Chương 113 phản ứng mẫn cảm

Sao, sao vậy? Lý Thính Toàn không biết làm sao, nhìn Vân Tả Ý .

Mắt thấy Vân Tả Ý xuất hiện bệnh trạng bất thường, Ảnh Nhất lập tức hiện thân.

” A hắt xì, hắt xì…… A hắt xì ……”

Ảnh vừa thấy Vân Tả Ý hắt hơi, tái kết hợp một chút lời nói đứt quảng phía trước của Vân Tả Ý, liền hiểu được chuyện gì xảy ra.

Ảnh bước nhanh về phía Lý Thính Toàn, không chút khách khí túm lấy hắn. Lý Thính Toàn cảnh giác tránh né. Ảnh Nhất không buông tha truy theo.

Tuy rằng Lý Thính Toàn võ công trên giang hồ sắp xếp thượng vị, nhưng hắn cũng không nắm chắc có thể thắng thần bí ‘Vô Ảnh thần y’, nhất là tại ngắn ngủn giao thủ hai lần, tốc độ Ảnh Nhất làm cho hắn ứng phó phi thường khó khăn. Đối với luôn luôn cẩn thận như Lý Thính Toàn mà nói hiện giờ tương đương là hoàn cảnh nguy hiểm, Lý Thính Toàn vội vàng la lớn:

” Chờ chút, thần y, không biết tại hạ làm gì khiến thần y nổi giận tùy tiện ra tay?” Đang nói chuyện, Lý Thính Toàn hơi chậm nhịp, nhất thời bị Ảnh Nhất tấn công luống cuống tay chân.

Ảnh Nhất không đáp lời, như trước công kích tới.

” Ai, thần y, thần y…… DA?” Lý Thính Toàn cố hết sức ngăn cản Ảnh Nhất công kích, lại sau khi tránh thoát một kích, đang ở thế công mãnh liệt đột nhiên người kia dừng tay.

” Thần y? Ngươi như thế nào……” Lý Thính Toàn xác định chính mình tạm thời không có nguy hiểm, nghi hoặc hỏi Ảnh Nhất.

” Ở đây, đừng nhúc nhích.” Ảnh Nhất chỉ ngắn gọn nói, ngay lập tức chạy về hướng Vân Tả Ý ở phía xa. Ý, sao hắn đột nhiên ly xa Vân đại thiếu như vậy? Lúc trước không phải còn rất gần sao?

Lý Thính Toàn đột nhiên ngửi được hương son phấn như có như không, trong lòng vừa động, vội vàng lưu ý nhìn lại, Vân đại thiếu quả nhiên đã đình chỉ đánh hắt xì. Gì chứ ! Lý Thính Toàn tức giận cơ hồ muốn phun khói, chẳng lẽ bởi vì hương son trên người hắn mà Vân đại thiếu đánh vài cái hắt xì, tên cả ngày mặc quần áo màu xám xịt kia lại đột nhiên phát động công kích? Ảnh Nhất lúc này ở trong mắt Lý Thính Toàn đã từ thần y nhanh hạ thấp thành tên rác rưởi vô danh .

Ảnh Nhất bay nhanh trở lại bên Vân Tả Ý, thân thiết nhìn hắn.

” A Hắc xì, ta…… ta tốt hơn nhiều, Ảnh Nhất, không có việc gì.” Từ khi ‘hương nguyên’ kia rời xa, Vân Tả Ý cũng chậm chậm hết bị dị ứng. Khôi phục bình thường, Vân Tả Ý liền nhấc mắt nhìn tên đầu sỏ gây nên, không khỏi tức giận nói:

” Ngươi trên người loạn thất tao bát nháo mùi lạ, nhanh lên rửa sạch sẽ cho ta, không hết mùi không chuẩn tiếp cận nơi này.”

Người luyện võ ngũ quan quả nhiên linh mẫn, cho dù Vân Tả Ý cách hắn một khoảng xa, Lý Thính Toàn nghe rõ rành mạch.

Lý Thính Toàn nghe xong không khỏi giơ áo ngửi ngửi, nhất thời mùi hương ngọt ngào thơm thơm tràn ngập mũi, Lý Thính Toàn không khỏi tâm thần rung động. Buông tay áo, Lý Thính Toàn cực kỳ vô tội nhìn Vân đại thiếu xa xa, đây không phải là cái gì loạn thất tao bát nháo mùi lạ, rõ ràng chính là cực phẩm hương vị nữ nhân a.

Lý Thính Toàn đi đến phía trước nghĩ muốn giải thích, không ngờ Vân đại thiếu giống như nhìn thấy độc xà mãnh thú nhanh chóng lui về phía sau. Tên Vô Ảnh thần y kia cũng tiến lên cảnh cáo. Lý Thính Toàn đành phải bất đắc dĩ lui về chỗ cũ.

” Lý Thính Toàn, ngươi không có nghe sao, lập tức rời đi cho ta.” Vân Tả Ý căm tức nhìn Lý Thính Toàn.

