chương 111 Lão Kiệt

Hư không, một phi thuyền thật lớn trôi nổi. Thân thuyền màu bạc mặc dù có chút tổn hại, nhưng vẫn như cũ tản ra lực cường đại uy hiếp, không ai dám xem thường sức chiến đấu của chiến thuyền này.

Bên cạnh đại phi thuyền thỉnh thoảng có rất nhiều tiểu phi thuyền ra vào, dưới vẻ trật tự vẫn hiển lộ cảm giác gấp gáp. Tất cả phi thuyền loại nhỏ đều chỉ dừng tại đại phi thuyền trong chốc lát rồi bay tiếp. Thời gian tuy ngắn nhưng phải làm rất nhiều chuyện, bao gồm bổ sung năng lượng, sửa chữa, kiểm tra, bổ sung vật tư……

Lão Kiệt là một trong những phi công lái phi thuyền loại nhỏ này. Hiện giờ hắn đang tiến hành nghỉ ngơi ngắn ngủi, phi thuyền của hắn đang bổ sung năng lượng, quá một hồi hắn phải khởi hành tiếp.

Lão Kiệt mấy ngày nay mệt muốn chết rồi, từ sau khi đi vào nơi này đã không có một khắc nghỉ ngơi, nơi nơi điều tra.

Chỗ sâu trong Mê Lưu cũng đừng nhắc đến nữa, thật đúng là tà môn. Tất cả tín hiệu điện từ đều không thể truyền tin, bọn họ cuối cùng phải đem những dụng cụ điện từ tiên tiến hiện tại của liên minh đổi thành dụng cụ bằng sóng âm lỗi thời.

Đã là lỗi thời, hiệu quả tự nhiên kém xa. Bởi vì sóng âm không thể truyền trong hư không, cho nên bọn họ tìm kiếm xong phải chạy đến chủ thuyền báo cáo tình huống. Thật sự phiền toái nói không nên lời. Hắn trước kia chưa từng nghĩ quá mình có thể làm loại truyền tin này, còn phải tự mình đi một chuyến.

Ai, quên đi quên đi, điểm khổ của hắn có nhầm nhò gì đâu. Người ta là Vân thị gia chủ, thủ trưởng cao nhất của hắn cũng đến nơi này chịu khổ với hắn, hắn không có gì để nói.

Tuy rằng nói mình khổ, nhưng chỉ thân thể khổ, tiền công kếch xù nắm trong tay, còn nhà người ta là khổ tâm a. Lão Kiệt năm nay 98 tuổi, trong nhà cũng có một đứa con, cục cưng bảo bối. Nếu con của hắn bị lạc vào Mê Lưu sinh tử không rõ, không biết hắn còn cấp thành bộ dáng gì nữa .

Cùng là nỗi lòng cha mẹ, Lão Kiệt nghĩ hắn có thể lý giải tâm tình hiện tại của tổng giám đốc bọn họ. Ai, không suy nghĩ nhiều nữa, nên thật sự sưu tầm thôi, tranh thủ sớm ngày tìm được Vân thị đại thiếu gia .

Lúc này đèn tín hiệu trên người Lão Kiệt sáng lên, Lão Kiệt biết phi thuyền đã nạp xong năng lượng.

Lão Kiệt đứng lên sửa sang lại quần áo, đi về hướng phòng cung cấp năng lượng lĩnh phi thuyền của mình. Dọc theo đường đi, Lão Kiệt thỉnh thoảng cùng một ít đồng nghiệp chào hỏi. Lão Kiệt không khỏi có chút đắc ý, xem ra duyên kết bạn của hắn vẫn tốt a.

” Hê, Lão Kiệt, phải đi há!” Một người tuổi còn trẻ nghênh diện đi tới.

” Ha ha, đúng vậy.”

” Kia chúc ngươi vận tốt nha!”

