qua. Quản lý vẫn đứng nghiêm chỉnh phía sau hai người nãy giờ không ngừng co rút khóe miệng ……

……

Quán nước.

Sau khi nghỉ ngơi, hai người đứng dậy chuẩn bị rời đi.

” Ta bế nhé.” Tử Trúc đứng trước mặt Vân Tả Ý.

Ách? Vân Tả Ý nghi hoặc ngẩng đầu nhìn thiếu niên, thấy hắn vẫn duy trì tư thế mời, đôi mắt màu tím nhìn không ra chút khác thường, do dự một hồi vẫn là lựa chọn tin tưởng hắn. Không chỉ bởi vì tin tưởng trực giác cùng năng lực của mình, hắn còn tin thiếu niên kia không có lý do gì thương tổn Vân Tụ.

Khi Vân Tả Ý đem đứa nhỏ đưa cho hắn, Tử Trúc cười càng rạng rỡ hơn, trong lòng thỏa mãn chưa từng có, đột nhiên cảm thấy đứa nhỏ trong tay cũng không chướng mắt như vậy.

” Y nha…nha….. Hi..hi……” Không hề cảnh giác, Vân Tụ cười thực vui vẻ.

” Đi đâu? ” Tử Trúc tâm tình khoái trá hỏi.

” Uhm, đi trước khu nhi đồng đi.” Vân Tả Ý thoáng tự hỏi một hồi rồi đáp.

” Tốt, đi theo ta, khu nhi đồng ở tầng 15……” Tử Trúc nghe xong lập tức làm hướng dẫn viên.

……

Khu nhi đồng, tên như ý nghĩa, nơi đó tất cả đều dành cho trẻ con, từ đồ chơi đến trang phục, cần gì đều có.

Vân Tụ vừa tiến vào nơi này lập tức liền quên ngay kẹo trong tay, không ngừng với tay về đồ chơi này nọ, cố hết sức dùng ngôn ngữ đặc biệt của mình biểu đạt ý tứ:” Y ..nha…… Ba…… Ba…… Y……”

Vân Tả Ý trên mặt biểu tình thản nhiên, nhưng hắn mỗi lần đều chuẩn xác ở trong đống lớn đủ loại đồ chơi tìm ra món Vân Tụ muốn.

Lần đầu tiên Vân Tả Ý thầm nghĩ may mắn hôm nay đụng phải Tử Trúc, nếu không nhiều đồ chơi như vậy hắn cũng không biết nên cầm như thế nào. Xem ra hôm nay là hắn hiểu lầm Tử Trúc, Tử Trúc thật sự thuần túy nghĩ muốn hỗ trợ.

Khi phát hiện không thể mang thêm đồ chơi nào nữa, Vân Tả Ý rốt cục không tái để ý tới Vân Tụ năn nỉ, sau đó ánh mắt buồn bực nhìn Vân Tụ một cái. Thật thần kỳ, Vân Tụ nhìn đến ánh mắt này lập tức liền an tĩnh lại. Vân Tả Ý vui mừng, xem ra hắn một năm dạy con không uổng phí.

” Hội trưởng , ta đưa ngươi trở về nhé.” Tử Trúc nhìn một đống lớn đồ chơi trên tay Vân Tả Ý , lập tức tiến lên tự tiến cử.

Vân Tả Ý lắc đầu:” Không phiền toái ngươi, hôm nay lta lái phi hành khí tới, giúp ta đem đống này phóng tới phi hành khí là được.”

” A, vậy đi thôi.” giọng Tử Trúc nghe hơi thất vọng, bất quá hắn lo lắng Vân Tả Ý mang đồ vất vả, hắn vẫn rất nhanh nói.

” Ừ” Vân Tả Ý gật đầu xoay người.

” Hội trưởng , chờ chút.” Tử Trúc vội vàng kêu lên.

” Làm sao vậy?” Vân Tả Ý nghi hoặc hỏi.

” Hội trưởng , chúng ta đổi đồ đi.” Thấy đồ chơi trên tay Vân Tả Ý hơi nặng hơn mình, Tử Trúc đáp.

” Không có sao, đi thôi.” Vân Tả Ý nhíu mày, như thế nào một đám đều cư xứ thế, cho dù thân thể kiếp này khá yếu kém nhưng không đến nỗi yếu thế.

” A?” Ngây người một chút Tử Trúc thấy Vân Tả Ý đi xa, vội vàng đuổi theo, nhưng trên đường vẫn thỉnh thoảng lo lắng nhìn Vân Tả Ý , thẳng đến đi tới phi hành khí.

Vân Tả Ý đem tất cả đồ chơi bỏ vào phi thuyền, sau đó tiếp nhận Vân Tụ không biết khi nào đã ngủ, tính chào tạm biệt thì đột nhiên nói :” Hôm nay phiền toái ngươi, ta tiễn ngươi một đoạn đường nhé.”

“Tốt lắm. A, vẫn là lần sau đi, ta, ta còn có đồ vật muốn mua.” Vốn thấy mất mác vì Vân Tả Ý sẽ rời đi,Tử Trúc vừa nghe đến lời đề nghị lập tức tinh thần phấn chấn. Chính là khi tính đáp đồng ý, hắn sực nhớ tới mục đích ban đầu khi đến đây — bị gia chủ Tử gia phái tới thẩm tra các sản nghiệp tầng 25. Nụ cười đang hào hoa phong nhã của Tử Trúc đột nhiên cứng đờ. Không xong, như thế nào quên mất chuyện này, bọn họ hẳn là chờ thật lâu rồi.

” Ân, kia tái kiến.” Tuy rằng rất kỳ quái Tử Trúc vì sao đột nhiên sững người , nhưng xen vào việc người khác không phải là phong cách của hắn, hơn nữa hắn tin tưởng lấy năng lực Tử Trúc có thể xử lý tốt. Bởi vậy Tả Ý chào tạm biệt rồi lên phi thuyền.

chương 135 Vân Tụ hoang mang

Khi về đến nhà, Vân Tả Ý ôm Vân Tụ đi ra phi thuyền.

Tốt lắm, xem ra bọn họ đều chưa trở về, hôm nay nếu không phải bọn họ không ai ở nhà, sao có thể dung túng hắn thảnh thơi mang Vân Tụ đi dạo chơi.

Ôm Vân Tụ về phòng, cuối cùng dưới ánh mắt đáng thương hề hề của Vân Tụ , hắn bất đắc dĩ lại đi phi hành khí đem tất cả đồ chơi vào phòng bé. Buông đồ chơi xuống, hắn tự tay phủi phủi quần áo, dù quần áo không dính một hạt bụi. Vân Tả Ý nhìn thấy Vân Tụ nhanh chóng chạy đến bên đồ chơi, nói:” Ta đi tắm rửa một chút, ngươi ngoan ngoãn đứng ở nơi này, không được chạy loạn.”

” Hi…… Y…… Nha……” Vân Tụ ngẩng đầu còn thật sự đáp lại bằng ngôn ngữ trẻ con, bộ dáng phi thường đáng yêu.

Càng kì quái chính là Vân Tả Ý cư nhiên nghe hiểu, hắn nhướng nhướng mày,” Hy vọng ngươi có thể làm được.”

……

Vân Tụ vừa thấy ba ba yêu quý biến mất sau cánh cửa, lập tức ôm lấy một món đồ chơi . Oa, ba ba đi rồi, có thể chơi rồi……

……

” Cốc cốc cốc……” Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên.

