chương 105 phát uy

p/s: tiểu quan = nam kỹ = nam hành nghề bán thân.

Lúc này, cảnh ngộ của Vân Tả Ý đã rơi vào tai Liêm Ti.

” Hử, ngươi nói ‘ khách nhân’ của chúng ta chạm mặt với nhóm nam sủng?” Liêm Ti nghe xong nhướng mày, hứng thú hỏi.

“Vâng.” Nửa quỳ ở trước mặt Liêm Ti là hai người thuộc một trong hai trạm gác ngầm giám thị Vân Tả Ý.

” Ngươi nói hắn sẽ xử lý như thế nào đây?” Liêm Ti hứng thú đã hoàn toàn bị dâng lên đỉnh.

” Thuộc hạ không biết.” cứng nhắc trả lời.

Liêm Ti không bởi vì câu trả lời cứng ngắc của thuộc hạ mà giảm đi hứng thú, mơn trớn tay cầm ghế, hưng trí bừng bừng nói:” Hiện tại thời gian vừa vặn lắm đi…… Ha ha…… Ta cũng nên xuất trướng, làm cho‘ khách nhân’ đợi lâu cũng không tốt……”

……

Vân Tả Ý chưa từng tức giận đến như vậy, hiện tại hành vi những người này đã hoàn toàn chạm đến điểm mấu chốt của hắn.

Hắn kiếp trước tuy rằng là cô nhi, nhưng ở trong cô nhi viện ngắn ngủn mấy tháng cũng được chiếu cố tốt lắm, sau lại bị sư phụ thu dưỡng, sư phụ lại đối xử với hắn như con ruột. Sau khi xuất sư, bề ngoài lấy thân phận tổng giám đốc công ty xxx, bên trong là thành viên hàng đầu của cục quốc an kiêm thêm giáo luyện. Vô luận lấy thân phận gì đều là nhân vật được tôn kính. Kiếp này càng không nói đến, ai dám không xem sắc mặt của Thiếu chủ Vân thị chứ.

Nhưng hiện tại, nhìn bọn người kia tùy ý vũ nhục hắn, hắn thật sự chưa từng nghĩ tới bản thân cũng sẽ có ngày này.

Đến khi Vân Tả Ý nghe một nam tử vừa đánh hắn vừa mắng ” Ta xem tiện nhân ngươi trong nhà ba đời chắc đều là tiểu quan mới có thể dưỡng ra yêu nghiệt như ngươi” thì rốt cuộc nhịn không được, bạo phát.

Lúc này, tất cả nam sủng đều cảm thấy trong đầu đột nhiên đau đớn dữ dội, nhịn không được kêu thảm thiết một tiếng dừng lại tấn công.

” Ai nha, sao lại thế này?”

” Vừa mới, đầu của ta đau quá a……”

” Đúng vậy……”

” Ta cũng vậy……”

Hoàn hảo cơn đau chỉ giằng co trong chớp mắt liền biến mất, nhóm nam sủng sau khi trải qua một trận ngắn ngủi bối rối liền đem tầm mắt nhắm ngay Vân Tả Ý .

” Đừng nghĩ nhiều, trước giáo huấn tiện nhân này rồi nói sau……”,

” Không cần ngươi nói chúng ta cũng biết, tiện nhân xem ta giáo huấn ngươi như thế nào……”

Vân Tả Ý nhìn nhóm nam sủng hướng tới gần hắn, khóe miệng xả ra nụ cười lạnh.

” Tiện nhân, cười cái gì cười.” tên kêu gọi giáo huấn Vân Tả Ý thấy Vân Tả Ý cười, nghĩ là hắn đang cười nhạo bọn họ vừa rồi hoảng hốt, tức giận một bàn tay đánh tới.

Vân Tả Ý lần này đứng ở tại chỗ không di động, chỉ lạnh lùng nhìn nam sủng.

” Tiện nhân ngươi…… ngươi……” Nam sủng vốn tức giận muốn đánh Vân Tả Ý một bạt tay, chính là không biết vì sao đột nhiên bị ánh mắt hắc bảo thạch của Vân Tả Ý hấp dẫn, đang định nhìn kỹ, lại phát hiện ánh mắt kia thật thâm sâu thật đen tối, dường như vĩnh viễn nhìn không đến cuối……

……

Những nam sủng khác vốn vui xem Nhược Liễu đi lên giáo huấn tiện nhân, chính là bọn họ lại kỳ quái phát hiện động tác Nhược Liễu càng ngày càng chậm, chờ khi tay đánh tới gần mặt tiện nhân thì đã không còn một chút uy lực……

Vân Tả Ý thoải mái một tay chụp được tay hắn, tầm mắt lạnh lùng chuyển hướng nam sủng khác.

