Chapter 15

“Destin?” Armand thắc mắc khi Destin vừa cười vừa kéo anh vào phòng tiệc, không biết cậu đang dự tính điều gì.

“Cứ theo em nào”

“Em dành cho anh sự ngạc nhiên nào vậy ?” Armand hỏi, cười trước vẻ mặt ngây thơ của cậu . Destin chỉ nhún vai, cậu và anh vào một phòng tiệc tối thui. Armand tự hỏi có phải cậu bé đã bỏ quên đồ gì không, nhưng tại sao lại là phòng tiệc trong khách sạn?

“Ngạc nhiên nhé ” Nhiều tiếng thét vang lên và đèn phòng bật sáng. Armand tròn mắt hết nhìn cậu đến nhìn mọi người trong phòng

“Ngạc nhiên nhé, happy birthday Armand.” Destin mỉm cười, nhón chân hôn lên môi anh. Họ đang bị bao quanh bởi khách khứa và mọi người đang chúc mừng sinh nhật Armand

“Anh cũng biết chuyện này sao?” Armand hỏi Adam.

“Um, không. Nếu biết tôi đã cảnh báo anh rồi.” Adam cười toe toét

“Đó là lý do tại sao chúng ta không nói cho ảnh biết, phải không chị Angie?” Destin nháy mắt với chị Armand.

“Đúng ” Angelica cười với chồng mình

“Anh hiểu rồi” Armand khoác vai người yêu mình “Em và Angie đã sắp xếp hết tất cả à?”

“Well, không chính xác lắm. Billy và Trey có giúp đỡ.” Destin nói , thấy cặp ấy đang đến chỗ cậu

.

“Happy birthday Armand,” Billy bắt tay anh. Armand cười gật đầu chào Trey trước khi quay sang Billy. “Chúng tôi tính làm tiệc nhỏ thôi vì biết anh không thích rình rang, nhưng người yêu bé nhỏ của anh lại không, và cậu bé biết thuyết phục người khác lắm .”

“Ừ, tôi biết mà ” Armand xiết Destin chặt hơn. Họ đi vòng quanh phòng, nhận và cám ơn lời chúc mừng của mọi người, sau đó họ đi tìm 1 chỗ yên tĩnh để anh cám ơn riêng Destin.

“Armand?” Destin hỏi khi cậu đừng dựa ban công với Armand.

“Anh muốn cám ơn em,” Armand hôn ngay đôi môi Destin, anh tiến sâu nụ hôn, dùng lưỡi khám phá ngõ ngách trong miệng khiến cậu bé run người rên khẽ

“Thôi nào cả hai, chuyện đó để dành làm sau đi ” Angelica xuất hiện, nắm hai cổ áo hai người lôi vào phòng tiệc. Destin cười khúc khích tránh xa Armand khi cậu gặp Lincoln vào phòng với Allan.

“Hey hai người đến rồi à ” Destin tươi cười chào đón họ

“Sao có thể bỏ lỡ nó chứ ,” Allan nói, đi đến chỗ Armand

“Trông cậu tươi hơn nhỉ ,” Lincoln nhận xét, Destin gật đầu.

“Armand và em đã làm lành với nhau rồi . Em đã dời vào chung phòng với armand đấy ”

“Thật chứ ? ” Lincoln vui mừng cho cậu bé, nhìn Destin cười hạnh phúc thế kia. Hai người đi đến chỗ người yêu của mình “Happy Birthday Mr. Riesel.”

“cám ơn Lincoln, nhưng hãy gọi tôi là Armand thôi .” Armand chào đáp lại rồi quay sang Allan. “Thế tôi nghe nói văn phòng mới sẽ chính thức hoạt động sớm ?”

“Ừ,” Allan cười .

“Tôi không thể chờ được ” Armand nhìn Destin khi cậu vòng tay quanh eo anh

“trường học sao rồi Destin ?” Allan hỏi cậu bé

“rất tốt, cám ơn anh ” Destin đáp, liếc gặp Angelica đang vẫy tay với mìnhcậu xin phép bọn họ đi một chút . Đến chỗ Angelica, chị nói ngay

“Hey, ta bắt đầu tiệc thôi ” Cậu gật đầu, những món ăn buffet được bày ra và mọi người quây quần bên bàn tiệc.