” Ha ha ha…… Cũng chúc ngươi hảo vận luôn.” Lão Kiệt cười đáp lại. Hắn rõ ràng hiểu ý tứ người tuổi trẻ kia: người tìm được Vân thị đại thiếu gia có thể được đến tiền thưởng lớn, cho dù chỉ là phát hiện một tiểu manh mối, hoặc xác định tinh cầu có Vân thị đại thiếu gia, đều có phần thưởng không nhỏ.

Lão Kiệt không khỏi lắc đầu, rốt cuộc vẫn là người trẻ tuổi a, còn không biết tâm tình của bậc làm cha làm mẹ.

Lão Kiệt thật sự tìm kiếm tung tích đại thiếu gia, không chỉ vì tiền thưởng, trọng yếu hơn là muốn thế giới ít đi một bậc cha mẹ thương tâm lo lắng. Lão Kiệt lúc này không khỏi nghĩ tới đoạn thời kì phản nghịch của đứa con, khi hắn trốn nhà đi bụi, mình đã lo sợ như thế nào……

Ai, lại nghĩ đi xa rồi, Lão Kiệt vội vàng lắc đầu lấy lại thần trí. Gần nhất như thế nào luôn thích suy nghĩ miên man chứ, chẳng lẽ triệu chứng thời kỳ tiền lão niên sao? Khụ, sao có thể chứ, 98 tuổi là tuổi tráng niên đẹp nhất, còn rất trẻ chán……

Lão Kiệt thu hồi phi thuyền, tự mình kiểm tra một lần cuối. Làm một lão luyện du hành viên, hắn luôn luôn phi thường cẩn thận. Kiểm tra xong. Tốt lắm, không có phát hiện vấn đề. Lão Kiệt tâm tình khoái trá lái phi thuyền bay vào vũ trụ mà không biết chuyến đi sẽ bắt đầu thay đổi cả đời mình……

……

7 ngày sau.

Ya, tới rồi, Lão Kiệt nhìn cột mốc, mục đích của mình chính là tinh cầu này.

Đây không phải lần đầu tiên Lão Kiệt đi một chuyến đến tinh cầu trên. Đối với tinh cầu, Lão Kiệt cũng có chút hiểu biết đại khái, bất quá trước kia đều tìm tòi trên trời cao, đây cũng là phương pháp đại bộ phận bọn họ chọn dùng. Dù sao nhân thủ chỉ có bấy nhiêu, tìm sát trên đất căn bản là không đủ người.

Lão Kiệt đã tìm trên không trung tinh cầu rất nhiều lần. Hắn cảm thấy tìm trên cao không có tác dụng gì, cho nên lần này quyết định đến gần mặt đất. Từ nơi nào bắt đầu đây? Ân, liền chổ này đi.

Lão Kiệt cẩn thận khống chế phi thuyền rơi chậm, cách mặt đất một khoảng cách. Cuối cùng hắn đem khoảng cách xác định khoảng một vạn thước, nếu phía dưới có người ngẩng đầu nhìn, chỉ nhìn thấy điểm đen nhỏ. Họ sẽ tưởng là một loài chim nào đó, không khiến bất luận kẻ nào chú ý.

Lão Kiệt vẫn duy trì một vạn thước khoảng cách tìm tòi, có điều xuống dưới như vậy tốc độ chậm rất nhiều, nhưng Lão Kiệt là người kiên nhẫn, hắn một lần lại một lần không nề phiền, tìm kiếm……

Một giờ trôi qua……

Ba giờ trôi qua……

Bảy giờ trôi qua……

Hai mươi mấy giờ trôi qua……

……

Lão Kiệt đã rất mệt, hắn bắt đầu lo lắng lần đi này có phải trắng tay hay không.

Kỳ thật mỗi phi thuyền chân chính tra tìm thời gian cũng không dài, bởi vì phi thuyền loại nhỏ chứa đựng năng lượng hữu hạn, mà trong đó đại bộ phân năng lượng đều tiêu hao khi đi tới đi lui trên đường.