” Ai, Nhược Liễu, ngươi sao thế ? Chúng ta để cho ngươi đánh tiện nhân, không phải cho ngươi đi sờ hắn……” Một nam sủng khác không chịu nổi, xông lên phía trước chửi bậy nói.

Mắt Vân Tả Ý đương nhiên cũng dừng lại ở trên người hắn, nhìn từ trên xuống dưới nam nhân trang điểm đậm đặc làm cho người ta khó chịu, Vân Tả Ý thản nhiên hỏi:” Ngươi thực thích bạt tai người khác ?”

Nam sủng bị Vân Tả Ý nhìn xem có điểm sợ hãi, nhưng vẫn không muốn tỏ ra yếu thế trước mặt tiện nhân, hắn chua ngoa mở miệng:” Hừ, ta chính là thích đánh người đấy, nhất là loại tiện nhân như ngươi.” Nói xong câu đó dường như dũng khí của hắn cũng đã trở lại, nhìn khuôn mặt xinh đẹp làm cho hắn ghen tị, nam sủng không cần nghĩ ngợi liền giơ tay lên.

” Cư nhiên ngươi thích đánh người đến thế, vậy ngươi liền cùng với hắn đánh đi.” Vân Tả Ý khinh thường nhìn nam sủng.

Rất nhanh nam sủng này cùng nam sủng vừa rồi có hiện tượng giống nhau, ngơ ngác đứng trước mặt Vân Tả Ý. Những người khác rốt cục phát hiện không thích hợp, đều đề phòng nhìn Vân Tả Ý , không ngừng kêu gào:

” Tiện nhân ngươi lại dùng yêu chiêu gì?”

” Đừng giỡn mặt với chúng ta……”

” Tiện nhân ngươi ngoan ngoãn cho chúng ta đánh, còn có thể ít chịu đau khổ, nếu không……”

“……”

Vân Tả Ý không động không đậy chỉ lạnh lùng nói với hai nam sủng đang ngơ ngác:” Các ngươi, tự đánh mặt mình đi, ta chưa nói ngừng sẽ không được ngừng lại.”

Nhóm nam sủng đầu tiên là cảm thấy lời Vân Tả Ý rất khó hiểu. Làm sao có ai ngốc nghếch nghe lời người khác tự đi đánh chính mình chứ. Nhưng do đây là lời của tiện nhân nói, cho nên đều trào phúng nhìn Vân Tả Ý , chờ hắn bị xấu mặt.

Nhưng một màn kế tiếp làm cho bọn họ suốt đời khó quên. Nhược Liễu cùng Ỷ Quân, cũng chính là hai nam sủng ngơ ngác kia, cư nhiên thật sự bắt đầu đánh vào mặt mình.

……

” Ba, ba, ba……”

Mỗi cái tát đều rất vang dội, thanh âm thanh thúy quanh quẩn tại địa phương yên tĩnh có vẻ rất quỷ dị. Nhóm nam sủng đột nhiên cảm thấy gió hôm nay lạnh quá.

” Ngươi, ngươi…… Ngươi là ai?” Một nam sủng cố lấy gan nói.

” A, yêu quái……” Một nam sủng bình thường hay nhát gan bị dọa mặt không còn chút máu.

” Tiện nhân, ngươi, ngươi đem bọn họ làm sao vậy……”

“……”

Một nam sủng khác chú ý tới Nhược Liễu cùng Ỷ Quân hai mắt vô thần, ngốc trễ không ngừng đánh mình, xem giống như không cảm giác, không khỏi run run hỏi:” Nhược, Nhược…… Liễu, ngươi, ngươi làm sao vậy……”

Vân Tả Ý mắt lạnh nhìn bộ dáng hiện tại của bọn họ, đột nhiên khẽ cau mày, bất mãn nói:” Rất nhẹ, đánh mạnh thêm nữa”

Lập tức” Ba, ba, ba, ba……” tiếng đánh càng vang. Hai nam sủng mặt đã sưng to lên, trong đó một người khóe miệng chảy ra tơ máu.