Hử ? Đang ôm thuyền du hành vũ trụ đồ chơi đùa bất diệc nhạc hồ, Vân Tụ nghe tiếng gõ lập tức ngẩng đầu lên, nghi hoặc nhìn về cánh cửa, sau đó lại quay đầu nhìn về phòng tắm im lìm, tái cúi đầu nhìn xem đồ chơi ôm trong lòng mình. Bé làm như thế tới lui vài lần, rốt cục quyết định vứt bỏ đồ chơi yêu quý, tay chân cùng sử dụng hướng phía cửa đi đi……

Ba ba nói bé phải ngoan từ lúc còn nhỏ, Vân Tụ hiểu sự lắm, cho nên phải giúp ba ba mở cửa…… Nho nhỏ thân thể gian nan đi trên tấm thảm dày mà dị thường mềm mại. Hắc hưu…… Hắc hưu……

Nhưng, mệt mỏi quá, còn rất xa a. Chính là ba ba nói làm việc không thể bỏ dở nửa đường. Rồi, nhất định phải giúp ba ba mở cửa, lần trước ma ma nói Vân Tụ luôn làm phiền ba ba. Mới không phải đâu, Vân Tụ cũng rất hữu dụng mà……

……

Lúc này, Vân Tả Ý mơ hồ nghe được bên ngoài động tĩnh, bởi vì cửa phòng hiệu quả cách âm rất tốt, cho nên nghe không rõ ràng. Dường như là tiếng gõ cửa, bất quá bọn họ không phải chưa trở về sao, chắc nghe lầm đi. Có lẽ là Vân Tụ làm ra tiếng động. Nghĩ đến Vân Tụ, Vân Tả Ý lại động tác nhanh hơn. Vân Tụ một người ở bên ngoài chắc sẽ không sao đâu…….

……

Ya, tới rồi, nhưng cao quá, làm sao mở cửa đây. Đúng rồi, nơi đó có nút màu đỏ, lần trước ba ba ở trên mặt nó xoa bóp một chút, cánh cửa liền mở ra…… Kha Kha….Vân Tụ thật thông minh a…… Quả nhiên ba ba nói mới là đúng…… Vân Tụ mới không phải ngốc ngốc như mẹ nói đâu……

Vân Tụ thân mình nho nhỏ vừa chuyển, lập tức thay đổi phương hướng. Đi đi…… Tới rồi. Màu đỏ. A, đụng đến! Khuôn mặt tròn trịa đáng yêu cười thành một đóa hoa. Sau đó, Vân Tụ dùng hết sức như lúc bú sữa, đè xuống……

“Răng rắc” Một tiếng vang nhỏ, cửa tự động mở ra. Vân Tụ giơ lên khuôn mặt tươi cười, mở to cặp mắt sáng ngời, chờ mong người lớn sắp xuất hiện ở ngoài cửa.

Nhìn đến người xuất hiện ngoài cửa, Vân Tụ trừng to mắt, sau đó dùng thanh âm nộn nộn giòn giòn nhu thuận hô:” Gia…… Gia……”

Vân Hàm Phong sững sờ. Hắn không nghĩ đến sẽ nghe âm thanh này, bởi vì mỗi lần tìm Ý nhi, cơ hồ đều có thể gặp tiểu tử kia nhưng xưng hô này mặc dù nghe suốt một năm, hắn vẫn rất không quen. Rất nhanh điều chỉnh tốt tâm tình, Vân Hàm Phong đi vào trong phòng. Ánh mắt nhìn quét một vòng trong phòng, sau đó cúi đầu hỏi tiểu tử đang lò dò đi lại kia:” Ý nhi đâu?”

Vân Tụ vô tội nháy nháy mắt, nâng lên tay trước, ngón tay nộn nộn trắng nỏn hướng phòng tắm chỉ :”…… Ba…… Ba……”

Vân Hàm Phong theo Vân Tụ chỉ hướng nhìn lại, mơ hồ nghe truyền đến tiếng nước, lập tức liền hiểu được Vân Tụ ý tứ, trong nháy mắt không tự nhiên.

Mặt nhăn mày nhíu, Vân Hàm Phong do dự một hồi, xoay người hướng ngoài cửa đi, lại ngay lúc vừa ra khỏi cửa thì đột nhiên quay trở về, khom người ôm lấy bé đang ngồi trên thảm mê hoặc nhìn hắn. Vân Hàm Phong biểu tình nghiêm túc dặn dò:” Không cần nói cho Ý…… ba ba ngươi…… ta, gia gia đã tới, biết không?”

Vân Hàm Phong nghiêm túc hẳn lên, đương nhiên không phải nhóc Vân Tụ có thể đối phó. Vân Tụ bị khí thế kia dọa gật đầu như máy, cơ hồ đều nhanh khóc ra. Nước mắt ở hốc mắt lăn một vòng, lăn một vòng, nhưng bởi vì sợ hãi Vân Hàm Phong , cho nên tự cường nhẫn nhịn. Bé cũng tiếp thu rồi Vân Tả Ý cố ý dạy mới có được thành quả này, bình thường tiểu hài tử sao có thể nhẫn trụ chứ, đã sớm không biết khóc thành dạng gì.

Vân Hàm Phong gặp Vân Tụ bộ dáng mau khóc, lo lắng tiếng khóc của bé sẽ dẫn Vân Tả Ý ra. Vì thế lập tức thu liễm khí thế, đồng thời thấp giọng uy hiếp nói:” Không cho phép khóc.”

Khi Vân Hàm Phong nói, rất ít người không dám nghe theo. Mặc dù Vân Tụ còn bé, cái gì cũng đều không hiểu, nhưng hắn dường như cũng biết không nghe theo lời Vân Hàm Phong sẽ có hậu quả đáng sợ, lập tức càng thêm cố gắng nhịn khóc.

Thấy Vân Tụ biểu hiện tốt, Vân Hàm Phong nhướng nhướng mày, vỗ vỗ bả vai Vân Tụ, hiếm thấy khen ngợi :” Không tồi.” Sau đó đặt Vân Tụ xuống, mở cửa, rất nhanh rời đi.

……

Trẻ con nước mắt tới nhanh, đi cũng rất nhanh. Vân Tụ ở sau khi Vân Hàm Phong đi hai phút, vốn không có cảm giác muốn khóc, nhìn xem một lần nửa cửa phòng đóng lại, bĩu môi, vất vả hướng đồ chơi của mình đi đi.

……

” Cốc cốc……”

Sao? Lại có người, ông nội đã trở lại sao ? Nghĩ đến ông nội vừa rồi đáng sợ, Vân Tụ rụt bả vai, nhưng bé càng thêm không dám không ra mở cửa, vội vàng dùng tốc độ so với lần đầu tiên còn nhanh hơn, đi hướng về nút đỏ, ấn xuống.

Hô, hoàn hảo hoàn hảo, không phải ông nội.

A, Vân Tụ cứng ngắc, bé thật muốn khóc a. Lần này tới tuy rằng không phải ông nội, nhưng cũng là một người so với ông nội còn muốn đáng sợ hơn. Vân Tụ do dự mãi, rốt cục lại mở miệng:”…… Thúc…… Thúc……”

Quả nhiên, Vân Vũ Chí nghe tiếng gọi sau, vốn đang tươi cười nháy mắt liền lạnh băng, ánh mắt không mang theo cảm tình nhìn kỹ Vân Tụ một lúc lâu, đồng dạng không mang theo cảm tình lên tiếng :” Đại ca đâu?”

Vân Tụ bị âm thanh này đông lạnh, hận không thể lập tức chạy vào lòng Vân Tả Ý, bởi vì bé biết chỉ có ở bên ba ba, thúc thúc đáng sợ này mới sẽ không đáng sợ như vậy.

Nghe hỏi, Vân Tụ đồng dạng thật cẩn thận vươn ngón tay trắng noản chỉ hướng phòng tắm. Sau đó bé chỉ thấy khối băng thúc thúc dường như có vỡ tan một chút. Đột nhiên khối băng đi đến trước mặt, từ trên cao nhìn xuống nói với bé :” Chuyện ta tới không cho phép nói cho đại ca.”