Lão Kiệt lại tìm tòi một giờ, nhìn đến thời gian dự tính đã sắp tới, Lão Kiệt đành phải buông tha cho tìm kiếm, xem ra thật sự nên trở về địa điểm xuất phát, Lão Kiệt lầm bầm. Đúng lúc này, phi thuyền đột nhiên bắt giữ một tín hiệu sóng âm mỏng manh nhưng rất dị thường.

Đây là…. Lão Kiệt vội vàng tiến lên xem xét……

……

Này dường như là sóng âm nhân tạo, trải qua cẩn thận nhận xét sau, Lão Kiệt kết luận. Lập tức Lão Kiệt hưng phấn hẳn, bởi vì là sóng âm. Hắn biết lấy trình độ khoa học kỹ thuật của tinh cầu này, tuyệt đối không có khả năng xuất hiện sóng âm nhân tạo, sóng âm kia rất mới, có thể là……

Lão Kiệt mang theo tâm tình kích động hạ xuống độ cao phi thuyền, nhất thời sóng âm so với vừa rồi càng mạnh hơn một ít.

Chính là nơi này, Lão Kiệt muốn hạ phi thuyền xuống nữa, nhưng bây giờ đang ban ngày, nếu xuống tiếp sẽ bị người thấy. Lão Kiệt hưng phấn lái phi thuyền xoay quanh trên không của vùng sóng âm, gắng tìm tới vị trí chính xác phát ra sóng.

Là từ đây phát ra. Lão Kiệt nhìn điểm đen nhỏ phía dưới, tốt lắm giống như một căn nhà. Nhưng bây giờ làm sao đây ? Năng lượng không đủ cho hắn đợi đến buổi tối để đáp xuống, hiện tại nên hạ xuống hay trước tiên đi về báo tin tức này.

Ngay tại Lão Kiệt phân vân, đèn tín hiệu của phi thuyền vang lên. Lão Kiệt nhìn nhìn đèn tín hiệu, lại nhìn nhìn điểm đen bên dưới …… Ai, vẫn là trước tiên về thôi, nếu ở chỗ này còn không biết phải chờ bao lâu mới có thể bị người sưu tầm đến, mà nếu hắn trở về mang người đến tìm bọn họ, hiển nhiên sẽ nhanh hơn.

Lão Kiệt cẩn thận nhớ kỹ vị trí tọa độ, tâm tình cấp bách trở về địa điểm xuất phát……

……

” Thần y đại nhân, đang nhìn gì thế?” Lý Thính Toàn đi đến phía sau Ảnh Nhất, người đang đứng ngốc trong sân.

Ảnh vẫn không nhìn Lý Thính Toàn, rời đi thẳng.

” Hừ, không thú vị.” Lý Thính Toàn nhìn bóng dáng Ảnh Nhất nói thầm.

……

Vừa mới cái kia…… Là phi thuyền sao? Ảnh Nhất không xác định, hồi tưởng lại……

……

chương 112 sưu tầm

” Cốc cốc cốc……”

” Vào đi.”

” Lão gia.” Diệp Đàn vẻ mặt kích động xông tới.

” Chuyện gì?”

” Lão, lão gia, tìm được rồi, chúng ta tìm được rồi.” Luôn luôn nghiêm cẩn như Diệp Đàn lúc này ngay cả nói đều nói không liền mạch.

” Cái gì? Ngươi lặp lại lần nữa.” Vân Hàm Phong đứng dậy, một cái lắc mình tới rồi bên cạnh Diệp Đàn, không khống chế được cầm lấy áo Diệp Đàn lớn tiếng hỏi.

Diệp Đàn cố lấy lại hơi, vội vàng đem tin tức mới nhất rành mạch nói cho Vân Hàm Phong .

” Người đâu, còn không mau đem người tìm được tung tích Ý nhi đến gặp ta.”

“Vâng.” Diệp Đàn rất nhanh đi ra ngoài gọi người.