” Ngươi, ai……” Lý Thính Toàn vốn muốn giải thích nhưng bị Vân Tả Ý nổi giận đùng đùng nhìn chằm chằm, chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu, ở trong lòng nói thầm: Ai, nhìn ngươi vẫn là choai choai tiểu tử, đại gia sẽ không so đo với ngươi, dù sao một ngày nào đó ngươi sẽ biết chỗ tuyệt vời của nữ nhân……

Khi hắn ngẩng đầu, lại thấy ánh mắt chằm chằm làm hắn khó chịu, đành phải thấp đầu ly khai. Bất quá về sau hắn sẽ nhớ kỹ trước khi tới nơi này ngàn vạn lần không được đi thanh lâu, mà nếu có đi cũng nhất định phải tắm rửa sạch sẽ cho hết mùi mới đến.

……

” Hô” Vân Tả Ý nhìn ‘nguồn hương lạ’ đi rồi, mới rốt cục thở nhẹ nhõm. Lúc này lại cảm thấy trên người không được tự nhiên, dường như mùi hương vừa rồi đã dính lên người hắn.

Nhịn một hồi không nhịn được nữa, Vân Tả Ý nhíu mày mở miệng:” Ảnh Nhất, giúp ta chuẩn bị nước, ta muốn tắm rửa.”

“Vâng.” Ảnh sửng sốt một chút sau trả lời, vội vàng đi chuẩn bị.

Da? Sao vừa rồi hắn hình như nhìn thấy Ảnh Nhất đỏ mặt chứ ? ……

……

……

Ngày hôm sau, Lý Thính Toàn lại đến, bất quá không biết có phải tâm lý bị ám ảnh hay không, Vân Tả Ý vẫn cùng hắn duy trì một khoảng cách.

Lý Thính Toàn tức giận nói thầm: không có cá tính, không hiểu thưởng thức, đó chính là hương son cao cấp nhất a…… Kỳ thật Lý Thính Toàn lại nào biết, Vân Tả Ý đâu chỉ mẫn cảm với mùi son ở tình cầu này, ngay cả Cao Mai trên người thoa nước hoa thuộc hàng nổi danh cao cấp nhất liên minh cũng làm Tả Ý dị ứng.

” Vân đại thiếu, chúng ta nhận thức lâu như vậy coi như cũng là người quen, đúng không? Chính là tại hạ đến bây giờ còn chưa biết tôn danh Vân đại thiếu, điều này e không tốt lắm đâu.”

Lý Thính Toàn đối với hai người hiểu biết thật sự hữu hạn. Hắn vận dụng toàn bộ lực lượng Thính Vũ Lâu đi điều tra cũng không tra được gì. Gia thế, sinh ra, tuổi, quan hệ hai người, thậm chí là quốc gia đều hoàn toàn không có tin tức.

Hắn nhiều khi cảm thấy hai người kia giống như từ trong trống rỗng hiện ra, nếu không như thế nào có thể một chút tin tức cũng không có? Duy nhất biết đến chính là hai người bọn họ ở mấy tháng trước đột nhiên xuất hiện tại nhà tiều phu Đại Ngưu bình thường này.

Xưng hô ‘Vân đại thiếu’ là hắn theo thần y đối với người nọ xưng hô mượn tới. Về phần thần y, hắn cũng cũng chỉ biết Vân đại thiếu gọi hắn là Ảnh Nhất. Ảnh Nhất, nghe rất giống tên của hộ vệ. Hành vi của Ảnh Nhất hằng ngày mười phần chính là một hộ vệ hoàn mỹ, nhưng chính vì thân thủ của Ảnh Nhất rất cao siêu cho nên mới làm cho hắn không thể mười phần xác định quan hệ chủ tớ của hai người.

” Lí lâu chủ, ngươi rất nhàn sao? ”

” Ha ha, ta không phải lại đây bồi tiếp cao nhân sao……”

” Nếu rất nhàn thì đi giúp Đại Ngưu đốn củi đi.” Vân Tả Ý cũng không ngẩng đầu lên nói.

” Đốn, đốn củi……” Lí Thính Toàn bị ế. Hắn như vậy anh tuấn, như vậy tiêu sái phong độ , một trong những thiếu hiệp đứng đầu võ lâm, cư nhiên có người kêu hắn đi đốn củi?

chương 114 gặp nhau

” Hừ ” Vân Tả Ý nhướng mày, một bộ dáng ‘ngươi làm khó dễ được ta chắc’.

” Ngươi…… Hừ, hôm nay trời đẹp, Lý mỗ đột nhiên nghĩ muốn xem xét công việc, thứ lỗi tại hạ không bồi tiếp được.” Lý Thính Toàn hầm hừ nói. Hắn có thể làm sao bây giờ, nói thì không nói lại người nọ, đánh cũng không đánh lại Ảnh Nhất bên cạnh người nọ, chỉ có thể chấp nhận gặp nạn.