Thật cao a. Vân Tụ cố hết sức ngước nhìn từ hai chân dài cao lớn hướng lên mặt, nhưng mặc cho đầu của bé ngước mỏi thế nào cũng không thể nhìn đến mặt Vân Vũ Chí. Bất quá theo giọng nói lạnh băng kia nghe tới, Vũ Chí hiện tại cũng nhất định không phải hoà nhã gì.

Tò mò quái a, vì sao ông nội cùng thúc thúc không cho mình nói ba ba hay bọn họ đến đây chứ ? Vì sao…… Rốt cuộc vì sao a?…… Vân Tụ buồn rầu xoa đầu……

……

” Vân Tụ, ngươi sao ngồi ở chỗ kia? ” Vân Tả Ý vừa ra phòng tắm liền thấy Vân Tụ một người ngồi xa đống đồ chơi, không khỏi kỳ quái hỏi.

” A……” Ba ba đi ra, thúc thúc. Quay đầu nhìn lại, trong phòng làm sao còn có bóng dáng khối băng thúc thúc. Cửa phòng cũng đóng thật tốt, hoàn toàn nhìn không ra từng có người tới.

“Làm sao vậy? Ta dường như nghe có người gõ cửa, là có người đến đây sao?”

“…… Hi hi…… Ba…… Ba……” Đối mặt Vân Tả Ý nghi vấn, bé đành sử dụng pháp bảo của mình — ngây ngô cười cộng thêm làm nũng.

Quả nhiên, Vân Tả Ý lập tức sẽ không hỏi, khom người ôm lấy bé đi tới chỗ đồ chơi mới buông.

Ô ô…… Quả nhiên ba ba tốt nhất…… Vân Tụ ôm đồ chơi của mình, cảm động trong mắt nổi lên nước mắt……

……


chương 136 nhân tiểu, quỷ đại (Thượng)

” Không cần mang theo.” Trong giọng nói thuần hậu ẩn ẩn có hờn giận.

” Nhưng mà……”

” Trong nhà sẽ có người chiếu cố bé, không tất yếu ôm bé đến công ty.” chủ nhân giọng nói như trước ôn hòa khuyên bảo, có điều ánh mắt lại ở góc độ khó nhận thấy nhìn trừng vật nhỏ.

” Ta lo lắng bọn họ sẽ chiếu cố không tốt.”

” Không cần lo lắng, người chiếu cố đều là tối chuyên nghiệp, có lẽ so với ngươi chiếu cố còn tốt hơn nhiều.”

” Nhưng mà…… Bé hy vọng ta mang theo?”

Vân Hàm Phong nghe nói như thế lập tức ánh mắt mang uy hiếp nhìn kỹ trẻ con trong ngực Vân Tả Ý.

” Y……” Vân Tụ bị ánh mắt Vân Hàm Phong dọa, rụt trốn trong lòng Vân Tả Ý. Cái đầu nhỏ chôn trong ngực Vân Tả Ý không chịu nâng lên, do đó càng thêm khẳng định lí do Vân Tả Ý thoái thác.

” Ngươi xem.” Vân Tả Ý nhướng mày.

Đáng chết, lại quấy rầy thế giới ta và Ý nhi. Nếu ánh mắt có thể giết người, Vân Tụ đã sớm không biết chết bao nhiêu lần.

” Tốt lắm, chúng ta đi nhanh đi, đã vì vấn đề này chậm trễ không ít thời gian.” Vân Tả Ý ôm Vân Tụ đi ra ngoài. Vân Hàm Phong chỉ hầm hực đuổi theo, áp suất thấp trên người làm cho Diệp Đàn quyết định sẽ đi thông tri tất cả người hầu: hôm nay làm việc phải cẩn thận hơn.

……

Trong văn phòng.

” Ý nhi , ngươi xem qua văn kiện này chưa?”

” Ta xem xem. À, ngày hôm qua đã nhìn qua, có chuyện gì sao?” Vân Tả Ý buông bút xuống, rất nhanh xem sơ qua rồi hỏi.

” Không có gì. Muốn hỏi một chút ý kiến Ý nhi?” Chậm rãi tới gần……

” Rất tốt, nhưng phần dự toán hơi quá lớn, có thể không đạt được tiêu chuẩn lợi nhuận của chúng ta.”

Vân Hàm Phong một tay nhẹ nhàng khoát lên vai Vân Tả Ý. Một tay chống trên bàn, cúi người tới bên tai Vân Tả Ý nhẹ giọng hỏi:” Ừ. Vậy ngươi ý kiến là……”

” Nếu bọn họ……” Hoàn toàn không biết hắn cùng Vân Hàm Phong đã muốn hình thành tư thế thân mật , Vân Tả Ý vẫn thật sự nói xong quan điểm của mình về phần văn kiện……

Trong phòng ngủ kế bên, nằm giữa giường lớn là bé nào đó không biết đã tỉnh ngủ lúc nào, đang dùng cặp mắt màu lam xinh đẹp tò mò nhìn xung quanh. Sau đó bé nhanh nhẹn đánh một vòng, từ nằm ngửa biến thành nằm sấp, lúc sau nữa thì bắt đầu dùng tứ chi phấn nộn trắng béo cố gắng đứng lên…..

Vừa mới bắt đầu thực thuận lợi, nhưng tới rồi mép giường thì bé nao núng nhìn thoáng qua phía dưới, liền không dám đi tiếp nữa. Dù sao giường đối với bé mà nói vẫn là rất cao, nghĩ muốn xuống lại không dám xuống, cảm giác mâu thuẫn làm cho bé phiền táo ở trên giường lăn lộn. Sau đó một tiếng ‘bịch’ vang lên……

Oa, ngã xuống. Di? Không đau nha. Vân Tụ vuốt tấm thảm dầy phủ kín sàn phòng ngủ mà ngây ngô cười, trở thân mình tiếp tục đi……

A, cánh cửa không đóng, đi qua luôn……

Nhìn thấy ba ba…… Úy, ba ba cùng gia gia đang làm gì thế ?…… Muốn ba ba ôm một cái quá…… nhưng mà ông nội rất dữ nha……

Tránh ở sau một chân bàn, Vân Tụ đáng thương hề hề xem xét một lúc lâu, lại phát hiện ba ba bé thích nhất vẫn không phát hiện ra bé. Không khỏi chu chu cặp môi nhỏ xinh hờn dỗi. Chán ghét, ba ba chưa phát hiện Vân Tụ, chỉ thích cùng gia gia ngoạn ngoạn, không để ý Vân Tụ…… Hứ, Vân Tụ chính mình đi ra ngoài ngoạn, không để ý tới ba ba……

Nhờ thân hình nhỏ khéo léo, tiểu tử bị tức giận kia thần không biết quỷ không hay theo khe cửa văn phòng lén đi ra ngoài……

Ta đi, ta đi, ta đi đi đi…… Mệt mỏi quá a, vì sao cũng chưa thấy người chứ ? A, cái cổng kia là, ba ba mang Vân Tụ đi chơi, có thể lập tức đi ra nhiều địa phương khác nhau da……

Tóc lam mắt lam, đáng yêu giống tiểu thiên sứ, bé con ngẩng đầu nhìn cửa thang máy. Mắt to càng không ngừng sáng lấp lánh, cái đầu nhỏ đáng yêu cũng đụng đụng một chút. Hệ thống tự động cảm ứng của thang máy cảm ứng trước cửa có người, lập tức lặng yên mở rộng ra hai bên, tiểu tử kia tự nhiên lại lò dò đi vào.” Y…… Nha, kha kha……” Hưng phấn, tiểu tử kia cao hứng cười khanh khách không ngừng, thuận tiện lầm bầm lầu bầu mấy chữ. Thực xảo chính là thang máy có chứa công năng nhận dạng tiếng người, tiểu tử kia nói chuyện bì bõm chỉ có Vân Tả Ý nghe hiểu, không ngờ bị thang máy tự động phiên dịch thành mười hai.

…….

” Một chút nữa có hội nghị, cùng đi đi.”