“Em hạnh phúc không, cưng ?” Armand nghiêng người hỏi nhỏ cậu.

“Rất hạnh phúc, còn anh ?”

“Anh cũng thế, đây là bữa tiệc sinh nhật đầu tiên mà anh nhớ mình được có ,” Armand cười, thấy nời thật thư giãn thoải mái.

“Tốt, vì chúng ta có những món quà đây.” Destin cười lấp lửng, Armand nhướng mày với bất ngờ tiếp theo của cậu

“Quà à ?” Anh nắm cổ áo cậu nhìn vào bên trong khiến Destin thắc mắc. “Chỉ muốn tìm những sợi ruy băng thôi.”

“Armand,” Destin đỏ mặt . “Em tặng cho anh món quà mà mọi người ai cũng thấy được cơ mà”

“Chà, hơi thất vọng đấy,” Armand giả bộ xịu mặt

“Em đâu có nói đó là món quà duy nhất đâu” Destin cười rời khỏi ghế, anh nhìn theo dáng cậu mà khoái chí trong lòng .

“Em biết không, cậu nhóc bỏ rất nhiều công sức cho món quà này đó,” Angelica tiết lộ cho cậu em trai của mình hay.

“Và em sẽ trả công cực kỳ hậu hĩ cho cậu ấy ,” Armand cười thích thú như một cậu bé tặng được đồ chơi. Angie thấy thế chỉ lắc đầu. Armand vẫn cười khi đèn trong phòng giảm dần độ sáng , Destin đi ra cùng người đầu bếp với một chiếc bánh sinh nhật khổng lồ.

Anh lắng nghe mọi người xung quanh hát bài hát tặng anh. Anh ngước lên khi Destin choàng tay qua vai anh thì thầm “Anh thổi nến đi.”

“Anh thích …” Armand chưa nói hết câu đã bị Destin chặn tay lên miệng.

“Ngoan và thổi hết nến đi .” Destin bỏ tay ra. Armand cười ,nhìn cậu bé một vài giây rồi thổi một hơi hết các ngọn nến. Tiếng vỗ tay và hoan hô vang khắp phòng. Bánh được cắt ra chia sẻ cho mọi người. Armand kéo cậu bé ngồi vào lòng mình. Anh vừa giữ cậu trong lòng vừa mở những món quà và đút cậu ăn bánh. Anh thích thú liếm hết những vụn bánh và kem còn dính trên môi Destin. Nhiều tiếng cười nhỏ rúc rích . Anh lườm mắt về hướng đó thấy Lincoln and Allan đang cười với họ.

Armand mừng khi đêm đã khuya , anh với Destin được trở về nhà . Họ chào ngủ ngon gia đình Gates . Destin thả cho con Dog ra ngoài chơi rồi cậu trở vô phòng,cởi hết đồ và nằm ngủ trên giường với anh.

“Cám ơn em”

“Hân hạnh của em mà” Destin vuốt nhẹ má Armand. Anh ôm cậu, chuyển đổi tư thế và bắt đầu chuyện riêng của hai người. Một đêm sinh nhật thật hoàn mỹ.

Destin ngước lên từ bản kế hoạch cậu đang làm việc khi Armand đi vào văn phòng cậu với Byron Swift. Armand mỉm cười với cậu bé, ngồi xuống chiếc ghế đối diện . Destin cười “Em sắp hoàn thành bản kế hoạch rồi.”

“Tốt ” Armand thấy Byron cũng cười. Ông nói “ Vợ và các con tôi rất thích khu vườn cậu sửa lại đấy.”

