chương 128 tiểu Vũ

Vân Tả Ý trở lại phòng mình liền vọt vào phòng tắm……

……

Nghe tiếng nước ào ào, Vân Tả Ý mới rốt cục thả lỏng một chút, sau đó cẩn thận tắm rửa. Trong sương mù mông lung, bộ mặt lạnh băng xưa nay của hắn dường như cũng biến nhu hòa hơn……

……

” Cốc cốc cốc, Cốc cốc cốc……”

Vân Tả Ý nghe tiếng gõ cửa dồn dập, ngừng tắm, lập tức đứng dậy đi ra bể, dùng khăn tùy tay lau khô nước trên người rồi khóac áo choàng tắm rộng thùng thình đi ra mở cửa.

Theo tiếng cửa mở, một bóng đen mạnh mẽ xông vào làm cho Vân Tả Ý không hề phòng bị té ngã trên mặt đất.

Chết tiệt, mới vừa tắm xong lại uổng phí, Vân Tả Ý miễn cưỡng vươn một bàn tay vỗ vỗ lưng bóng đen nói:” Tiểu Vũ, mau đứng lên, ngươi nghĩ muốn đè chết ta sao.”

” Đại ca……” Vân Vũ Chí ngẩng đầu lên, thanh âm có chút nức nở, đôi mắt cũng hồng hồng.

Thấy biểu tình này, Vân Tả Ý trong lòng ấm áp, ở mặt ngoài lại như trước phụng phịu:” Không có nghe sao?”

“A” Vân Vũ Chí luống cuống tay chân rời khỏi người Vân Tả Ý đứng lên,” Đại……” đang định nói chuyện lại lập tức trừng mắt ngây dại.

” Tiểu Vũ.” Vân Tả Ý cũng từ mặt đất đứng lên, nhìn đến bộ dáng Vân Vũ Chí không khỏi nhíu mày, đứa nhỏ này làm sao vậy?

” A, sao……” Vân Vũ Chí bị Vân Tả Ý gọi hoàn hồn, lập tức đỏ mặt cúi đầu, ánh mắt chung quanh dao động nhưng không dám nhìn đến phương hướng Vân Tả Ý.

Vân Tả Ý thấy hắn mặt đỏ cúi đầu, như hồi còn là tiểu Vũ trẻ con ngại ngùng, không khỏi thầm than một tiếng: tiểu tử này sao còn không lớn lên chứ, vẫn tính tình này nếu như bị người khác khi dễ làm sao bây giờ.

Vân Tả Ý lôi kéo Vân Vũ Chí đi đến bên cạnh ghế dựa, đem tiểu hài tử đỏ mặt kia ấn ngồi xuống ghế nói:” Uống trước miếng nước đi, nhìn ngươi đầu đầy mồ hôi, nhất định lại chạy tới đây.”

“Vâng” Vân Vũ Chí gật đầu.

Vân Tả Ý nâng tay vỗ vỗ đầu Vân Vũ Chí rồi xoay người đi rót nước, không hề phát hiện lúc này hắn là như thế nào mê người.

” Tiểu Vũ, uống nước.”

Vân Vũ Chí nhìn đại ca tự tay rót nước cho mình, đôi mắt bất tri bất giác lại đỏ. Thật lâu sau hắn tiếp nhận ly nước, uống xong một ngụm thật to, nhìn thẳng Vân Tả Ý nói:” Vì sao đột nhiên rời đi ? Vì sao không nói cho ta biết?” Trong giọng nói rõ ràng oán giận.

Ách, chuyện nên tới đã tới. Ở trên đường trở về nhà, Vân Tả Ý đã đau đầu nghĩ rất nhiều ngày phải như thế nào đối mặt Vân Vũ Chí chất vấn. Cho tới bây giờ hắn vẫn như cũ chưa nghĩ ra giải pháp, chỉ có thể hàm hàm hồ hồ nói:” Lần này là đại ca không tốt, đột nhiên nghĩ đến muốn đi du lịch vũ trụ một chuyến. Lần sau nhất định trước tiên nói cho tiểu Vũ……”

” Còn có lần sau?” Vân Vũ Chí giận rống to lên.

” Ách……” Thật lớn tính tình a, xem ra lần này làm hắn tức giận không nhẹ đâu, trước kia chưa từng thấy hắn phát hỏa lớn thế này.