Vân Tả Ý một lần nữa đem tầm mắt nhìn bọn nam sủng, lần này tất cả nam sủng đều sợ sệt rụt về . Vân Tả Ý khá vừa lòng với kết quả hiện tại, hắn nhìn nam sủng chuẩn bị bắt đầu bước tiếp theo thì một tiếng la lớn đầy lo lắng đột nhiên truyền đến.

Vân Tả Ý nghe thanh âm, dừng động tác một chút, trong nháy mắt người phát ra âm thanh chạy tới trước mắt.

” Duy Gia, ngươi không……” câu hỏi lo lắng chưa nói đến một nửa thì há mồm mà ngừng, hiển nhiên hắn thấy rõ trạng huống nơi này.

Vân Tả Ý ngẩng đầu nhìn hắn một cái, nhẹ giọng nói :” Ta không sao.”

” A, không có việc gì…… Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi.” Liêm Ti bị hình ảnh trước mắt làm sửng sốt, chỉ vô tình lặp lại lời đáp của Vân Tả Ý .

Duy Gia hiện tại một thân chật vật hắn là sớm có chuẩn bị, thậm chí hắn tưởng tượng bộ dáng Duy Gia hẳn là phải thê thảm hơn hiện giờ. Hơn nữa hắn cũng chuẩn bị tốt cảnh tượng thấy Duy Gia bị một đám nam sủng khi nhục, nhưng hiện tại hoàn toàn không ở trong dự tính của hắn.

Vì sao Duy Gia hoàn hảo tốt, đứng ở một bên, trừ bỏ tóc và quần áo có chút tán loạn, trên người có chút vết trảo, còn lại có thể nói hoàn hảo không tổn hao gì? Hắn không phải không có võ công sao?

Càng quái dị chính là hai nam sủng của hắn đang đứng ở một bên không ngừng đánh vào mặt mình, mà những nam sủng khác đều lui ở một góc, nhìn bộ dáng như thực sợ hãi Duy Gia. Liêm Ti hoàn toàn không thể lý giải tình huống hiện tại trước mặt.

chương 106 giải quyết

Cho dù hiện tại vẫn chưa thông, màn diễn này vẫn phải diễn. Liêm Ti giận tái mặt nhìn chúng nam sủng:” Ai có thể nói cho ta biết, đây là có chuyện gì? Các ngươi sao có thể đối khách nhân của Liêm Phủ vô lễ như vậy chứ?”

Nhóm nam sủng thưa dạ không dám mở miệng, trừ bỏ đối với Liêm Ti e ngại, sợ hãi Vân Tả Ý cũng chiếm một bộ phận, bởi vì hai đồng bạn bọn họ vẫn còn đang đánh mặt mình.

Lúc này Vân Tả Ý thật có điểm khó xử, hiện tại chủ nhân chân chính đến đây, hắn hẳn là đem chuyện này giao cho Liêm Ti xử lý, nhưng hắn vẫn chưa nguôi giận a.

” Duy Gia, tại hạ mạo muội hỏi một câu, này…… bọn họ là làm sao vậy?” Liêm Ti cố làm ra vẻ nghi hoặc nhìn về phía hai nam sủng kia.

Gặp Liêm Ti quả nhiên bắt đầu hỏi vấn đề này, Vân Tả Ý đành phải lệnh hai nam sủng dừng lại.

Hai nam sủng khi dừng lại đồng thời cũng khôi phục thần trí.

Trí nhớ của Nhược Liễu cùng Ỷ Quân vẫn dừng lại ở thời khắc giơ tay đánh Vân Tả Ý, hiện tại khôi phục thần trí, đầu tiên mắt liền nhìn đến Vân Tả Ý cách chính mình không xa. Tuy rằng có điểm mơ hồ, nhưng tiềm thức làm cho bọn họ tiếp tục chuyện vẫn chưa xong trước khi bị thôi miên.

Hai người chửi bậy tiện nhân linh tinh và đánh về phía Vân Tả Ý . Lần này bọn họ đương nhiên cũng không thành công, bất quá lần này tay của hai người trực tiếp bị người đỡ tới. Nhược Liễu ngẩng đầu đang muốn mắng chửi, lại nhìn thấy người nắm tay mình liền ngây dại:” Gia……”

” Hừ, các ngươi thật to gan, ở trước mặt ta cũng dám động thủ hành hung.” Liêm Ti hắc nghiêm mặt hất hai người ngã trên mặt đất.