” Vân Tụ còn đang ngủ.” Vân Tả Ý nhăn mi lại, hắn lo lắng Vân Tụ một người ở trong này.

Lại là cái kia tên, Vân Hàm Phong âm thầm cắn răng,” Không sao đâu, ngươi chẳng phải nói bé đang ngủ sao?”

” Ta đây đi trước nhìn kỹ rồi nói.”

” Vậy được rồi……” Vân Hàm Phong đối với Vân Tả Ý cố chấp thật sự không có cách nào.

…….

Từng tầng trong tòa cao ốc không giống nhau. Tầng 12 này chuyên kinh doanh buôn bán chủ đạo về các loại trang phục…… Xôn xao, ồn ào, thiệt nhiều người……

” Hi..hi…….. Y…nha…” Vân Tụ vui vẻ nở nụ cười hai tiếng, sau lại tiếp tục đi về phía trước……

“Ý……”

” Đứa nhỏ nhà ai……”

” Sẽ không là bị lạc chứ, sao không thấy cha mẹ bé a……”

Vân Tụ với diện mạo đáng yêu rất nhanh liền giành được yêu thích của tất cả nữ nhân chung quanh cùng một bộ phận nam nhân chú ý.

” Anh bạn nhỏ, người lớn nhà bé đâu?” Tình huống bên này đương nhiên cũng kinh động nhân viên buôn bán. Một nữ nhân viên cúi xuống hòa ái hỏi.

“……” Cho tới bây giờ chưa thấy qua nhiều người vây quanh mình như vậy, hơn nữa còn không có một người quen bên cạnh, Vân Tụ không khỏi sợ hãi.

” Đến, không phải sợ, nói cho dì được không, ba ba ma ma đi đâu rồi ?” Nữ nhân viên nhìn tiểu bảo bảo đáng yêu, thần sắc càng phát ra thân thiết.

Vân Tụ lại cảm thấy người trước mặt phi thường đáng sợ, rụt bả vai sợ hãi, sau đó thừa dịp nữ bán hàng không chú ý, nhanh chóng chui qua phía dưới một loạt quần áo……

Tầng mười hai chuyên kinh doanh phục sức, nơi này đại sảnh phi thường rộng lớn, bên trong toàn bộ đều là hàng loạt hàng loạt quần áo. Vân Tụ còn nhỏ, có thể thoải mái đi dưới các dãy treo quần ao, mà nữ nhân viên phải gạt qua một loạt quần áo đuổi theo. Cho nên ngươi truy ta đuổi, tuy rằng hai người thân hình cực không cân xứng, nhưng tốc độ vẫn tám lạng nửa cân. Vân Tụ rất nhanh đi qua dãy treo quần áo, không nghĩ tới đụng phải vật cản ngoài ý muốn. Thân hình nhỏ xíu tròn vo bị lộn ngược ra sau một vòng. Vân Tụ gian nan xoay người ngồi dậy, ủy khuất ngẩng đầu nhìn xem vật ngoài ý muốn — hai chân thật dài. Đồng thời cảm giác choáng váng trôi qua, bắt đầu biết đau, Vân Tụ nhanh chóng trào ra nước mắt……

Trùng hợp nữ nhân viên lúc này cũng chạy tới:” Phù..phù.., anh bạn nhỏ, ngươi làm gì bỏ chạy thế, dì không phải nói đừng chạy sao?…..”

Nhìn đến người mà bé muốn tránh né vẫn đuổi theo, đồng thời còn đang chậm rãi tới gần, hơn nữa trên trán chưa hết đau đớn, cho tới bây giờ không chịu quá lớn ủy khuất như vậy, Vân Tụ cứ như thế khóc lớn hơn, đồng thời trên tay còn gắt gao túm đầu sỏ chặn đường mình.

” Ô ô…… Ô ô…… Ba…… Ba…… Ô…… Ba…… Ba…… Ô ô ô ô……” Ô ô, Vân Tụ muốn ba ba, ô ô…… Bọn họ khi dễ ta…… Ba ba……

Nhưng thực hiển nhiên nữ nhân viên liền hiểu lầm, nàng bị Vân Tụ đột nhiên khóc làm hoảng sợ, sau đó nhìn Vân Tụ gắt gao túm ống quần nam nhân bên cạnh, nháy mắt tỉnh ngộ, ngữ khí cung kính cùng mang điểm bất mãn nói:” Tiên sinh, về sau thỉnh người xem tốt con của mình, làm cho bé một mình chạy loạn rất nguy hiểm, nếu xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ….. Thôi, tốt rồi, tiên sinh, chúc ngài mua sắm vui vẻ.”

Nhìn nữ nhân viên đi xa, nam nhân sửng sốt rất lâu mới phản ứng lại, nhận thấy ống quần bị giựt, nam nhân cúi đầu nhìn xuống, trên khuôn mặt đầy mị lực xả ra tươi cười bất đắc dĩ:

” Trời ạ, ai có thể nói cho ta biết đây là chuyện gì……”

…………….

Trong phòng ngủ của văn phòng.

Vân Hàm Phong đẩy ra cánh cửa phòng ngủ, sau đó sắc mặt nháy mắt biến đổi rất khó xem.

” Ý nhi , ta nói cho ngươi một chuyện, ngươi đừng vội nhé.”

” Ừ, nói đi.” Vân Hàm Phong thái độ kỳ quái làm cho Vân Tả Ý trong lòng dâng lên dự cảm bất an.

” Vân Tụ, Vân Tụ không thấy.”

” Cái gì? Như thế nào chứ?”

” Đừng nóng vội, muốn tiến vào nơi này cũng chỉ có thông qua văn phòng chúng ta, cho nên hắn có thể là tự mình đi ra ngoài…… Hắn nhất định còn trong cao ốc……”

” Chúng ta nhanh đi tìm đi……”

” Tốt lắm, ngươi đừng vội, trước chờ một lát, ta lập tức làm cho tất cả nhân viên Vân thị đi tìm……” Thực hiển nhiên, Vân Hàm Phong so với Vân Tả Ý bình tĩnh hơn……

……

chương 137 nhân nhỏ quỷ đại (Hạ)

” Uy, biết nhà ở đâu không?”

” Y…… Y……”

” Biết cha mẹ ngươi bộ dáng thế nào không ?”

“…… Kha kha……”

” Ngươi có biết. Ai~, quên đi, hỏi ngươi cũng như không.” Nhìn tiểu tử mặt ngốc vù vù, nam nhân cũng chịu thua, đau đầu vỗ trán, vẫn là trước đem tiểu tử này đưa đến phòng tìm người lạc của cao ốc đi. Cha mẹ bé không chừng đang gấp thành dạng gì rồi .

“…… Kha kha……” Vân Tụ hoàn toàn không biết hắn gây nhiều họa, còn đang cầm lấy một nhúm tóc của nam nhân tóc đùa giỡn.

…………….

” Còn không tìm thấy , bất quá một ít khách hàng tầng 12 bảo bọn họ có gặp qua một bé nam không có người lớn trông chừng. Theo hình dung vô cùng có khả năng là Vân Tụ thiếu gia.”

” Nói tiếp.”

” Căn cứ một nữ nhân viên cung cấp manh mối, tiểu nam hài kia bị một nam nhân mang đi.”

” Bọn họ bây giờ còn trong cao ốc không?”

” Căn cứ thời gian phán đoán hẳn là chưa rời đi.”

” Lập tức toàn lực tìm kiếm, ta hy vọng hiệu suất làm việc của các ngươi sẽ không làm cho ta thất vọng.”

“Vâng, Vân tổng .” Người tới rất nhanh rời đi.

“Rất lo lắng sao? không phải mới vừa nghe được sao, Vân Tụ còn trong tòa nhà này, hẳn là rất nhanh sẽ tìm được.” Vân Hàm Phong an ủi nói.