Vân Vũ Chí thấy đại ca nhà mình một bộ dáng vô tội, nhất thời lửa giận ngập trời cũng phát không được, chỉ có thể nuốt trôi qua … tự mình sinh hờn dỗi.

” Được rồi tiểu Vũ, lần sau nhất định sẽ không từ mà biệt.” Vân Tả Ý thấy Vân Vũ Chí không được tự nhiên đành phải lại mở miệng an ủi.

” Tiểu Vũ.”

” Tiểu Vũ?”

” Tiểu Vũ……” Vân Tả Ý bất đắc dĩ. Đứa nhỏ này như thế nào không để ý tới ta chứ.

……

Ngay khi Vân Tả Ý tính toán không ngừng cố gắng, Vân Vũ Chí rốt cục quay đầu nhìn thẳng Vân Tả Ý ,” Ta muốn cùng đi.”

” A?”

” Nếu đại ca về sau phải du lịch, ta cũng muốn đi cùng.” Vân Vũ Chí lập lại lời nói, vẻ mặt dứt khoát không cho bỏ qua.

“Ừ” Vân Tả Ý gật đầu. Biết rõ tính cách Vân Vũ Chí, Vân Tả Ý biết không đáp ứng là không thể.

” Đại ca……” Ngươi có biết ta rất sợ hãi hay không? Khi biết được ngươi thân hãm Mê Lưu, ta chưa từng sợ hãi quá như vậy. Vì sao ngươi bây giờ còn có thể vân đạm phong khinh như vậy…… không chút nào để ý như vậy……

“Sao? Ngươi nói cái gì?”

” Không có gì.” Vân Vũ Chí cúi đầu che dấu tình cảm.

“Ừ.” Vân Tả Ý không tính toán miệt mài theo đuổi. Ngẩng đầu lên cẩn thận đánh giá Vân Vũ Chí, lúc này hắn mới phát hiện đệ đệ của mình đã biến hóa rất lớn trong khoảng thời gian hắn rời đi: ổn trọng không ít; trước kia kiêu ngạo hết sức lông bông đều biến mất không thấy; thành thục bình tĩnh. Khuôn mặt tuấn tú cũng hoàn toàn bỏ đi tính trẻ con, làm cho hắn đều có chút…… nhìn không thấu. Bất quá, mặc kệ hắn biến đổi ra sao , hắn đều vẫn là đệ đệ hay đỏ mặt ngại ngùng, làm nũng đáng yêu……

Vân Vũ Chí bị Vân Tả Ý xem hết sức không được tự nhiên. Đại ca hắn phát hiện cái gì sao? Nghi ngờ làm cho Vân Vũ Chí bất an, đồng thời cũng ẩn ẩn có một tia mong chờ:” Đại ca, ngươi…… có thể kể ta nghe một chút về cuộc sống ở Mê Lưu không?”

” Ân, có thể.” Vân Tả Ý gật đầu đồng ý, sau đó một lần nữa kể lại những gì đã kể với Vân Hàm Phong lúc trước.

Vân Vũ Chí thấy Vân Tả Ý biểu tình không hề khác thường, nhẹ nhàng thở ra đồng thời lại có chút thất vọng. Nhưng khi Vân Tả Ý bắt đầu kể ra chuyện mình đã trải qua, hắn trong nháy mắt liền tĩnh tâm thật sự nghe, dù sao đây cũng là chuyện tình hắn quan tâm nhất hiện nay……

Bởi vì đã muốn nói qua một lần, cho nên Vân Tả Ý kể rất trôi chảy. Do Vân Vũ Chí nghe phi thường cẩn thận, Vân Tả Ý chỉ e mình lộ ra điều gì, ngẫu nhiên hắn còn xuất khẩu hỏi một hai vấn đề làm cho Vân Tả Ý hơi bối rối hoang mang…..

……

Nghe xong toàn bộ chuyện ở Mê Lưu, Vân Vũ Chí phi thường vừa lòng. Tốt lắm, trước mắt trừ bỏ người tên Lý Thính Toàn có điểm khả nghi, tạm thời không phát hiện nam nhân hoặc nữ nhân có ý đồ với đại ca. Mà cái tên khả nghi kia đại ca thực hiển nhiên không có cảm giác gì với hắn. Một thổ dân tại tinh cầu xa xôi không đáng lo lắng — Hừ, chỉ sợ hắn đời này cũng không có cơ hội nhìn thấy đại ca……

Vân Tả Ý hoàn toàn không biết bảo bối đệ đệ của mình lúc này suy nghĩ gì trong lòng, chỉ là thấy hắn nói xong tiểu đệ nhà mình mày dãn đuôi mắt cong, biết hắn hiện tại tâm tình tốt lắm. Bộ dáng đáng yêu làm cho hắn nhịn không được vươn tay đi sờ sờ, nhạ Vân Vũ Chí không ngừng nhíu mày, nhưng không giãy dụa.