” Lý lâu chủ không cần phụng bồi, Vân mỗ không để ý.”

Lý Thính Toàn đi tới cạnh cửa, lại đột nhiên nghe được phía sau một câu nhẹ phiêu phiêu như vậy, hô hấp cứng lại, vội vàng đi nhanh hơn ra ngoài . Hắn cần phát tiết, cần rời xa tai họa này, nếu không hắn không biết mình có thể làm ra sự tình gì.

Bị vây trong phẫn nộ, Lý Thính Toàn đã hoàn toàn quên mục đích hắn vừa mới nói khi đến đây.

……

Đem Lý Thính Toàn tức giận đi rồi, Vân Tả Ý giống như không có việc gì, tiếp tục nhìn Kinh Thi……

……

Xem xong tờ cuối cùng, Vân Tả Ý khép lại bản Kinh Thi đã làm bạn với hắn vài ngày. Nhìn quyển sách trong tay, Vân Tả Ý suy tư về lần sau nên xem tiếp sách gì. Suy nghĩ nửa ngày cũng không nghĩ ra nên buông tha cho. Lần sau Ảnh Nhất lấy đến sách gì hắn liền xem sách đó, dù sao chỉ cần có chữ là được.

Vân Tả Ý vịnh bàn chống đỡ đứng lên. Quả nhiên, đọc sách thời gian quá dài sẽ sinh ra xây xẩm mặt mày. Vân Tả Ý đứng yên tại chỗ chờ chóng mặt biến mất mới bước ra ngoài sân, tiến hành như thường lệ tản bộ.

Đi chưa lâu liền thấy Lý Thính Toàn vẻ mặt rầu rĩ không vui, ngồi trên cây cách sân không xa. Dáng ngồi vô cùng tao nhã tiêu sái, làm cho người ta nhìn không khỏi cực kỳ hâm mộ.

Đương nhiên kia chính là trong mắt của người bình thường. Vân Tả Ý nhìn Lý Thính Toàn liếc mắt một cái sau, trong lòng lại lo lắng trên cây kia có các loại bò sát gì hay không. Nếu là sâu thì tốt hơn, nhưng nếu là sâu lông hay sâu xanh mềm nhuyễn nằm sấp bò bò, nằm sấp bò bò…. Ác, đã ra khỏi hàng rào, vốn phải đi về hướng Lý Thính Toàn, Vân Tả Ý vội vàng vòng phương hướng khác.

Ở trên cây, Lý Thính Toàn cũng thập phần buồn bực. Hắn đã ngồi khá lâu, mới vừa nhìn thấy người nọ đi ra, trong lòng vui vẻ khống chế không được. Nhìn đến người nọ cũng hướng về phía mình, hắn đã lo lắng nên nói chuyện với người nọ thế nào, chính là hắn mới vừa lo lắng thì người nọ lại đột nhiên thay đổi phương hướng. Cảm giác bị đùa giỡn, Lý Thính Toàn buồn bực muốn hộc máu.

Vân Tả Ý tuy sửa phương hướng khác nhưng cũng không có đi xa, thủy chung vẫn duy trì có thể nhìn đến nhà nhỏ, sự việc ngoài ý muốn lần trước làm cho hắn không muốn lập lại.

Vân Tả Ý vô mục đích dạo bước, đây là việc hắn mỗi ngày phải làm. Hôm nay thời tiết bình thường, chung quanh hoa cỏ cây cối cũng thực bình thường, Vân Tả Ý tâm tình cũng có gì khác lạ . Tóm lại, đây là một ngày bình thường không thể tái bình thường, dù là ai cũng vô pháp đoán trước kế tiếp sẽ phát sinh một sự kiện không bình thường.

……

Khoảng cách phía xa trên không, mấy phi thuyền rất nhanh hướng tới gần một tinh cầu.

” Báo cáo, còn cách mục tiêu 15.56 phút……”

” Tiếp tục tiến lên, toàn lực mở ra hệ thống định vị tìm kiếm……” gióng nói lạnh như băng, tràn đầy ngưng trọng.

“……”

……

” Báo cáo, đã sưu tầm đến ngọn nguồn sóng âm……”

” Tìm kiếm địa điểm hạ cánh……”

……

” Báo cáo, đã sưu tầm đến địa điểm thích hợp hạ cánh……”

” Chạm đất……”

……

” Báo cáo, mọi người an toàn chạm đất, dụng cụ sưu tầm đã mang theo……”

” Xuất phát……”

……

Bọn người Vân Hàm Phong đáp xuống một đỉnh núi lượn lờ sương khói. Sau khi xuống phi thuyền, trên người mỗi người đều mang theo dụng cụ định vị. Trên dụng cụ có tám điểm xanh, một điểm đỏ. Điểm đỏ là ngọn nguồn sóng âm, mà điểm xanh tự nhiên chính là tám người Vân Hàm Phong.