” Thanh Diêu, gia pháp xử trí.”

“Vâng, gia.” Thanh Diêu lĩnh mệnh, bất quá trong lòng hắn nghi hoặc, vừa rồi gia dường như là thật tức giận……

Nhược Liễu cùng Ỷ Quân nghe Liêm Ti ra lệnh, lập tức xụi lơ trên mặt đất, lập tức đứng lên liều mạng túm trụ góc áo Liêm Ti đau khổ cầu xin.

” Gia, van cầu ngài, cho Nhược Liễu một lần cơ hội đi……”

” Gia, Ỷ Quân lần sau cũng không dám … nữa……”

Thanh Diêu gặp Liêm Ti mặt càng thấy khó coi, vội vàng đem hai nam sủng tha đi xuống.

Vân Tả Ý nghe hai nam sủng tuyệt vọng khóc thét, bí mật nhíu nhíu mày, vừa muốn mở miệng nói chuyện, Liêm Ti liền giành trước nói:

” Duy Gia, ngươi không cần phải nói, ta đều biết. Là ta quản giáo không nghiêm mới có thể ra loại chuyện này, ta hướng tới ngươi xin lỗi. Sự tình hôm nay chỉ cần có tham dự ta đều nghiêm trị không tha.” Nói xong ánh mắt nghiêm khắc quét về phía một bên nhóm nam sủng đang cúi đầu.

Nhìn Liêm Ti chính nghĩa , lời lẽ nghiêm khắc, Vân Tả Ý không nói gì. Quên đi, đây là chuyện nhà của hắn, hắn nghĩ muốn xử lý như thế nào liền xử lý như thế nào đi, cừu kia mình sẽ không báo, xem ra gia pháp của Liêm Ti so với thủ đoạn của mình còn nghiêm khắc hơn. Mình cũng không tính mệt, bất quá nơi này cũng không thể tiếp tục ở. Thân thể tuy rằng không có hoàn toàn khôi phục, nhưng đi đường cũng không thành vấn đề, phải về nhà Đại Ngưu hẳn là không có chuyện gì…… Nghĩ thế, Vân Tả Ý liền tiến lên ôm quyền nói:

” Liêm gia chủ, quấy rầy nhiều ngày, nghĩ muốn rời đi.” Ân, không tồi không tồi, ngữ pháp cơ hồ hoàn toàn chính xác, Vân Tả Ý phi thường vừa lòng với những lời này.

” Cái gì, phải rời khỏi……” Hắn không phải đến giám thị Liêm phủ sao? Vì sao muốn đi?

Nói thật, Liêm Ti này đối với những vấn đề liên quan tới Vân Tả Ý đều muốn phá giải, chính là không nghĩ tới Vân Tả Ý sẽ chủ động đưa ra lời rời đi. Ở trong ý thức của hắn, Vân Tả Ý là bị người phái tới làm mật thám, đương nhiên là muốn tìm cách ở lại chỗ này. Bất quá hiện tại trong đầu Liêm Ti chỉ đang nghĩ cách làm sao đem Vân Tả Ý lưu lại.

” Đúng vậy, vấn đề có, có vấn đề sao?” Vân Tả Ý nghi hoặc nhìn Liêm Ti, hơi phân thần nên ngữ pháp lại rối loạn, vội vàng sửa đúng lại.

” Nga, không phải, ta là nói thân thể Duy Gia còn không tốt lắm, tùy tiện ra đi như vậy rất không nên, nếu ra chuyện gì, ta đây……” Liêm Ti lo lắng nói.

” Thân thể không có việc gì, có thể ra đi.”

” Ai, ta biết Duy huynh đệ ra đi sớm như vậy nhất định do lỗi ta gia giáo không nghiêm, ta……” Liêm Ti không buông tha, hắn hạ quyết tâm không cho Duy Gia này đi . Tuy rằng bản thân không hiểu loại cảm xúc trên là gì, đành phải ép giải thích thành lý do không để cho gian tế trốn thoát.