“Hy vọng thế ” Vân Tả Ý gật đầu, tuy rằng thần sắc vẫn thực ngưng trọng, nhưng so với vừa rồi đã tốt hơn nhiều.

” Nếu không như vậy đi, chúng ta cũng đi tầng 12 nhìn xem.” Vân Hàm Phong gặp Vân Tả Ý không tinh thần, đành phải đề nghị nói.

” Vâng, đi thôi .” Vân Tả Ý lập tức cùng Vân Hàm Phong chạy tới tầng 12. Tuy rằng trên mặt thoạt nhìn cùng bình thường không khác biệt nhưng bước chân so với hằng ngày nhanh rất nhiều.

Tới rồi tầng 12, tuy rằng biết rõ Vân Tụ lúc này đã không ở đây, ánh mắt Vân Tả Ý vẫn không tự chủ tìm tòi xung quanh, kết quả đương nhiên có thể biết trước……

Vân Hàm Phong thấy Vân Tả Ý không thu hoạch được gì mà bộ dáng mất mác, không đành lòng nhẹ ôm bả vai hắn, nói:” Đừng có gấp, rất nhanh sẽ có tin……”

” Khách hàng thân mến, xin quấy rầy một chút, thỉnh xin chú ý xem con trai mình có ở bên người hay không. Vừa mới có một vị tiên sinh đưa tới một bé trai bị lạc, tóc màu lam, mắt màu la, mặc đồ màu đen…… Ai là cha mẹ bé trai xin tới tầng hai mươi nhận con….. Khách hàng thân mến, xin quấy rầy một chút, thỉnh xin chú ý xem con trai của mình có ở bên người hay không. Vừa mới có một vị tiên sinh đưa tới một bé trai bị lạc, tóc màu lam, mắt màu la, mặc đồ màu đen…… Ai là cha mẹ bé trai xin tới tầng hai mươi nhận con……”

” Vân Tụ.” Hàm Phong cùng Vân Tả Ý không hẹn mà dừng lại.

…………………..

“ Cha mẹ nhà ngươi như thế nào còn chưa tới chứ? Nếu không phải hôm nay ta vừa vặn nghỉ, cũng sẽ không nhàn rỗi cùng ngươi chờ cha mẹ tới đón như thế này đâu……” Nam nhân tư thái nhàn nhã bán tựa vào ghế dài trong phòng nghỉ. Hai chân thon dài tùy ý bắt chéo. Bên miệng thanh thản tươi cười đùa với tiểu tử ngồi trên người hắn. Tư thái tùy ý của hắn lại làm cho các nữ nhân viên trẻ tuổi gần đó nhịn không được đỏ mặt.

Cùng lúc này, “Rầm” một tiếng, cánh cửa bị mở ra mạnh bạo……

” Vân Tụ.” ” Thượng tổng.” Hai thanh âm đồng thời vang lên.

” Vân tổng ?” Thượng Quang bị đột nhiên xuất hiện hai người làm hoảng sợ. Vân Hàm Phong vì sao xuất hiện trong này, chẳng lẽ… tầm mắt nhịn không được liếc về phía tiểu tử kia.

Đầu sỏ gây nên thấy người tới cười phá lệ sáng lạn, âm thanh mềm nộn nộn phi thường vui vẻ kêu:” Y…… nha nha nha…… Ba…… Ba…… Ba… Ba……”

Vân Tả Ý nhìn đến Vân Tụ không có việc gì, thần kinh căng thẳng rốt cục tùng xuống, nhưng lập tức thần sắc lại nghiêm khắc lên:” Vân Tụ.”

Ba ba tức giận. Tinh tường nhận thức điều này, Vân Tụ bị hoảng sợ, gắt gao lui vào lòng thúc thúc mới quen kia. Ba ba tức giận, hơi sợ……

Thượng Quang nhận thấy được thân mình tiểu tử kia rơi run run, không khỏi ngẩng đầu nhìn về Vân thị Thiếu chủ đã từng gặp một lần. Ân, vài năm không thấy, vẫn khiến cho người ta mê muội, bất quá tựa hồ không có gì đáng sợ a…… Theo tự nãy giờ suy ra tiểu tử trong tay là đứa nhỏ của thiếu niên trước mặt càng làm cho hắn kinh ngạc. Hắn đều còn chưa có đứa nhỏ mà thiếu niên so với hắn nhỏ tuổi hơn rất nhiều cư nhiên đã kết hôn sinh con……

Vân Tả Ý nhìn nam nhân đang ôm Vân Tụ, cảm thấy nhìn quen mắt. Không bao lâu, một màn từng chật vật chợt lóe trước mắt, Vân Tả Ý đã nhớ ra người này là ai. Vẫn thích chõ mõm vào việc người khác như vậy a. Có điều lần này thật đúng là phải cám ơn hắn. Vân Tả Ý bất động thanh sắc nói lời cảm tạ:” Đa tạ Thượng tổng ra tay tương trợ.”

” Ha ha, đừng nói lời cảm tạ, chẳng qua trùng hợp gặp gỡ thôi, lệnh lang thực đáng yêu.”

” A, phải không?” Vân Tả Ý cười, ánh mắt hơi âm trầm gắt gao nhìn thân hình nho nhỏ đang đưa lưng về phía hắn.

Ô,thật lạnh quá. Vân Tụ mẫn cảm nhận thấy bốn phía không khí hết sức quỷ dị, không khỏi lui càng nhanh.

” Lệnh lang lạc đường lâu như vậy, Vân thiếu gia nhất định sốt ruột lắm.” Thượng Quan lên tiếng, tay chuẩn bị đem bé vẫn gắt gao nằm ôm lấy hắn giao cho Vân Tả Ý.

” Đúng vậy, ta phi thường sốt ruột đấy.” Âm phong thổi qua……

Lúc này ngay cả Thượng Quang đều nhận thấy trong không khí có vẻ không tầm thường, bất quá này cùng hắn có quan hệ gì chứ. Thượng Quang không chút nào đồng tình, vẫn duy trì phong độ thân sĩ, nho nhã lễ độ lại không cho phép cự tuyệt, đem tiểu tử kia đang rõ ràng có chút kháng cự giao cho Vân Tả Ý.

Ô ô, không cần…… Vân Tụ sợ……

Vân Tả Ý tiếp nhận bé. Trái tim vẫn kịch liệt nhảy lên rốt cục đập ổn lại. Hừ, hiện tại nơi này không có phương tiện, tạm thời buông tha ngươi. Lỗi hôm nay, chúng ta trở về chậm rãi tính.

“Như vậy Thượng tổng, chuyện hôm nay, ngày khác sẽ tạ ơn, ta liền cùng gia phụ cáo từ trước.” Vân Tả Ý nóng lòng trở về tìm chỗ giáo huấn Vân Tụ.

” Tạm biệt.” Một bên vẫn im lặng, Vân Hàm Phong gật đầu chào. Hiện tại hắn cũng ước gì nhanh lên trở về. Nguyên nhân tại sao? Tự nhiên là vì có thể sớm một chút nhìn đến cảnh tượng Ý nhi giáo huấn Vân Tụ. Ý nhi một năm này thật sự rất sủng bé, Hàm Phong đã sớm nghẹn một bụng phát hỏa……

“Vân tổng , Vân thiếu gia, hai vị đi hảo.” Thượng Quang mỉm cười đứng dậy đưa tiễn……

Nhìn hai người dần dần đi xa, Thượng Quang nghi hoặc lắc đầu:” Cái kia Vân thị Thiếu chủ, vì sao tổng cảm thấy nhìn quen mắt chứ. Hắn dường như chưa từng nhận thức ai xinh đẹp như hắn a……”

……

chương 138 sự kiện đưa chén canh

Vân Tả Ý nói là nói như vậy, nhưng hắn sao nỡ trừng phạt Vân Tụ chứ, hắn sẽ đau lòng chết đi. Cho nên kết quả cuối cùng chỉ là phạt cấm chừng Vân Tụ — không có Vân Tả Ý đồng ý sẽ không được đi ra Vân gia một bước. Lần sau xuất môn, Vân Tả Ý cũng không mang theo Vân Tụ.