Theo dụng cụ biểu hiện ra, điểm đỏ cách bọn họ không xa, chỉ 2 ngọn núi. Khoảng cách hai ngọn núi đối với người tập võ như bọn họ đương nhiên không tính là gì.

Mọi người đều lập tức hướng về phía điểm đỏ chạy đi. Vân Hàm Phong công lực cao nhất trong những người ở đây, tốc độ nhanh nhất, tâm tình cũng cấp bách nhất, hắn đương nhiên không muốn lãng phí thời gian, quay đầu nói với Diệp Đàn ở phía sau:” Ta đi trước, ngươi dẫn dắt bọn họ.”

“Vâng.” Lý giải tâm tình vội vàng của Vân Hàm Phong, Diệp Đàn rõ ràng đáp.

Vân Hàm Phong lập tức tăng lên tốc độ, liền cách bảy người phía sau một khoảng lớn. Trừ bỏ Diệp Đàn, mặt khác sáu người đều giật mình. Đuổi theo sau không bao lâu, bảy người đã nhìn không tới thân ảnh Vân Hàm Phong.

……

Ý nhi , Ý nhi …… Ta đến đây……

Hắn rốt cục tìm đến Ý nhi. Ý nhi của hắn . Bảo bối của hắn. Lần này hắn sẽ ….không hề buông tay……

Ý nhi ……

Vân Hàm Phong tốc độ lại một lần nữa tăng lên, cơ hồ đã siêu việt cực hạn của hắn. Nhìn trên dụng cụ càng ngày càng gần điểm đỏ, Vân Hàm Phong trong lòng tràn ngập tình tự phức tạp, có mừng như điên, có vội vàng, có lo âu, nhưng càng nhiều chính là bất an……

Ai đều không thể dự đoán được. Vân Hàm Phong ngừng lại ở địa phương cách điểm đỏ khá gần. Nhìn trước mặt căn nhà gỗ bị che lấp trong cây cối, Vân Hàm Phong đột nhiên không dám đi tới. Hắn sợ. Hắn sợ lần này là vui mừng giả một hồi, hắn không thể nhận đả kích như vậy: thật vất vả có hy vọng, rồi lại rõ ràng tan biến……

Muốn đi không ? Vân Hàm Phong gắt gao nhìn nhà gỗ gần trong gang tấc, bức thiết lại chần chờ hướng nhà gỗ tiến tới. Loại tâm tình mâu thuẫn này làm cho tốc độ của hắn có thể gọi là thong thả……

……

……

Vân Tả Ý nhàn nhã tản bước, tâm tình phi thường thả lỏng. Hết thảy đều thanh thản như vậy, mỗi ngày thời gian tản bộ đều là thời điểm hắn tối thả lỏng, bởi vì ở đây trừ bỏ hắn không có người khác……

Đột nhiên Vân Tả Ý thân thể căng thẳng lên, cảnh giác nhìn trước mặt ẩn hiện ra một góc áo che sau thân cây, lớn giọng hỏi:

” Ai?”

……

……

Chương 115 không hề buông tay

” Ai?”

Không nghe đến đáp lại, Vân Tả Ý nhíu mày, cẩn thận cảnh giới hướng phương hướng kia đi tới.

Đột nhiên, Vân Tả Ý kinh ngạc phát hiện hắn mất đi vị trí đối phương. Còn chưa theo kinh ngạc phục hồi tinh thần lại, chỉ thấy một bóng đen trước mắt chợt lóe, sau đó bị giam cầm trong ấm áp mà quen thuộc lòng ngực.

Đôi cánh tay quá nhanh xiết chặt Vân Tả Ý có chút đau, nhưng hiện tại không phải thời điểm chú ý chuyện này. Vân Tả Ý cố gắng từ trong cặp cánh tay kia ngẩng đầu lên, muốn thấy rõ người nọ có phải người hắn suy nghĩ trong lòng hay không, nhưng khi tầm mắt hắn mới chạm đến dưới cằm hoàn mỹ kia, đã bị một bàn tay ấn đi xuống.

Vân Tả Ý kề sát trong ngực nghe nhịp tim đập an tâm của người đó. Tuy rằng không có nhìn đến đầy đủ khuôn mặt, nhưng hắn đã xác định thân phận người này, khóe miệng bất giác nhoẻn cười thật rạng rỡ.

” Phụ thân” một tiếng kêu rõ ràng lại khẳng định, trong lòng tràn đầy tràn đầy vui sướng cùng cảm động. Phụ thân cư nhiên tự mình tìm đến hắn a……

Cảm thấy người đang ôm hắn hơi hơi run một chút, Vân Tả Ý lại càng khẳng định. Bất quá hắn hơi kỳ quái, phụ thân sao không nói lời nào a ?

Kiềm chế không được Vân Tả Ý lại muốn ngẩng đầu lên, nhưng lại một lần nữa bị bàn tay to kia nhấn đi xuống.