“Tôi rất vui vì điều đó ” Destin tiếp tục công việc dỡ dang của mình trong khi hai người kia bàn chuyện kinh doanh với nhau. Một lúc sau, Byron rời khỏi văn phòng, Armand quay lại chú ý Destin

“Em xong chưa ?” Armand hỏi

“Gần xong rồi ” Destin cười, vài phút sau cậu đưa bản kế hoạch cho anh xem. Armand nhìn vào nó, phải thầm thán phục tài năng của cậu bé.Anh lấy bút và ký phê chuẩn ngay bản kế hoạch “Anh thậm chí không nhìn vào các khoản chi tiêu”

“Đó ổn mà ” Armand nói, tay không dừng bút. “Em là công ty duy nhất anh muốn ký hợp đồng”

“Anh vẫn còn tập bú huh?” Destin chọc Armand , thấy anh dừng lại để nhìn cậu rồi một nụ cười gian hiện lên trên mặt anh

“Em chưa bao giờ phàn nàn anh về điều đó, thật sự em còn thét lên vì khoái nữa ấy chứ .” Armand đáp, đắc ý khi mặt Destin đỏ ửng lên

“Anh này kỳ ghê .” Cậu đứng dậy, vươn người cho đỡ mỏi. Khi quay lại , bắt gặp Armand nhìn mình với cặp mắt đầy thèm khát . “Đợi đã, anh đã hứa dẫn em đi ăn mà.”

“chúng ta có thể đi ăn sau ” Armand bỏ bút xuống, anh đứng lên đi vòng qua bàn đến bên Destin, người đang lùi dần về phía sau để tránh anh

“Không. Anh đã hứa. Không có sex đến khi anh cho em no bụng .” Destin cười đáp

“Và nó nên như thế ” Adam lên tiếng từ cửa văn phòng. Hai người quay lại nhìn anh với hai biểu cảm khác nhau, Armand thì cau có còn Destin thì hớn hở

“Đúng thế ” Destin vội lấy áo khoác mặc vào. Armand lầm bầm trong miệng, rủa thầm cả hai nhưng anh cũng mặc áo khoác vào. Adam cười thích thú, chúc họ ngủ ngon rồi rời văn phòng. Destin và Armand theo sau cùng đi thang máy xuống tiền sảnh.

“Em muốn ăn ở đâu ?” Armand hỏi khi họ băng ngang khu tiền sảnh.

“Ở đâu cũng được ” Destin đáp, mỉm cười cám ơn Gates đã mở cửa xe cho họ. Armand chỉ chỗ ăn cho ông đi . Một lúc sau, họ đến một nhà hàng nhỏ. Một người đàn ông chào đón họ

“Welcome Mr. Riesel, bàn cho hai người ?”

“Vâng” Armand theo người đàn ông ấy. Destin nhìn ngó xung quanh, đây tuy là nhà hàng nhỏ nhưng mọi thứ bên trong trông rất sang trọng mắc tiền. Họ ngồi xuống một bàn nằm trong góc khuất, một chỗ riêng tư tránh xa mọi người. Armnad rót rượu cho Destin

“Anh tính chuốc cho em say à ?” cậu cười .

“Không, chỉ một ly cho em thôi.” Armand đáp. Họ chọn món ăn trong thực đơn xong thì Armand ngồi yên đó ngắm cậu bé

“Anh lại làm như thế nữa rồi ” Destin nhìn anh qua ly rượu.

“Làm gì?”

“Dòm em chằm chằm ấy ” Destin đặt ly rượu xuống để nhìn thẳng vào mắt Armand. Tim cậu lỡ nhịp khi nụ cười hiện trên mặt Armand

“Đó là bởi vì em trông rất xinh đẹp và ngọt ngào.” Armand làm cậu bé mắc cỡ, ửng đỏ hai má. Armand thấy thế càng muốn gầm lên , muốn dẫn ngay cậu đến cái giường nào đầu tiên anh tìm thấy

“Armand,” Destin nhận ra ý định trong ánh mắt của anh

“Anh biết, sẽ không cho đến khi ta ăn xong.” Armand đáp, Destin gật đầu . “Vậy em cho anh biết em có làm gì nữa không?”

“Chỉ có một việc ngoài dự án Grand hotels . Em phải theo Corey đến xem mấy ngôi nhà đang xây ở dưới đường . Nhưng sau đó thì không làm gì cả “

“Còn tòa nhà anh tặng thì sao ?” Armand biết cậu và Corey đã đến xem nó

“Nó đẹp lắm” Destin cười dịu dàng với anh. “Mọi người rất thích ”

“Anh mừng đấy ”

Thức ăn được dọn ra, họ vừa trò chuyện vừa ăn . Destin cố nài nỉ anh phần tráng miệng, cái này giống như 1 sự trừng phạt với Armand khi ngồi ngắm cậu ăn kem. Sớm sau đó, họ lên đường về nhà. “Em có vui không cưng ?”