Đối với kết quả này, Vân Hàm Phong tuy cảm thấy được phạt khá nhẹ, nhưng không nói gì, bởi vì gần nhất hắn cùng Ý nhi xuất môn sẽ không cần lo lắng bên người luôn đi theo đại phá rối. “Đi thôi.” Vân Hàm Phong cười như mộc xuân phong.

” Vâng.”

“…… Ba…… Ba…… Ô…… Ba…… Ba…… Ô……” Phía sau, bé cũng không vừa, đang cố gắng giơ giơ cánh tay béo ngắn ngủn . Đáng tiếc, lần này không còn có người để ý tới bé……

…………

Một tiếng ho nhẹ đột nhiên vang lên, đánh vỡ nguyên bản yên tĩnh của văn phòng.

” Ý nhi , làm sao vậy?” Vân Hàm Phong ở khụ tiếng vừa vang lên vội đi tới bên Vân Tả Ý, lo lắng vỗ nhẹ lưng hắn.

” Khụ khụ, không…… không sao……”

” Đến, uống nước nghỉ ngơi một chút.” Vân Hàm Phong bưng lên một ly nước nóng đến bên môi Vân Tả Ý.

Vân Tả Ý không thể từ chối Vân Hàm Phong, liền uống hai ngụm, tiếng ‘khụ’ chậm rãi ngừng lại.

” Sao lại thế này, hôm nay trở về nhất định phải cho bác sĩ hảo hảo kiểm tra một chút.” Vân Hàm Phong lo lắng nhíu mày. Thân thể Vân Tả Ý rất dễ dàng sinh bệnh, dù là bệnh nhỏ nhưng nếu không chăm sóc chu đáo cũng có thể diễn biến thành bệnh nặng, làm cho Vân Hàm Phong không thể không thận trọng.

” Không sao mà. Có thể là gần đây nhiệt độ không khí hơi cao đi.” Vân Tả Ý thản nhiên nói, nhưng cũng không cự tuyệt đề nghị. Dù sao hắn rất hiểu biết thân thể mình.

Thời gian sau đó Vân Hàm Phong không lòng dạ nào làm việc, cuối cùng vẫn là trở về Vân gia trước giờ nghỉ.

Vân Hàm Phong về nhà sớm như vậy là sự kiện hiếm thấy trong năm, huống chi vừa vào cửa đã sai người mời bác sĩ đến, làm cho mọi người Vân gia kinh hách nho nhỏ một phen, đều lo lắng sợ xảy ra chuyện gì. Cũng may bác sĩ cẩn thận kiểm tra, sau đó tuyên bố Tả Ý chỉ bị phong hàn nhẹ mà thôi, uống thuốc, chú ý nhiều một chút nghỉ ngơi ăn uống là được. Vân gia, tất cả mọi người nhẹ nhàng thở ra, nhưng làm việc so với thường ngày cẩn thận hơn.

Khiến cho mọi người không nghĩ tới là Vân Tả Ý ho khan ngoài ý muốn lại khó hết. Bệnh trạng không nghiêm trọng, cũng không có xuất hiện phát sốt, không ảnh hưởng đến hoạt động hằng ngày, nhưng là thỉnh thoảng lại ho nhẹ một tiếng, đủ để dẫn tới mọi người đau lòng không thôi.

Hôm nay, Vân thị tổng bộ.

Nữ tiếp tân xinh đẹp đang vụng trộm trao chuốt trang điểm lại. Nàng không cẩn thận trang điểm sao được, đây là nơi giám đốc của nàng phải đi qua mỗi ngày để vào văn phòng. Người khác muốn còn muốn không được đâu, nàng đương nhiên phải mọi thời khắc sẵn sàng trận địa đón quân địch. Nếu thật sự được giám đốc chú ý…… Hắc hắc……

Đang cao hứng, khóe mắt đột nhiên nhìn đến một bóng người lướt qua, nàng vội vàng ngẩng đầu kêu lên:” Ai. Tiểu thư, xin chờ một chút.”

“Oa” Nữ tiêp tân đều nhanh rớt cằm xuống đất. Thật đẹp quá. Tuy rằng nàng tự nhận mình là một mỹ nhân, nhưng cùng tiểu thư trước mắt so với quả thực chính là gà so với hạc a……

” Có việc sao?” Phương Tuyết nghi hoặc hỏi, suy nghĩ vì sao cô ta đột nhiên gọi lại nàng, rồi lại nhìn nàng ngẩn người không nói lời nào.

Tư thái tao nhã, cao quý thiên thành. Thanh âm cũng tốt nghe a. Ách, nữ tiếp tân rốt cục lấy lại tinh thần, nhớ tới công việc của mình ” Ách, tiểu thư, ngài có hẹn trước sao?”

“Không có. Nhưng ta là vợ của Vân Tả Ý.”

” Vân Tả Ý , đại, đại thiếu gia. Vậy chẳng phải là thiếu phu nhân ……” Quầy tiểu thư khẩn trương nuốt nước miếng. Thiếu phu nhân đẹp quá, đại thiếu gia có thể lấy được mĩ thê tử như vậy thật sự làm cho người hâm mộ a. Oái, không đúng, dường như đại thiếu gia đẹp hơn…… ” Kia, thiếu, thiếu phu nhân chờ ta trước liên hệ thư ký Đàm một chút.”

“Ừ.” Phương Tuyết gật đầu đứng yên một bên, thuận tiện ngắm trang trí bốn phía.

” Đàm thư ký sao? Thiếu phu nhân, nàng…… Vâng…… Vâng…… Tốt lắm.” Chấm dứt liên lạc, đã khôi phục như bình thường, nữ tiếp tân lộ ra tươi cười tiêu chuẩn, lễ phép nói: “Thiếu phu nhân, mời vào bên trong . Vân tổng và đại thiếu gia đang ở sau cánh cửa trong cùng.” Bởi vì Vân Hàm Phong dọn trụ sở riêng xuống lầu một, cho nên thật cấp Phương Tuyết không ít tiện nghi.

” Cám ơn.” Phương Tuyết nói lời cảm tạ rồi đi. Mà các bảo vệ cửa hiển nhiên đều nghe dặn dò, không có ngăn trở Phương Tuyết……

” Đại thiếu gia mỗi lần đều trực tiếp đi vào văn phòng Vân tổng. Thiếu phu nhân không thông báo mà vào chắc cũng không sao. Ai~, không nghĩ nữa, công việc còn chưa xong đâu, buổi chiều sẽ họp, tư liệu phải nhanh sửa sang lại tốt mới được.”

…………….

” Nghỉ ngơi một lúc đi.” Vân Hàm Phong lại tận tình khuyên bảo khuyên kẻ không hiểu yêu quý bản thân mình.

” Hiện tại cách thời gian nghỉ ngơi lần trước còn chưa bao lâu.” Vân Tả Ý đầu cũng không nâng, tiếp tục xử lý công việc trong tay. Vân Hàm Phong nhíu mày, ngón tay thon dài vô ý thức vuốt một làn tóc dài của Vân Tả Ý, cảm thụ xúc cảm mượt như tơ.

” Ta quá một hồi rồi sẽ nghỉ ngơi.” Vân Tả Ý biết nếu hắn không thỏa hiệp, phụ thân sẽ nhằng nhì không tha, đành phải thêm một câu.

A, Vân Hàm Phong không tiếng động nở nụ cười.

” Cốc cốc cốc……”

” Vào đi.” Tưởng trợ lý đưa văn kiện đến, Vân Hàm Phong dùng giọng nói nghiêm khắc trước mặt người ngoài, nói.

Cửa không có khóa, người tới rất dễ dàng đẩy ra. Đến cũng không phải trợ lý, mà là một người ngoài ý muốn Vân Hàm Phong.