” Không phải, là……” Vân Tả Ý quýnh lên, tổ chức ngôn ngữ không tốt, tại đây khẩn yếu quan đầu lại chết tiệt quên cách dùng từ.

Liêm Ti đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này, lập tức nói tiếp:” Duy Gia huynh đệ……”

“xxxxx” Vân Tả Ý ……

“xxxxx.” Liêm Ti……

“xxxxx.” Vân Tả Ý ……

“xxxxx” Liêm Ti……

Cuối cùng Vân Tả Ý vẫn là thua bởi bản thân đối với ngôn ngữ không thuần thục, bị Liêm Ti dùng cách chơi chữ lừa gạt, đành phải đáp ứng tái lưu lại vài ngày.

……

Đêm.

Liêm Ti nghe xong giám thị ngầm báo cáo toàn bộ quá trình sự kiện ban ngày sau, nhẹ vỗ về tay cầm ghế, nhìn một loạt thư cũng không biết suy nghĩ gì. Thật lâu sau, thở ra một hơi, chú ý có thể nghe thấy hắn tự nói.

” Duy Gia sao……còn…… thật sự là…… lợi hại…… ta đều…… nói a……” Hắn không khỏi lại nghĩ tới hôm nay Thanh Diêu nói với hắn câu kia ‘gia thay đổi.’

……

Quay về vài ngày trước.

Sau khi Ảnh mất đi tung tích Vân Tả Ý, bắt đầu tại phụ cận tìm kiếm. Hắn không dám dễ dàng rời đi nơi này, bởi vì hắn sợ Vân Tả Ý đột nhiên trở về tìm không thấy hắn, chính là hắn vẫn đều đợi không thấy thân ảnh Vân Tả Ý.

Trong lúc tìm kiếm, hắn từng không chỉ một lần đi ngang qua địa phương Vân Tả Ý hôn mê, nhưng nơi đó không có lưu lại dấu vết, hắn đương nhiên cũng không biết Vân Tả Ý chính ở nơi này bị người mang đi.

Thẳng đến ba ngày sau, tinh thần ấn ký do Vân Tả Ý lưu lại biến mất, Ảnh Nhất rốt cục kiềm chế không được, dặn dò Đại Ngưu lưu lại rồi ly khai.

Hắn không quen nhân sinh trên thế giới này, muốn tìm một người nói dễ hơn làm. Bỗng, hắn nhớ tới người kia, từng mang theo người đến cầu thần y. Võ công của tên đó không thấp, chỉ sợ tại tinh cầu này cũng không phải vô danh tiểu tốt, nếu mượn thế lực của hắn sự tình hẳn sẽ đơn giản rất nhiều.

Hắn còn nhớ rõ trước khi đi tên kia có mời đến Long Tây thành làm khách. Ai, vẫn là nhanh lên đi Long Tây thành thôi.

Vân Tả Ý , ngươi có biết ngươi chạy loạn như vậy làm cho ta rất lo lắng hay không? Đợi khi tìm được ngươi, thật sự nên…… hảo hảo đánh vào mông vài cái……

Ảnh Nhất lúc này không nghĩ qua muốn mượn Lý Thính Toàn trợ giúp sẽ trả đại giới gì, vấn đề ngày sau đều là râu ria việc nhỏ.

Bất quá cũng bởi vì Ảnh Nhất không có lo lắng quá mới làm cho hắn tìm đúng người. Thính Vũ Lâu, tổ chức tình báo lớn nhất võ lâm, tìm người là tiện lợi nhất.

……

chương 107 quyết sách

p/s:
trướng phòng tiên sinh = kế toán tiên sinh
trướng vụ = việc kế toán, tính toán sổ sách tiền bạc

” Tích, tích, tích, tích……”

” Chuyện gì, Diệp Đàn .”

” Hồi bẩm lão gia, phi thuyền nội trong ngày mai sẽ phá tan tầng vẫn thạch, chúng ta đã phái người đi liên hệ nhân viên tiền trạm.” giọng nói của Diệp Đàn lộ ra nét tiều tụy.

” Ừ, đã biết.”

……

Vân Hàm Phong cắt đứt thông tin, ánh mắt một lần nữa nhìn lại mảng hư không vũ trụ trước mặt. Phi tuyền đang chiếu hình ảnh bên ngoài rất chân thực, hơn nữa chiếu từ nhiều góc độ làm cho người bên trong có thể trực tiếp quan sát hiểu biết trạng huống bên ngoài.