Vân Tả Ý nhìn Vũ Chí bị mình khi dễ, đôi mắt lam đáng thương hề hề có vẻ đặc biệt ủy khuất, đột nhiên nhớ tới tiểu tử kia. Thật không hỗ là cha con, giống nhau như đúc. Di, phụ thân cùng tiểu Vũ cũng là cha con, đồng dạng là mắt lam, không biết phụ thân bị khi dễ thì đôi mắt lam kia sẽ có dạng gì đây ???…

Khụ, nhận thấy ý nghĩ kỳ quặc của mình, Vân Tả Ý vội vàng lắc đầu. Như thế nào đột nhiên có loại ý tưởng này chứ?….

” Đại ca?” Vân Tả Ý nghi hoặc nhìn Vân Tả Ý đột nhiên lắc đầu mãnh liệt.


chương 129 trên bàn cơm

” A, không có việc gì. Tiểu Vũ, ngươi uống xong rồi còn muốn nữa không ?” Vân Tả Ý bị Vân Vũ Chí kêu hoàn hồn, hơi chột dạ cố chuyển chủ đề. Thấy Vân Vũ Chí đã uống hết nước liền cầm đổi ly khác, không hề để ý đến vẻ mặt Vân Vũ Chí rõ ràng muốn cự tuyệt.

Ai, Vân Vũ Chí thực ủy khuất cầm lại ly đầy nước. Hắn rõ ràng đã không muốn uống nữa……

” Cốc cốc cốc……”

Ai còn đến vào giờ này chứ ? Vân Tả Ý nghi hoặc đi mở cửa.

” Đại thiếu gia, lão gia phân phó đưa tiểu thiếu gia về.” Người hầu mang Vân Tụ đi đổi tã khom người nói.

A! Thiếu chút nữa đã quên. Vân Tả Ý tiếp nhận trẻ con đáp:”Ừ, ngươi có thể đi rồi.”

“Vâng.” phụ nhân thi lễ rồi xoay người rời đi.

……

Vân Tả Ý ôm trẻ con trong tay, nghĩ đến phụ thân của vật nhỏ còn đang trong phòng. Thực xảo đâu. Cha con hai người đều ở trong này. Vân Tả Ý ôm bé trở lại phòng, nhìn Vân Vũ Chí đang ngồi ngay ngắn tại chỗ, rất hưng trí cao giọng nói :” Tiểu Vũ, ngươi xem ai tới nè?”

Vân Vũ Chí ngẩng đầu, vừa nhìn thấy rõ đồ vật trong lòng Vân Tả Ý, trong nháy mắt tươi cười tắt đi, nhưng lập tức lại lần nữa cười lên, tốc độ mau tựa như cái gì cũng không phát sinh.

Vân Tả Ý bởi vì vẫn cúi đầu nhìn bé con trong tay, cho nên không phát hiện.

“A, tiểu Vũ ngươi xem, tiểu tử kia tỉnh.” Vân Tả Ý giơ bé đến trước mắt Vân Vũ Chí.

Vân Vũ Chí mặt mang tươi cười nhìn, không có trả lời. Kỳ thật đây là lần đầu tiên hắn gần gũi tiếp xúc đứa nhỏ này. Trước kia tuy rằng cũng gặp qua vài lần, nhưng do hắn cùng Cao Phương Tuyết gặp nhau là ghét, cho nên mỗi lần đều vội vàng nhìn lướt qua, thậm chí có hai lần căn bản ngay cả xem cũng chưa xem.

” Tiểu Vũ, hắn lớn lên rất giống ngươi đúng không?”

Vân Vũ Chí nghe xong Vân Tả Ý nói, cũng cúi đầu lưu ý quan sát: Ừ, giống nhau đôi mắt màu lam cùng mái tóc màu lam, ngũ quan cũng tương tự…… Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng thật sự rất giống, bất quá vẫn là có bóng dáng nữ nhân kia. Trong mắt Vân Vũ Chí, gương mặt trẻ con đang tò mò trợn tròn mắt loạn xem chung quanh dần dần cùng khuôn mặt nữ nhân kia dung hợp thành một. Xuy, Vân Vũ Chí chán ghét ly khai tầm mắt.