Vân Hàm Phong lúc này đã không có một khắc kiên nhẫn, trong lòng kích động vô cùng, ở phòng trong không ngừng qua qua lại lại……

Nghe được ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, Vân Hàm Phong vội vàng ra khỏi phòng nghỉ, đón nhận cơ hồ là hai người hối hả chạy tới.

” Lão gia.” Diệp Đàn thấy Vân Hàm Phong, vội vàng cung kính.

” Chính là hắn sao?” Vân Hàm Phong miễn cưỡng duy trì vẻ bề ngoài lạnh lùng uy nghiêm, đánh giá người sau lưng Diệp Đàn.

“Vân tổng khỏe ạ, ta gọi là Lão Kiệt.” Lão Kiệt thấy Diệp quản lí thái độ cung kính, lập tức biết thân phận người trẻ tuổi trước mặt.

” Ân, Lão Kiệt ngươi ở đâu tìm được tung tích Ý nhi, ngươi có thể xác định vị trí kia sao?” Vân Hàm Phong vào thẳng chủ đề.

” Vân tổng, ta ở tinh cầu số 9 tìm được. Bất quá ta không có tận mắt gặp đại thiếu gia hoặc là những người khác, chỉ là sưu tầm tới một tín hiệu sóng âm kỳ quái. Căn cứ sóng âm đại khái xác định vị trí bọn họ, về phần sóng âm rốt cuộc có phải đại thiếu gia bọn họ chế tạo hay không , ta không thể xác định, nhưng phần lớn khả năng là bọn họ, bởi vì tinh cầu kia không có trình độ khoa học kỹ thuật cao. Vân tổng, ngài xem, đây là bản ghi chép cụ thể vị trí sóng âm.” Lão Kiệt rõ ràng mà tự tin giải thích, đồng thời cũng không quên cấp chính mình một đường lui.

Vân Hàm Phong tiếp nhận bản vẽ, cúi đầu tinh tế xem qua, sau đó ngẩng đầu lên thật sự nhìn Lão Kiệt ” Tốt lắm, Lão Kiệt. Ngươi làm tốt lắm, nếu lần này thật sự có thể tìm được bọn họ, Vân thị sẽ không thất hứa.”

” Ha ha…… Ta tin tưởng Vân tổng .” Lão Kiệt cười ha hả nói.

“Ừ” Vân Hàm Phong gật đầu, xoay người ra lệnh cho Diệp Đàn ” Hiện tại ngươi đi tổ kiến một phân đội sưu tầm, phải nhanh, chúng ta lập tức khởi hành.”

“Vâng, a…… Chúng ta?” Diệp Đàn đầu tiên là phản xạ có điều kiện đáp lại, sau đó mới phản ứng trước từ ngữ Vân Hàm Phong dùng

” Đúng vậy, là chúng ta, còn không mau đi.” Vân Hàm Phong hơi nhíu mi.

“Vâng.” Diệp Đàn lần này phi thường rõ ràng trả lời.

Vân Hàm Phong nhìn Diệp Đàn nhanh chóng biến mất trong tầm mắt, xoay người nói với Lão Kiệt ” Ngươi cũng chuẩn bị một chút đi.”

” A, Vân tổng , ngươi là nói, ngươi là nói cũng mang ta đi.” Lão Kiệt không dám tin hỏi.

” Đúng , ngươi là công thần, loại sự tình này sao có thể không mang ngươi đi chứ?”

“Vâng, cám ơn Vân tổng , Lão Kiệt lập tức đi chuẩn bị.” Lão Kiệt hành lễ liền hấp tấp đi.

……

Chờ chỉ còn Vân Hàm Phong một người, Vân Hàm Phong mới lộ ra bàn tay vẫn dấu sau lưng. Bàn tay thon dài cho tới bây giờ đều gắt gao nắm thành quyền, màu sắc da biến xanh , giữa bàn tay còn ẩn ẩn chảy ra vết máu, có thể thấy Vân Hàm Phong đã nắm chặt như thế nào.