Vân Hàm Phong nhìn vẫn thạch không ngừng bay về phía phi thuyền, bị chuẩn xác bắn nát khi cách phi thuyền năm nghìn thước, mày vẫn không nhúc nhích. Trải qua nhiều ngày như vậy, Vân Hàm Phong đã kiến thức tới Mê Lưu hung hiểm thế nào, đồng thời cũng càng ngày càng không có tự tin. Mê Lưu hoàn cảnh quá nguy hiểm, hắn không dám nghĩ Ý nhi thật sự bình an bay tới trung tâm Mê Lưu, nếu như không tới được…… Hậu quả thật không dám chấp nhận, hắn hiện tại cũng chỉ có thể cầu nguyện……

……

Cách sự kiện nam sủng đã qua hai ngày.

Ngày hôm nay, Liêm Ti lại yêu cầu cùng Vân Tả Ý nói chuyện phiếm, trên cơ bản đều là Liêm Ti nói, Vân Tả Ý chỉ phụ trách nghe.

Kỳ thật Vân Tả Ý cũng thích cùng Liêm Ti trò chuyện, bởi vì Liêm Ti nói chuyện có duyên, tốc độ phát âm vừa phải, đọc nhấn từng chữ rõ ràng, phát âm tiêu chuẩn, nội dung phong phú..v..v…….. một loạt ưu điểm.

Ách, nói một cách chính xác, Vân Tả Ý không phải đang nghe Liêm Ti nói gì gì đó, mà là đang chú ý hắn nói như thế nào…… hoàn toàn đem Liêm Ti trở thành một thầy giáo sống, luyện tập ngữ pháp cùng thính lực.

” Ta nghe nói ở phía nam biên cảnh hoàng triều có một bộ tộc……” Liêm Ti cũng thực thích cùng Duy Gia nói chuyện, bởi vì hắn phát hiện mỗi lần hắn cùng Duy Gia nói chuyện , Duy Gia đều thật sự tinh tế lắng nghe. Nhìn thần thái chăm chú của Duy Gia, không biết vì sao hắn cảm thấy rất thỏa mãn, thường xuyên trò chuyện quên thời gian. Hắn không nghĩ thay đổi cũng không muốn suy nghĩ sâu xa gì, mỗi ngày đều tìm đến Duy Gia nói chuyện phiếm.

Ngay tại không khí êm đẹp hòa thuận, một khách không mời mà đến xông vào.

” Gia, đây là báo cáo chi thu của Phi Yến Lâu, ngài lần trước nói Phi Yến Lâu nộp lợi tức hàng tháng có vấn đề, sai tiểu lão nhân đi thăm dò quyết sách. Tiểu lão nhân đã tra qua, chính là tra đến tra đi đều không ra vấn đề.”

Một lão giả 50 tuổi xông vào liền mở miệng nói ngay. Lão giả râu tóc bạc trắng, thân thể nhỏ gầy, nhưng nhìn vẫn còn tinh thần. Hắn vừa tiến đến đã to giọng báo cáo không hề chú ý tới bên cạnh có người xa lạ cùng vẻ mặt âm trầm của Liêm Ti . Từ điểm này cho thấy hắn là người thật thà không có tâm cơ.

Liêm Ti sắc mặt có chút không tốt. Nào có loại trướng phòng tiên sinh đem trướng vụ nhà mình lớn tiếng thông báo trước mặt người ngoài chứ.

Hắn không chỉ giáo huấn Trương lão về việc này một lần, nhưng lão nhân sau mỗi lần nghe liền đem lời nói của hắn quên sạch sanh, lần sau vẫn tái phạm, thật sự khiến người ta hận nghiến răng . Bất quá Trương lão là hạ nhân cấp nguyên lão của Liêm phủ, vì Liêm phủ quản lý sổ sách hơn nửa đời chưa từng xảy ra sai lầm, lại trung thành và tận tâm. Hắn không thể không nguyên nhân liền đem lão đuổi đi, hơn nữa tiểu lão đầu có thể nói là tối quen thuộc việc quản lý sổ sách của Liêm phủ .

Liêm Ti nở nụ cười xin lỗi Vân Tả Ý, sau đó chuyển hướng tiểu lão đầu:” Trương lão, sự tình gì cấp như vậy a?”