” Tiểu Vũ?” Vân Tả Ý nhận thấy động tác Vân Vũ Chí , nghi hoặc ngẩng đầu hỏi.

Vân Vũ Chí cẩn thận che dấu chán ghét của mình, đột nhiên vỗ cái trán nói:” A, đại ca, ta còn có chuyện chưa làm xong, ta nghĩ ta hẳn nên đi rồi.” Không thể đứng trước mặt đứa nhỏ thời gian lâu, lấy sự mẫn tuệ của đại ca, hắn không thể cam đoan chính mình che dấu tình tự được bao lâu .

” Thực cấp sao?”

“Vâng” Vân Vũ Chí cúi đầu đáp nhẹ.

” Vậy ngươi trước hết đi thôi, nhớ rõ đến nhà ăn dùng bữa tối nhé.”

” Vâng , nhất định đi.”

……

Khi Vân Vũ Chí đi rồi, Vân Tả Ý dừng lại hành động đùa với cục cưng, trầm mặc xuống……

Tiểu cục cưng mở to đôi mắt ngập nước kỳ quái nhìn người đang bồi giỡn với mình. Di, như thế nào không chơi nữa, ta còn nghĩ muốn chơi a, vừa mới hảo hảo vui lắm mà? Vì sao không chơi với ta? Ta còn muốn ngoạn…… Nghĩ nghĩ, cục cưng bốc đồng khóc đi ra, trong đôi màu lam ngập nước kia cũng nhanh chóng chế ra một giọt nước mắt.

” A, Sao lại khóc rồi ? ” Vân Tả Ý vội vàng luống cuống tay chân, hống.

Cục cưng nhìn người kia đang vội vàng, cảm thấy được rất thú vị, nghĩ đến hắn là đang cùng mình ngoạn trò chơi mới nên dần dần cũng ngừng khóc, một lần nữa cười khanh khách lên.

Vân Tả Ý nhìn vật nhỏ cười phi thường vui vẻ, bất giác thở ra nhẹ nhỏm. Thật là, như thế nào động bất động liền khóc a, một chút cũng không giống nam nhi, bất quá cùng tiểu Vũ trước đây thật đúng là y chang nhau. Vân Tả Ý hơi bất mãn đung đưa vật nhỏ trong tay làm hắn cười đến vui vẻ. Tiểu đứa ngốc, còn cười vui vẻ như vậy, ngươi cũng chưa phát hiện cha ruột của ngươi không thể nào thích ngươi sao…… Ai! về sau chậm rãi sửa đi, phải khiến cho tiểu Vũ lập tức nhận ngươi là hơi khó khăn……

Bé con như trước hồi đáp lại Vân Tả Ý bằng tiếng cười rộn rã như chuông bạc……

……

……

Bữa tối, tất cả thành viên Vân gia đều đến đông đủ. Vân Tả Ý nhìn quét một lượt cả bàn. Ừ! Tuy rằng không phải hoàn toàn như một nhà hòa thuận, nhưng theo nhận xét cá nhân, nhiều người cùng tụ tập với nhau thế này so với kiếp trước luôn ăn một mình tốt hơn nhiều lắm……

Bữa tối ăn thực bình thản, giống như mọi ngày. Cao Mai thường thường hướng Vân Hàm Phong xum xoe một hai câu không nặng không nhẹ đả kích Uyển Văn, sau đó thưởng thức Uyển Văn sắc mặt khó coi, tiếp tục tao nhã dùng cơm.

Vân Vũ Chí cùng Cao Phương Tuyết thỉnh thoảng thâm tình liếc nhìn Vân Tả Ý, sau đó khi ánh mắt hai người gặp nhau sẽ dùng ánh mắt chém giết nhau một phen. Oán khí cùng sát khí kia thật làm cho người ta lạnh khiếp người. Muốn nói hai người có duy nhất chỗ giống nhau chính là thời điểm Phương Tuyết nhìn Vân Tả Ý không chút nào che dấu biểu đạt tình ý, mà Vân Vũ Chí rất phi thường bí mật và thật cẩn thận cũng nhìn chăm chú Vân Tả Ý. Hắn phải cam đoan ánh mắt của mình giấu diếm được mọi người .

Vân Tả Ý thì luôn cúi đầu uy tiểu bảo bảo.