” Phụ thân?” Lần này trong giọng nói Vân Tả Ý đã có một chút nghi hoặc, vì sao không cho ta ngẩng đầu ?

……

Ngay tại hồi lâu không nghe đến Vân Hàm Phong đáp lại, Vân Tả Ý lại một lần nữa muốn ngẩng đầu thì đỉnh đầu truyền đến thanh âm quen thuộc đã lâu.

” Ý nhi ……”

” Ân” Rốt cục đã nói chuyện……

” Ý nhi ……”

” Ân” Có chút kỳ quái……

” Ý nhi ……”

“…… Ân” Rốt cục khi trên đỉnh đầu gọi Ý nhi lần thứ ba, Vân Tả Ý kiềm chế không được, nghi hoặc hỏi :” Ta ở a, làm sao vậy?”

Thật lâu sau……

“…… Không có gì, chỉ là…… tìm được Ý nhi, rất cao hứng……”

Đổ mồ hôi, nói gì vậy a! Bất quá Vân Tả Ý cũng không hề động, ngoan ngoãn tựa vào trong ngực Vân Hàm Phong. Khi Vân Hàm Phong một lần lại một lần kêu tiếp ‘ Ý nhi ’ thì hắn cũng rất nhẫn nại một lần lại một lần trả lời……

Lúc này, ở sâu trong nội tâm Vân Tả Ý, một địa phương chưa bao giờ có người giao thiệp đang bị tiếng gọi ‘ Ý nhi ’ kia chậm rãi khai mở……

……

Vân Hàm Phong gắt gao ôm bảo bối trong lòng. Rốt cục tìm được hắn…… Lúc trước Vân Hàm Phong bởi vì tất cả tâm thần đều đặt tại căn nhà gỗ nhỏ, không hề phát hiện nơi này còn có một người khác. Đột nhiên nghe được thanh âm vô cùng quen thuộc, hắn quả thực không thể tin được, còn tưởng rằng xuất hiện ảo giác. Chính là trái tim kịch liệt nhảy lên nói cho hắn, này không phải ảo giác, hắn thật sự ở đây, Ý nhi của hắn thật sự ở đây……

Mừng như điên, hắn sau khi lấy lại tinh thần, lập tức liền bôn hướng về phía thanh âm truyền đến. Là hắn, thật là hắn. Khi hắn nhìn đến Vân Tả Ý, lập tức đã đem người nọ gắt gao giam cầm trong ngực, giống như như vậy tuyên cáo quyết tâm của mình.

Ý nhi của hắn, bảo bối của hắn. Hắn thề, lúc này đây hắn nhất định phải chặt chẽ giữ chặt trong tay.

…… Ôm người nọ, hắn sung sướng với hạnh phúc như vậy. Hạnh phúc thỏa mãn đến nỗi hắn vĩnh viễn cũng không nghĩ buông tay……

Lúc này, một tiếng ‘Ý nhi’, một tiếng ‘phụ thân’ truyền vào trong đầu hắn. Đúng vậy, Ý nhi gọi hắn phụ thân, hắn là phụ thân Ý nhi……

Bất quá, cho dù là phụ thân, hắn cũng…… cũng không buông tay……

……

Đột nhiên, Vân Hàm Phong nhíu nhíu mày, như thế nào nhanh đã tới rồi?

” Phụ thân, có người đến đây.” Vân Tả Ý cũng nhận ra.

” Ừ.” Tuy rằng trả lời, nhưng Vân Hàm Phong vẫn như cũ ôm Vân Tả Ý không buông tay. Đây lần đầu tiên ở trước mặt người ngoài hắn làm hành động thân mật với Vân Tả Ý .

” Phụ thân?……” Vân Tả Ý thấy Vân Hàm Phong không có ý tứ buông tay, tuy rằng kỳ quái, nhưng cũng chỉ thỏa hiệp tốt, dù sao lần này là hắn làm cho phụ thân lo lắng.

Vì thế hai phụ tử hai liền duy trì loại tư thái thân mật này xuất hiện trong mắt mọi người.

Ách? Đuổi tới có Diệp Đàn, Lão Kiệt, cùng năm đội viên sưu tầm, Ảnh Nhất cùng Lý Thính Toàn cũng có mặt. Bất quá Lí Thính Toàn quần áo hơi tổn hại, xem ra đã cùng tiểu đội sưu tầm động qua tay chân.

Bọn họ tới rồi, thấy tư thế Vân Hàm Phong và Vân Tả Ý đều sửng sốt một chút, sau đó Ảnh Nhất cùng Diệp Đàn trước tiên lấy lại tinh thần

Diệp Đàn hướng Vân Hàm Phong và Vân Tả Ý phân biệt hành lễ. Ảnh Nhất chỉ hành lễ với Vân Tả Ý. Ảnh vệ chỉ cần hành lễ trước chủ nhân của mình. Hoàn lễ xong, thân ảnh Ảnh Nhất chậm chậm ẩn vào một nơi bí mật gần đó. Không dễ dàng hiện thân là quy tắc cơ bản của ảnh vệ, kỳ thật mấy ngày này hắn vẫn hiện thân ở bốn phía Vân Tả Ý, đã xem như vượt qua phép.