” Ngươi?”

Phương Tuyết có chút khẩn trương đẩy ra cửa, lại không nghĩ nhìn đến rõ ràng hai người kia tư thế quá mức thân mật. Vân Tả Ý ngồi ngay ngắn sau bàn. Vân Hàm Phong đứng kế bên Vân Tả Ý, đang cúi người, tay phải chống đỡ trên bàn. Như vậy cũng không có gì, khi hai người thương lượng công việc loại tư thế này là rất bình thường, chính là tay trái Vân Hàm Phong còn đang nâng một làn tóc đen, sẽ không như thế nào bình thường đi.

Vân Hàm Phong cũng chú ý tới ánh mắt Phương Tuyết. Thẳng đứng dậy, không dấu vết buông tóc ra, dùng ngữ khí lãnh đạm hỏi:” Phương Tuyết sao lại tới đây ?”

Phương Tuyết mặc dù lúc đầu lắp bắp kinh hãi, nhưng gặp Vân Hàm Phong thần thái như thường lại cảm thấy chính mình đã nghĩ nhiều. Luôn luôn có chút ý sợ hãi Vân Hàm Phong, Phương Tuyết không dám không trả lời câu hỏi, hơn nữa lần này do mình tự tiện đến quấy rầy bọn họ. Giơ lên hộp thức ăn trong tay, Phương Tuyết cười ôn nhu:” Tả Ý ca ca hai ngày nay luôn ho khan, con nấu một chút canh bổ đưa cho ca ca, đối với trị liệu ho khan rất có hiệu quả.”

“Ồ, phải không ?” Vân Hàm Phong đáy mắt trầm một chút.

Vân Tả Ý nhìn đến hộp canh kia, không khỏi cứng người một chút. Hắn đối với sự kiện đưa canh vài năm trước ký ức hãy còn mới mẻ.

Phương Tuyết nhìn đến vẻ mặt Vân Tả Ý, tươi cười nhất thời cũng hơi miễn cưỡng, trên mặt ảm đạm xuống ” Tả Ý ca ca vẫn không chịu tha thứ Phương Tuyết sao? ”

Vân Tả Ý nhìn Phương Tuyết một lúc lâu, cuối cùng mở miệng nói:” Không có.”

Phương Tuyết nghe hai từ đơn giản đó, sắc mặt lập tức lại sáng lên, tươi cười và vui sướng đều thấy rõ:” Kia Tả Ý ca ca muốn uống canh muội làm phải không?”

Vân Tả Ý gật đầu, hắn tin tưởng trải qua sự kiện kia, Phương Tuyết sẽ không còn ngốc mà kê đơn trong canh, hơn nữa hiện tại phụ thân còn đang bên người.

Phương Tuyết đi tới Vân Tả Ý, buông hộp thức ăn xuống, lấy ra một chén ngọc, hơi ngượng ngùng đưa cho Vân Tả Ý . Vốn xinh đẹp tinh xảo, hai gò má của nàng càng đỏ ửng càng thêm xinh đẹp.

Mà khuôn mặt tươi cười xứng với danh hiền thục địa xinh đẹp này lại làm cho Vân Hàm Phong cảm thấy chướng mắt. Vân Tả Ý tiếp nhận canh, dưới cái nhìn chăm chú của Phương Tuyết uống hai ngụm. Ồ. Hương vị cũng không tệ lắm, không có nan uống như mình tưởng. Chú ý tới ánh mắt mong chờ rõ ràng của Phương Tuyết, Vân Tả Ý đành phải ngẩng đầu tạm khen:” Tốt uống lắm.”

” Thật vậy chăng? Muội về sau sẽ nấu cho huynh uống.” Vân Tả Ý tán thưởng câu này với Phương Tuyết mà nói không thể nghi ngờ là khích lệ rất lớn. Tươi cười của nàng đầy hạnh phúc. Hừ, hạnh phúc sao, Vân Hàm Phong nắm chặt tay dưới lớp áo đến trắng bệnh, có thể thấy được đã dùng sức rất lớn.

” A, phụ, phụ thân, thực xin lỗi, con đều đã quên, ngài cũng uống một chén đi.” Phương Tuyết đột nhiên nghĩ đến cha chồng còn đứng một bên. Thật là, như thế nào thấy Tả Ý ca ca liền đem người bên cạnh quên hết. Ảo não trong lòng trách cứ mình một chút, ngón tay ngọc nhanh chóng thịnh tốt lắm một chén khác, cung kính mà tha thiết đưa đến trước mặt Vân Hàm Phong. Vân Hàm Phong mặt không chút thay đổi nhìn chăm chú vào bàn tay ngọc dâng canh kia. A, không. Chính xác mà nói là nhìn chăm chú chiếc nhẫn trên bàn tay đó.

Đường cong đơn giản, ở đỉnh tụ thành một hình giống như vương miện lại giống như một đồ án, trên đỉnh được khảm một viên hắc diệu thạch cực kỳ trân quý, không có quang mang chói mắt, nhưng khi nhìn kỹ lại cảm thấy bên trong tựa hồ có lưu quang du động, vô ý sẽ bị chìm đắm trong đó. Ngân bạch cùng màu đen tinh khiết hình thành liên minh đối lập, tạo hình ngắn gọn tao nhã lộ ra vẻ cao quý, mà đồng dạng trên tay Vân Tả Ý cũng mang một chiếc như thế. Đúng vậy, đây là nhẫn kết hôn, nhưng còn là Vân Hàm Phong tự tay chọn lựa, tự mình đeo nhẫn cho bọn họ……

” Không cần.” Vân Hàm Phong thu hồi tầm mắt, thanh âm có chút trầm thấp.

” Ách, vâng……” Phương Tuyết không nghĩ tới đáp án này, sửng sốt một chút cúi đầu đáp.

” Thời gian không còn sớm, Phương Tuyết nhanh lên trở về đi.” Vân Tả Ý mẫn tuệ nhận ra ngữ khí Vân Hàm Phong không đúng, tưởng Phương Tuyết đến quấy rầy hắn làm việc nhạ hắn tức giận, bởi vậy nói.

” A, tốt.” Phương Tuyết thấy mục đích đã đạt tới, bởi vậy thu thập nhanh hộp thức ăn thức thời cáo từ.

“Muội đi về trước. Phụ thân, tái kiến, Tả Ý ca ca, tái kiến.”

” Ừ.” Vân Tả Ý gật đầu. Đi ra văn phòng sau, Phương Tuyết nhìn hộp thức ăn trong tay đã nhẹ đi rất nhiều, khóe miệng ý cười giấu không được, cả người có vẻ toả sáng, tại nhóm nhân viên cung kính ân cần thăm hỏi nhẹ nhàng bước ra building……

Vân Hàm Phong: “Hôm nay có người đến vì sao không có thông báo, là ai phê chuẩn vào. Cái gì, Đàm thư ký, hừ, gọi hắn tới gặp ta ngay.”…………

chương 139 bước đầu dò thử

Tự lần đến đưa canh đó về sau, mấy ngày kế tiếp Phương Tuyết đều đúng giờ lại đến. Gió mặc gió, mưa mặc mưa, thành công làm cho mặt Vân Hàm Phong biến thành mây đen. Vân Tả Ý ho khan lại dần dần tốt lên, không biết có phải do món canh kia thật sự khởi tác dụng.

“Đã hết ho khan, về sau không cần mỗi ngày mang canh đến đây, cám ơn ngươi.” Vân Tả Ý buông bát canh, ngẩng đầu nói với Phương Tuyết.

” Vâng, Tả Ý ca ca, không cần phải nói cám ơn muội.” Phương Tuyết thu thập bát canh, cười ngượng ngùng.

“Ừ” Cúi đầu cố gắng công tác.

” Kia Tả Ý ca ca, muội đi trước nha.” Hồi lâu không thấy Vân Tả Ý đáp lại, Phương Tuyết biết nàng đã đến giờ rời đi.