Vân Hàm Phong vẻ mặt bí hiểm, chỉ khi tầm mắt chuyển qua Vân Tả Ý mới thoáng biến nhu hòa……

……

Thật là một bữa tối phi thường, phi thường bình thường a……

chương 130 đêm khuya nổi phong vân

Sau khi bữa tối kết thúc, Vân Tả Ý chào hỏi vài câu với mọi người rồi liền ôm cục cưng trở về phòng.

……

Vân Vũ Chí cùng Phương Tuyết gặp Vân Tả Ý đi rồi, dùng ánh mắt đánh nhau kịch liệt một phen mới chịu về phòng.

Cao Mai cùng Uyển Văn đều chờ mong nhìn Vân Hàm Phong ……

Vân Hàm Phong nhìn không tới bóng dáng kia nữa mới chậm rãi thu hồi ánh mắt, thản nhiên lưu lại câu ‘đêm nay đi thư phòng’ liền mang theo Diệp Đàn ly khai. Nhà ăn chỉ còn lại hai nữ nhân đang mắt to trừng mắt nhỏ nhau.

……

……

Đêm nay đối Vân Tả Ý mà nói thật là khảo nghiệm lớn.

‘Tối hôm nay cục cưng ngủ với ta được chứ ?’ Vân Tả Ý nhớ rõ lúc ấy hắn nói với Phương Tuyết như thế. Ai ! Con người quả nhiên luôn nói mà không lườn trước hậu quả a. Đạo lý này Vân Tả Ý lỉnh ngộ ra khi bị đánh thức ở hai ba giờ sau vì tiếng khóc nháo đột nhiên vang lên.

” Oa oa…… Oa oa……” Nho nhỏ bé con hoa tay múa chân gào khóc, khí thế mười phần, lượng hô hấp to lớn làm cho Vân Tả Ý thực khó hiểu.

Vân Tả Ý bị đột nhiên bừng tỉnh, lo toan không được mặt khác, cũng chỉ là ngốc hống trẻ con. Hống cả nửa ngày vẫn không thấy thành quả, hắn không khỏi nhíu mày nhìn chằm chằm tiểu tử không ngừng khóc nháo kia. Sau một lúc lâu, rất có uy nghiêm, hắn nói :” Ê, đừng khóc.”

” Oa oa…… Oa oa……” Không quan tâm hắn, tiếp tục khóc.

Vân Tả Ý mặt đen. Nói thật, hắn vẫn đều không có lo lắng quá vấn đề trẻ con sẽ khóc nháo. Tất cả đều do tiểu tử kia từ lúc gặp hắn về sau vẫn rất ngoan, chỉ trước bữa tối có khóc một chút nhưng rất nhanh dỗ nín tốt lắm. Chính là hiện tại tình huống hoàn toàn khác a : nửa đêm đột nhiên khóc nháo không ngớt, vô luận hống dụ như thế nào cũng không dùng được, nhất là hắn vừa mới trải qua thời gian dài phi hành, người rất mỏi mệt cần hảo hảo nghỉ ngơi một phen.

” Oa oa…… Oa oa……” Tiếng khóc còn đang tiếp tục, Vân Tả Ý bất đắc dĩ nhu nhu cái trán, cường chống tinh thần ôm lấy tiểu tử, tự hỏi những nguyên nhân có thể. Là đói bụng sao?

Vân Tả Ý ôm bé đứng dậy tìm bình sữa trên bàn, không biết ai đã đặt lúc nào. Thử xem độ ấm, ân, vừa phải. Nhưng khi hắn uy sữa, tiểu tử kia đầu xoay trái xoay phải không chịu tiếp xúc bình sữa. Gây sức ép vài phút sau, Vân Tả Ý rốt cục biết không phải do đói bụng. Vậy do đâu?

Vốn híp mắt buồn ngủ tự hỏi vấn đề này, Vân Tả Ý đột nhiên giật mình một cái, buồn ngủ cũng bị dọa chạy hơn phân nửa. Hắn nghĩ tới buổi chiều khi tiểu tử kia phạm ‘tội ác’.

Hẳn là không phải đâu, không có ngửi được mùi, hơn nữa trước lúc ngủ tiểu tử kia cũng bị người hầu mang đi tắm rửa sạch một lần…… Nhưng nếu……

Vân Tả Ý từ chối nửa ngày, rốt cục vươn bàn đã muốn cứng ngắc……

Hô, không có. Nhìn tả vẫn như trước sạch sẽ, Vân Tả Ý nhẹ nhàng khoan khoái thầm nghĩ may mắn. Chính là nếu không phải chuyện này, tiểu gia hỏa kia vì sao khóc chứ?