Sáu đội viên sưu tầm và Lý Thính Toàn lần lượt phục hồi tinh thần lại. Tiểu đội sưu tầm cũng giống như Diệp Đàn, phân biệt hành lễ với hai người. Chỉ có Lý Thính Toàn ngẩng cao đầu, phe phẩy quạt phành phạch, coi như không nhìn thấy Vân Hàm Phong tiến lên nói với Vân Tả Ý :

” Vân đại thiếu, lão nhân gia ngài đi dạo thật không giống người thường a, đều dẫn theo một người sống to con đến đây.” Ngoài miệng tuy rằng nói năng không lịch sự, Lí Thính Toàn lại âm thầm kinh ngạc, thật tuấn tú mỹ nhân a. Theo khí thế như hàng năm thân cư địa vị cao của nam nhân đến xem không hạng người hời hợt. Tại sao nam nhân với diện mạo bất phàm, địa vị nhìn giống như không thấp, hắn lại một chút ấn tượng đều không có chứ ? Ai! Lý Thính Toàn ai thán một tiếng. Dường như từ lúc người nọ xuất hiện, hệ thống tình báo tối tự hào của hắn liền hoàn toàn như mất hiệu lực…… Trở về phải hảo hảo chỉnh sửa Thính Vũ Lâu một phen.

Bởi vì Vân Hàm Phong cùng tiểu đội sưu tầm, ở trước khi đến tinh cầu này, đều dùng máy ngôn ngữ trong thời gian rất ngắn học xong ngôn ngữ tinh cầu , cho nên đều nghe hiểu Lý Thính Toàn nói.

Bọn họ nghe xong đều trợn mắt nhìn Lý Thính Toàn. Người kia dám không xem thường người bọn họ sùng kính – Vân tổng, thật sự không muốn sống lâu mà. Xem ra nên hảo hảo giáo huấn một chút. Đương nhiên ý tưởng của bọn họ chỉ có thể nằm trong đầu, hiện tại Vân tổng ngay tại đây, ai dám tự tiện tiến lên chứ. Mà không cần đến Vân tổng , Diệp quản lí bên cạnh cũng đã trừng mắt ngăn bọn họ.

Vân Hàm Phong nghe trong lời nói rõ ràng hàm chứa khiêu khích, giương mắt đánh giá từ trên xuống dưới Lý Thính Toàn, lập tức tầm mắt trở lại trên người Vân Tả Ý. Tên này không đáng lo lắng.

Lý Thính Toàn vốn đang không chút để ý phe phẩy cây quạt, không ngờ chỉ một cái liếc mắt của nam nhân xa lạ kia làm hắn cảm thấy một cỗ áp lực cùng uy hiếp ập đến. Cả người đều như bị nhìn thấu. Tại loại cảm giác này, hắn không tự giác dừng động tác phe phẩy. Hoàn hảo nam nhân chỉ nhìn hắn một cái liền chuyển khai ánh mắt. Lúc này Lý Thính Toàn đã hoàn toàn tiêu trừ coi thường đối với nam nhân kia. Hắn không biết đã bao lâu ở trên người người khác thể hội qua loại khí thế không thể kháng cự này.

Vân Tả Ý nghe Lý Thính Toàn nói cũng nhíu nhíu mày, nhưng không có mở miệng nói chuyện, bởi vì hắn biết rất ít ai ở trước mặt phụ thân kiêu ngạo lâu.

” Ý nhi .”

” Ân?”

” Chúng ta trở về đi.” Vân Hàm Phong nhu hòa nhìn Vân Tả Ý .

” Ách……”

“Sao vậy?” tay Vân Hàm Phong âm thầm nắm thật chặt, sẽ không bởi vì người trước mắt chứ.

” Không có gì, bất quá mấy ngày nay ta đều ở trong nhà người khác, muốn đi nói lời từ biệt.”

Vân Hàm Phong nghe được ‘ở tại trong nhà người khác’ thì đôi mắt trầm một chút, chỉ nhìn về phía Lý Thính Toàn ý bảo: “Nhà hắn sao?”

Lý Thính Toàn không biết vì sao bị ánh mắt kia nhìn ra một thân mồ hôi lạnh.

” Không phải, là một tiều phu. Là hắn đã cứu ta cùng Ảnh Nhất, kia là nhà hắn.” Vân Tả Ý chỉ tiền phương ẩn hiện căn nhà gỗ.

Vân Hàm Phong sau khi nghe xong thu hồi tầm mắt nhìn chằm chằm Lý Thính Toàn, cúi đầu nói với Vân Tả Ý ” Đi thôi.”

Tuy là đi trở về nhà Đại Ngưu nhưng Vân Hàm Phong vẫn nắm chặt tay Vân Tả Ý.