” Trên đường cẩn thận.” Căn cứ nhiều ngày không từ vất vả vội tới đưa canh cho hắn, hắn dù thế nào cũng không thể bất cận nhân tình với Phương Tuyết.

” A, đã biết, phụ thân tái kiến, Tả Ý ca ca tái kiến.” Phương Tuyết nghe Vân Tả Ý nói lời quan tâm, phi thường vui vẻ. Thật tốt quá, chỉ cần tiếp tục như thế, Tả Ý ca ca nhất định sẽ chậm rãi chấp nhận nàng……

Cánh cửa bị đóng lại một lần nữa. Vân Tả Ý rất nhanh quay về công việc. Đột nhiên phát hiện ánh sáng tối đi một ít, không khỏi ngẩng đầu nhìn.

” Phụ thân?”

Vân Hàm Phong ánh mắt thâm thúy thật sự nhìn vào Vân Tả Ý. Mấy ngày qua hắn nhìn bọn họ quan hệ càng ngày càng hòa hợp, nhìn bọn họ tựa như vợ chồng ân ái bình thường, như thế nào không đau lòng chứ, như thế nào không tức giận chứ. Hắn ghen tị mau phát cuồng, xem ra phải áp dụng hành động, còn tiếp tục như thế hắn không thể không điên rồi……

“Phụ thân? ” Dường như có điểm không thích hợp……

” Ân, có việc sao?” Vân Hàm Phong nhanh chóng dấu đi tình tự trong mắt, nhanh chóng giống như bình thường.

” A, không có việc gì.”

” Ý nhi ……Sẽ chấp nhận nàng sao?”

Không nghĩ tới Vân Hàm Phong đột nhiên hỏi vấn đề này, Vân Tả Ý trầm mặc một hồi, đáp:” Tiếp nhận hay không tiếp nhận lại có quan hệ gì? Dù sao đã là vợ chồng.”

” Phải không?”

“Sao?” Vân Tả Ý nghi hoặc ngẩng đầu nhìn Vân Hàm Phong .

” A, không có gì. Ta hiện tại muốn đi họp, cùng đi không?”

” Không được. Còn có rất việc chưa hoàn thành.”

” A, vậy phải ngoan ngoãn tại đây chờ ta nhé.” Vân Hàm Phong ôn vừa nói, tay vừa xoa nhẹ tóc Vân Tả Ý.

Đây là ngữ khí gì, dùng nói với Vân Tụ thì hợp lý hơn. Vừa muốn tỏ vẻ kháng nghị lại nhìn đến ánh mắt Vân Hàm Phong nhu hòa sủng nị, Vân Tả Ý đành phải nuốt xuống.

Nhìn Vân Tả Ý biểu hiện, Vân Hàm Phong sung sướng mị hí mắt, ra vẻ có thể vuốt tóc Ý nhi chỉ có một mình hắn.

………

Kinh bạo: tin tức lớn nhất của giới giải trí năm nay — Hoàng tử nhạc tình ca có tình cảm lưu luyến với người đại diện.

Bản báo chí: tối ngày hôm trước, một người ở đầu đường ngẫu nhiên bắt gặp một cặp nam tử hôn nhau, lại không nghĩ rằng hai nam tử kia cư nhiên là ngôi sao lớn của giới giải trí — Hoàng tử tình ca Bang Tạp cùng với người đại diện. Tin tức bạo xuất khiến cho mọi người ồ lên điên cuồng. Các fan hâm mộ che kín phụ cận nơi ở cùng công ty giải trí, nghiêm trọng ảnh hưởng cuộc sống hằng ngày của công ty cùng bản nhân hoàng tử. Bất đắc dĩ, Bang Tạp mở buổi họp báo, đối mặt chúng phóng viên tra hỏi, Bang Tạp đã chính thức công nhận mình cùng với người đại diện yêu nhau, cũng có tính toán tới hôn nhân…… Trước mắt, đã xuất hiện nhiều fan hâm mộ tự sát, kêu gọi Bang Tạp lãng tử quay đầu…… Bản báo sẽ tiếp tục báo cáo sự kiện này……

Một đôi tay tinh tế trong suốt vững vàng cầm tờ Kinh Tế Liên Minh hôm nay.

” Ý nhi , ngươi có ý kiến gì với chuyện này không?” Vân Hàm Phong giống như lơ đãng hỏi. Kỳ thật trong lòng khẩn trương chỉ mình hắn biết.

” Không liên quan đến ta.” Cho nên không sao cả……

“Sao?” Nói như vậy, hắn có thể lý giải là không chán ghét sao……

” Chính là, ta rất kỳ quái, vì sao tin tức giải trí lại xuất hiện trên loại báo tài chính và kinh tế.” Còn chiếm cả trang đầu, này thật đúng khó hiểu a, Vân Tả Ý nghi hoặc nhíu mày.

” Ách, có lẽ là Bang Tạp rất nổi tiếng đi. Tin tức này có thể sẽ ảnh hưởng đến kinh tế đi.”

” Vậy sao……” Ừm, cẩn thận ngẫm lại cũng có đạo lý, cứ như vậy lượng tiêu dùng nhiều sản phẩm do Bang Tạp quảng cáo có thể bị ảnh hưởng, biên tập Liên Minh Kinh Tế nghĩ thật chu đáo a.

………….

Tổng bộ của tờ bào.

Giám đốc to béo không ngừng lau mồ hôi, lo lắng chờ đợi tin tức tiêu thụ hôm nay . Báo hôm nay không biết có thể ảnh hưởng đến danh tiếng của Liên Minh Kinh Tế hay không, ngàn vạn lần đừng đánh mất nhãn hiệu lâu đời a…… Ai~, có lẽ hôm nay chính là ngày cuối cùng hắn còn ngồi trên cương vị này, nhưng là không có biện pháp a, bá chủ của thương giới -Vân thị – tạo áp lực, hắn dám không đăng tin sao……

” Cốc cốc cốc……” Dồn dập tiếng gõ cửa vang lên.

“Vào đi, thế nào?” Hắn so với tiếng đập cửa càng cấp hơn.

” Tốt, tin tức tốt……” Quản lý tiêu thụ thở hổn hển dồn dập mấy hơi, đồng dạng lo lắng đề phòng một ngày, hắn nóng lòng đem tin tức mới nhận nói cho giám đốc.

” Thật vậy chăng? Nói mau.”

” Hôm nay, hôm nay lượng tiêu thụ so với ngày hôm qua gia tăng 11.3%, là thành tích tốt nhất tháng này.” quản lí hưng phấn nói.

” A, thật tốt quá, thật tốt quá, chờ chút. Độc giả đánh giá thế nào?” Mới vừa cao hứng lên, nghĩ tới vấn đề này tâm lại trầm xuống.

” Mặc dù có số ít độc giả đánh giá nói đăng tin như vậy là làm việc không đàng hoàng, nhưng đại đa số độc giả đều đánh giá tốt lắm, thậm chí nói trước kia trang báo rất cứng nhắc, đề nghị về sau cũng giống như vầy, ở trong đó thêm một hai đại tin tức của giới giải trí.”

” Thật, thật vậy chăng?” giám đốc mập mạp hô hấp đều dồn dập lên.

” Còn có một tin tức tốt. Chúng ta tính toán xây dựng thêm chi nhánh, không phải vẫn chưa có kinh phí sao? Vừa rồi Vân thị chuyển một triệu liên minh tệ đến.” quản lí nói tới đây, đồng dạng hô hấp nhanh hơn, khống chế không được tâm tình kích động.

” Ha ha, hảo, hảo, thật sự quá tốt……”

Kích động cùng hưng phấn lại xuất hiện trong văn phòng đã yên lặng rất lâu, dần dần biến chất nhãn hiệu xí nghiệp lâu đời……

……

chương 140 ngả bài( Thượng)