Đang đắm chìm trong suy nghĩ, Vân Tả Ý đột nhiên cảm thấy có điều không thích hợp. Ơ, mà không đúng ở chỗ nào chứ ? A, tiếng khóc đã không có. Vân Tả Ý nhanh chóng nhìn về phía tiểu tử kia. Bé nho nhỏ lúc trước còn khóc nháo rất khí thế, sớm đã không biết ở lúc nào thì đi vào mộng đẹp, lại đang ngậm ngậm ngón tay hắn một cách ngon lành……

Này tính là chuyện gì? Vân Tả Ý ngốc lăng một lúc lâu sau bất đắc dĩ ôm tiểu tử, một lần nữa đặt lại trên giường…… Ban đêm ánh trăng nhu hòa xuyên qua cửa sổ rộng lớn chiếu dài trên khoảng đất, làm cho trong phòng như đều bịt kín trong tầng ngân sa. Mà Vân Tả Ý rất không may nương nhờ ánh trăng này thấy rõ mặt tiểu tử kia:

Khuôn mặt nhỏ nhắn như bạch ngọc không hề có chút nước mắt……

……

……

Ngày hôm sau. Khi Vân Tả Ý xuất hiện ở trước mặt mọi người, hai đôi mắt đen rõ ràng làm cho nhiều người kinh hách không nhỏ.

” Ý nhi , ngươi……”

” Không có việc gì, chính là tối hôm qua ngủ không tốt thôi .” Vân Tả Ý chặn lời Vân Hàm Phong nói trước.

Vân Hàm Phong nghe xong nhăn lại mày, đem ánh mắt tập trung đến trong ngực Vân Tả Ý : “Bởi vì nó sao?”

“Vâng.” Vân Tả Ý từ chối cho ý kiến, gật đầu.

” Về sau không cần cùng nó ngủ chung phòng, như vậy không tốt cho. Tối hôm qua nhất định bị đánh thức rất nhiều lần đi.” Vân Hàm Phong trừng mắt nhìn vật nhỏ nói.

” Vâng, đã biết.” Kỳ thật tối hôm qua tiểu tử kia chỉ ồn ào một lần thôi. Hắn sở dĩ có đôi mắt đen dọa người như vậy phần lớn là do bị tức giận. Hống dụ nửa ngày nguyên lai tiểu gia hỏa này vẫn là khóc giả a, hại hắn khẩn trương cả nửa ngày.

” Chúng ta cùng đi nhà ăn đi.”

“Vâng.”……

……

Tới rồi nhà ăn, đôi mắt Vân Tả Ý lại khiến cho oanh động không nhỏ. Sau khi hỏi rõ nguyên nhân sau, tất cả mọi người đạt thành nhất trí, tiểu tử kia không thể tái cùng Vân Tả Ý ngủ chung.

Phương Tuyết lại trực tiếp tiến lên muốn đem Vân Tụ ôm đi, vẻ mặt tự trách cùng lã chã chực khóc làm cho Vân Tả Ý không tốt cự tuyệt, đành phải đem bé giao cho nàng.

Vân Vũ Chí nhìn hai người hỗ động trong lúc đó sắc mặt âm u, hiển nhiên phi thường khó chịu.

Cao Mai thì phi thường vui vẻ nhìn hai con, hiển nhiên đối với con dâu do mình chọn cảm thấy thực vừa lòng.

Uyển Văn nhìn xem Cao Mai, lại nhìn xem trẻ con đáng yêu trong tay Phương Tuyết, trên mặt không dấu hâm mộ. Cuối cùng tầm mắt của nàng đứng ở trên người Vân Vũ Chí, không biết suy nghĩ gì.

……

Vân Hàm Phong bất động thanh sắc nhìn thần sắc biến hóa của mọi người trên bàn cơm. Sau khi dùng cơm xong, Vân Hàm Phong nghiêng đầu nói với Vân Tả Ý:” Ý nhi , hôm nay theo ta đi tổng bộ không ?”

Vân Tả Ý suy nghĩ, hôm nay dường như cũng không có việc gì, không bằng đi tổng bộ phụ giúp phụ thân . Vì thế Vân Tả Ý gật đầu.

……

chương 131 giải quyết nhiệm vụ