Người còn lại tự nhiên không cần nhắc nhở, đều không một tiếng động theo phía sau.Tuy rằng thấy hai người nắm tay có chút kỳ quái, nhưng bọn họ chỉ tưởng phụ tử hai người cảm tình tốt, hơn nữa đứa con vừa mới tìm được, kích động không buông tay cũng là bình thường. Nhưng thật không nghĩ tới a, lãnh khốc Vân tổng cư nhiên cũng có một mặt ôn nhu như vậy

……

Chương 116 Đạm đạm ái muội

Vân Tả Ý mang theo Vân Hàm Phong trở lại nhà gỗ, Đại Ngưu còn chưa trở về, hẳn là đang đi đốn củi. Tuy rằng từ khi bọn họ vào ở, Đại Ngưu hoàn toàn không cần phải vất vả đi đốn củi, nhưng Đại Ngưu tính tình hàm hậu thiết thực, không muốn nhận tiền của phi nghĩa, vẫn kiên trì mỗi ngày đi làm.

Vân Tả Ý nhìn quanh căn nhà, Đại Ngưu chưa trở về, làm sao bây giờ, có nên cho Ảnh đi tìm hắn không ?

” Ý nhi , vị bằng hữu cứu ngươi bình thường mỗi ngày trở về lúc nào?” Tâm vẫn đặt trên người Vân Tả Ý, Vân Hàm Phong không cần Vân Tả Ý mở miệng cũng biết hắn suy nghĩ gì, dẫn đầu nói.

” Chạng vạng.” Vân Tả Ý ngẩng đầu nhìn Vân Hàm Phong một cái.

” Ừ, cũng không lâu, chúng ta ngay tại đây chờ hắn trở về đi, vừa lúc dùng thời gian này hiểu biết một chút tình trạng sống gần đây của Ý nhi.”

” Vâng……” Vân Tả Ý gật đầu.

Lúc này Diệp Đàn tiến lên nói:” Lão gia, Diệp Đàn dẫn bọn hắn lui ra ngoài.”

Vân Hàm Phong liếc mắt đám người trong phòng, gật đầu đồng ý.

Tiểu đội đương nhiên rất phối hợp đi ra ngoài, Lý Thính Toàn do dự một chút cũng đi theo.

Chờ trong phòng không có ai, Vân Hàm Phong nhìn Vân Tả Ý hỏi:” Ý nhi , nói cho ta biết ngươi trong khoảng thời gian này trải qua như thế nào ?” Nói xong, Vân Hàm Phong chuyên chú quan sát Vân Tả Ý , tựa hồ muốn xem ra điểm không thích hợp.

“Vâng. Sau khi phi thuyền bị tập kích………… Tuy rằng ta an toàn tới nơi đây, nhưng các bảo tiêu đều hy sinh………… Khi tới tinh cầu, đã được Đại Ngưu cứu…… Mãi cho đến phụ thân tìm đến.”

Vân Tả Ý đại khái kể lại cuộc sống đã trải qua, chẳng qua lược đi chuyện bị độc xà cắn cùng đoạn ngày ở Liêm phủ . Dù sao bất luận là bị độc xà cắn hay chuyện ở Liêm phủ đều không hay ho, cùng với làm cho phụ thân lo lắng, không bằng không nói ra, dù sao cũng không phải đại sự.

Vân Hàm Phong cẩn thận lắng nghe xong mới hỏi:” Thế Ý nhi mấy ngày nay sống được không?”

” Khá tốt, bất quá……”

” Bất quá thế nào?” Vân Hàm Phong trong lòng căng thẳng, vội vàng hỏi, sợ Vân Tả Ý bị ủy khuất.

” Bất quá có điểm nhớ ngươi.”

Ách, Vân Hàm Phong bị những lời nói này gây ngây ngẩn cả người, chờ tiêu thụ hoàn toàn ý tứ đã mạnh mẽ chế trụ trong lòng mừng như điên, vẻ mặt không thay đổi hỏi:” Ý nhi , ngươi nói thật sao?”

” Khụ, thật.” Chưa bao giờ nói qua loại nói này, Vân Tả Ý hơi không được tự nhiên, xoay đầu qua … khụ một tiếng đáp lại.

Ha ha…… Ý nhi nói nhớ ta, Vân Hàm Phong tâm tình chưa bao giờ tốt như vậy. Nếu hiện giờ hắn có thấy cô ‘con dâu’ Phương Tuyết đáng ghét nhất, chỉ sợ hắn cũng tiến lên chào hỏi Phương Tuyết đi.