Vân Hàm Phong nhìn chính mình cực lực khắc chế, nhưng tay vẫn có chút run rẩy, khóe miệng đột nhiên lộ ra tia cười nhu hòa hạnh phúc: Ngươi cũng thực kích động sao ? Lần này sẽ không…… buông tay nữa……

……

……

” Ảnh Nhất.”

Theo tiếng gọi trong trẻo của thiếu niên, một bóng đen xuất hiện.

Vân Tả Ý buông quyển sách trong tay, đăm chiêu nhìn ngoài cửa sổ,” Ảnh Nhất, ngươi nói bọn họ khi nào mới có thể tìm được chúng ta……”

Ảnh Nhất đứng yên, đáp án giống như mọi ngày :” Không biết.”

” A, Ảnh Nhất, ta mỗi ngày đều hỏi ngươi một lần như vậy, ngươi có ngại phiền hay không? ” Vân Tả Ý nghe đáp án, đột nhiên cảm thấy rất quen tai, cẩn thận hồi tưởng, nguyên lai là bởi vì hắn mỗi ngày đều hỏi Ảnh Nhất.

” Sẽ không.”

“Ừ, về sau ta sẽ tận lực không hỏi, nhưng là nếu khống chế không được lại hỏi, Ảnh Nhất ngươi cần phải nhớ kỹ câu trả lời hiện tại nhé.” Vân Tả Ý trêu ghẹo nói.

“Vâng.”

” Không quấy rầy ngươi nữa.” Vân Tả Ý nói xong lại cúi đầu chuyên tâm nghiên cứu chữ viết trong sách.

Bởi vì rất chú tâm, cho nên Vân Tả Ý không nhận thấy Ảnh Nhất thần sắc dao động một chút.

……

……

” Lão gia, đã chuẩn bị xong.”

” Tốt, triệu tập mọi người khởi hành đi.” Vân Hàm Phong vẫn nhìn bản vẽ trên tay, tầm mắt chăm chú nhìn vào điểm đem phát ra sóng âm.

“Vâng.”……

……

……

” Ha ha….. Vân đại thiếu, Vô Ảnh thần y, tại hạ lại đến đây.” Thanh âm tao nhã cùng từ ngữ lễ độ bái phỏng.

Vân Tả Ý cùng Ảnh Nhất, thậm chí là Đại Ngưu nghe đến tiếng nói kia đều đồng loạt cảm thấy đau đầu.

” Ngươi lại tới nữa sao?” Đại Ngưu tuyệt không khách khí, ồm ồm nói.

” Ha ha…… Tại hạ không phải mới vừa nói sao, là tới tiếp a, chẳng lẽ Đại Ngưu nghe không hiểu từ ‘tiếp’ sao ?” Lý Thính Toàn cười tủm tỉm hỏi. Ha ha ha…… Không ai nói chuyện lại với ta đâu, ách, trừ bỏ bên trong hai người phi thường kia.

” Mới không phải đâu, ta biết, ngươi đừng luôn khi dễ ta không biết đọc sách.” Đại Ngưu vừa nghe Lý Thính Toàn nói liền tức giận phản bác. Tên này sao dễ ghét như thế chứ, Lâm thôn đại nương như thế nào luôn bảo người đọc sách có lễ chứ, hắn không nhìn ra người trước mặt có lễ chỗ nào.

” Ha ha……” Lý Thính Toàn đang muốn mở miệng tiến thêm một bước dụ hống Đại Ngưu, một thanh âm xen vào đánh gảy tính toán của hắn.

” A…… A Hắc xì, a hắc…… A hắc…… Này… A… A hắc xì, đây là cái gì…… Mùi gì ? A hắc xì, a hắc xì……”

Lý Thính Toàn cứng người quay đầu nhìn thấy cách đó không xa Vân Tả Ý đang mãnh liệt đánh hắt xì.

……

Chương 113 phản ứng mẫn cảm