Ách, Trương lão lúc này mới chú ý tới Liêm Ti mặt đen cùng người xa lạ bên cạnh, vội vàng ngậm lại miệng, đứng ở nơi đó chân tay luống cuống không biết nên làm gì.

Vân Tả Ý cũng nhìn ra bọn họ muốn đàm chuyện riêng, vì thế đưa ra lời cáo từ.

Lúc này Liêm Ti đột nhiên nghĩ đến, sao không nương cơ hội thử hắn một chút chứ. Vì thế vòng vo đáp lại Tả Ý :” Duy Gia, ngươi khách khí quá, chuyện này sao lại đề phòng ngươi chứ. Vừa lúc ta khá đau đầu với sổ sách của Phi Yến Lâu, ngươi cần phải giúp ta nhìn xem sao.” Liêm Ti không khỏi phân trần đem Vân Tả Ý giữ lại, sau đó quay đầu nói với tiểu lão đầu:

” Trương lão, ngươi đem tình huống của Phi Yến Lâu cẩn thận công đạo một lần.”

Trương lão nhìn Liêm Ti lưu lại người xa lạ, trong lòng là vạn phần cao hứng, việc này thuyết minh người xa lạ không phải ngoại nhân, hắn không có làm sai. Nghĩ đến chính mình không bị ai mắng, Trương lão dấu không được trên mặt tươi cười cao hứng, hớn hở đem tình huống tái kể lại.

Liêm Ti sau khi nghe xong gắt gao nhíu mày, lật xem quyển báo cáo thu chi, đồng dạng cũng không phát hiện gì. Chính là hắn luôn luôn rất tín nhiệm trực giác của mình, đối với kết quả không tra được như vậy thập phần không cam lòng.

Đột nhiên hắn nhớ mục đích ban đầu, Liêm Ti buông lỏng mày, đem quyển sách hướng về Vân Tả Ý , cười nói:

” Ai, ta thật sự là nhìn không ra lỗi. Duy huynh đệ, ngươi giúp ta nhìn xem đi, sổ sách rốt cuộc có che dấu gì không? ”

Vân Tả Ý im lặng. Hắn còn chưa học qua văn tự nơi này a, như thế nào có thể xem hiểu chứ. Nhìn Liêm Ti ánh mắt tha thiết, Vân Tả Ý thật khó xử, đang chuẩn bị nói chính mình không biết chữ thì đột nhiên trong đầu linh quang chợt lóe, sửa lại thần thái chuẩn bị cự tuyệt, thuận tay tiếp nhận quyển sách, sau đó làm ra vẻ lật xem.

Nhìn chữ viết trước mặt có bộ dáng giống văn tự nhưng hoàn toàn không biết chúng nó tổ hợp ý tứ gì, Vân Tả Ý trầm mặc, hơi lo lắng cho mình có lật đúng chiều quyển sổ hay không.

Bất quá hiện tại không phải thời điểm nghĩ chuyện này, Vân Tả Ý thật sự quan sát sổ sách trong tay. Sau khi nhìn vài tờ, Vân Tả Ý đã cơ bản xác định chính mình phán đoán.

Nhận thấy Liêm Ti chuyên chú nhìn, Vân Tả Ý xuất ra trấn định công phu của một đặc công khi bị địch chỉa súng vào mình, nghiêm trang nói:” Ta không thấy ra vấn đề.” Nhờ công hai ngày nay cùng Liêm Ti nói chuyện phiếm, ngữ pháp khi Vân Tả Ý nói chuyện bình thường sẽ không ra sai lầm.

” A, kia cũng không quan hệ.” Liêm Ti trên mặt thoáng hiện ra thất vọng, một nửa là trang, một nửa khác là bởi vì hắn vẫn quan sát Vân Tả Ý biểu tình, muốn từ trong đó ra được sơ hở, lại cũng thất bại.
Vân Tả Ý rất ít gạt người, tuy rằng công lực lừa người của hắn đạt đến thiên y vô phùng, ai cũng không phát hiện sơ hở, nhưng trong lòng vẫn rất không tự tại, nhất là lần này lừa gạt người vẫn đối xử chiếu cố mình không tệ, vì thế lập tức nói tiếp ” Bất quá ta có một biện pháp.”

chương 108 : hai vòng nhớ trướng