……

Vân Hàm Phong gặp làn da Vân Tả Ý hơi lộ ra dưới trời gió, đau lòng không cần nghĩ ngợi liền ôm lấy Vân Tả Ý . Thấy Ý nhi kinh ngạc nhìn hắn, Vân Hàm Phong mới nhớ hiện tại hành vi của hắn không hợp đạo lý. Bất quá Vân Hàm Phong không giống như trước kia, sẽ giả bộ lơ đãng đặt Ý nhi về lại ghế, mà là nửa ôm lấy Ý nhi đi tới cạnh ghế, chính mình ngồi xuống trước sau đó đặt Ý nhi trên đùi mình. Nếu hắn đã quyết định không hề làm cha con, vậy thì phụ tử chi lễ liền hoàn toàn không tất yếu tuân thủ. Có điều hắn phải nhanh lên tìm một thời cơ nói cho Ý nhi biết tâm ý của mình …… Hiện tại, a…… Trước hết bồi dưỡng một chút tình cảm đi……

……

Vân Tả Ý đầu tiên là phi thường kỳ quái sao Vân Hàm Phong đột nhiên lại ôm hắn. Lúc nhìn đến Vân Hàm Phong dẫn hắn đi ngồi xuống ghế mới thả lỏng, phụ thân cũng thật là, nếu muốn hắn ngồi, nói thẳng là được rồi cần gì dùng loại biện pháp này.

Nhưng lập tức Vân Tả Ý trừng lớn mắt, bởi vì phụ thân trực tiếp bán ôm hắn ngồi vào trên người mình. Gì chứ ? Hắn cũng không phải tiểu hài tử. Vân Tả Ý lập tức đứng lên, có điều với điểm khí lực nhỏ nhoi của hắn sao có thể thành công tránh thoát bàn tay Vân Hàm Phong. Vô luận hắn dùng như thế nào lực, vẫn như cũ không chút sứt mẻ ngồi trong lòng Vân Hàm Phong. Ngay khi Vân Tả Ý nhịn không được muốn lên tiếng, đột nhiên cảm thấy một hơi thở thổi đến sau tai:

” Ý nhi , ngươi không ngoan nha……” âm khàn khàn trầm thấp dễ nghe, còn mang theo một âm cuối, làm cho người ta nghe xong trong lòng ngứa ngáy, là loại kháng nghị gợi cảm âm thanh.

Vân Tả Ý liền sựng cứng lại. Hơi thở mềm nhẹ phất vào nơi mẫn cảm sau cổ, một chút tê dại, mười phần không được tự nhiên. Hắn mơ hồ cảm thấy lần này gặp mặt, phụ thân dường như hơi khác lạ, nhưng nghĩ không ra địa phương nào khác lạ.

” Phụ thân, ta không phải tiểu hài tử, phóng ta xuống đi.” Vân Tả Ý dần dần không được tự nhiên, buồn bực, bởi vậy ngữ khí cũng hơi lạnh xuống.

” Ai, ta chỉ là đã lâu không gặp Ý nhi , lần này tình huống của Ý nhi lại ……” Vân Hàm Phong nói một nửa liền ngừng lại, giọng nói mang ưu thương làm cho Vân Tả Ý tràn ngập cảm giác tội lỗi.

Vân Tả Ý nghe đến đó liền im lặng. Đúng vậy, là hắn làm cho phụ thân lo lắng, cho nên phụ thân mới có hành động thất thường.

Nhớ lại từ lúc hắn sinh ra đến giờ, Vân Hàm Phong tự tay cẩn thận chiếu cố cùng quan tâm, Vân Tả Ý khẩu khí vô luận như thế nào cũng không cứng rắn nổi. Hắn sao có thể tức giận với người vẫn một lòng vì mình suy nghĩ chứ. Hừ, quên đi, lần này là mình không đúng trước, khiến cho hắn đem chính mình như tiểu hài tử đi. Dù sao cũng không phải không hưởng qua tư vị này, mười năm trước hắn mỗi ngày đều bị Vân Hàm Phong ôm vào trong ngực làm tiểu hài tử.

Vân Tả Ý trong lòng từ chối nửa ngày sau, kết cục buông tha cho, thản nhiên mở miệng nói:” Ta không sao.”

Vân Hàm Phong nghe bé trong lòng nhuyễn hạ khẩu khí, chỉ biết đã không sao, liền được một tấc lại muốn tiến một thước kéo gần thêm khoảng cách giữa hai người, cho đến khi hô hấp cùng nghe thấy. Bé trong lòng cũng chỉ là giật giật một chút, sẽ không có động tác gì.

Vân Hàm Phong mê luyến hương vị thanh lương của người yêu, lòng tràn đầy hạnh phúc. Ai, ai có thể nghĩ đến cao thủ tình trường như hắn hiện tại dùng thủ đoạn tới trên người đứa con chứ. Bất quá, hắn không hối hận, nếu là Ý nhi, hắn nguyện ý sử dụng tất cả thủ đoạn của mình. Ý nhi , nếu ta đã quyết định, vậy ngươi cả đời này…… chạy không thoát……

Vân Tả Ý đột nhiên cảm thấy hơi lạnh, không khỏi hướng nguồn nhiệt phía sau nhích lại gần. Vân Hàm Phong tự nhiên là ôn nhu vô hạn hoan nghênh.

Advertisements