“Em rất vui,” Destin rúc sâu vào cánh tay anh.

Họ chào tạm biệt Gates và lên lầu. Con Dog hớn hở vẫy đuôi dẫn đường, Armand cười với nó .

“Armand?” Destin gọi khi anh bắt đầu lột trần cậu. Ngã đầu ra sau cho anh rộng chỗ hôn lên cổ, cậu rên khẽ với sự tiếp xúc này.

“Mai em có tính làm gì không?” Anh hỏi, mắt nhìn cậu đầy thèm khát .

“Không, sao thế ?”

“Bởi vì anh sẽ cho em thức suốt đêm nay ” Armand thì thầm, chiếm lấy môi Destin. Anh từ từ dấn sâu nụ hôn, từ từ đưa cơ thể họ đến giường. Một dòng quần áo rơi vãi trên đường đi phía sau họ….

………………….

Armand vào nhà bếp để xem Destin đang làm gì. Anh đi tới tủ lạnh bỏ vài chai nước vào trong giỏ đi picnic. “Destin em đang làm gì thế?”

“Billy và em tặng đồ em bé cho Holly, chị ấy đã sinh vào thứ sáu này. Còn anh tính làm gì thế ?

“Chuẩn bị bữa trưa cho picnic vì em nói em sẽ ăn trưa với anh.” Armand cười toe toét, tay lấy hết những thức ăn mà Magarette đã chuẩn bị dùm anh cho vào giỏ. Khi làm xong, anh quay lại Destin. Cậu đang vật lộn với giấy bóng dùng gói quà quanh giỏ đựng quà. Cuối cùng, cậu để cho nó thẳng đứng và cột nơ lên đó. Hài lòng với nó, cậu hỏi anh “Khi nào thì bác Gates về ?”

“khoảng giờ ăn tối, hai vợ chồng chú ấy ra ngoài rồi. Sao thế ? ”

“Gates tính chở em đến nhà Michael .”

“Đi nào, anh sẽ chở em ” Anh nói xong tay cầm giỏ picnic và một tấm khăn lớn. Destin gật đầu, đem theo máy ảnh , huýt sáo gọi con Dog đến để đeo dây vào vòng cổ rồi theo anh ra garage . Khi vào trong đó , cậu gỡ ngàng trước những hàng xe hơi.

“Wow,” Cậu lắc đầu cho tỉnh rồi ngước nhìn Armand

“Sưu tập xe hơi là sở thích của bố anh và anh. ” Armand đáp, thấy Destin thích thú đi ngắm từng chiếc. “Chọn một chiếc đi, bất cứ chiếc nào em muốn.”

“Thật chứ ?”

Armand gật đầu. Destin hớn hở quan sát từng chiếc một, mắt cậu lướt qua mọi nhãn hiệu, kiểu xe mà mình có thể nghĩ tới. Chợt cậu tròn mắt trước một “em” , cậu biết nó chỉ vừa mới được rao bán hồi tuần đầu của tháng 4 này , chiếc xe thật là tuyệt “Ta có thể đi chiếc này ko ?”

“xe Ford mui trần à?” Armand lấy chìa khóa và ấn nút mở cửa garage. Destin mở cửa xe chất giỏ quà rồi giúp Armand chất giỏ picnic. Vào xe, anh thấy Destin đã ngồi vào chỗ, con Dog nằm giữa hai người . Anh mỉm cười, lái xe đi, mắt liếc nhìn cậu bé đang thích thú thả tóc bay theo gió. Không lâu sau họ tới nhà Michael. Destin xuống xe gõ cửa

“Hey,” Michael cười chào Destin. “Cậu cần chở đi đâu à ?”

“Không. Em mang quà tới tặng anh nè”

“Oh,” Michael bước lui cho họ vào. Destin cười, hăm hở chờ Michael dẫn cậu đi xem em bé. “Lối này .”

“Em quá hưng phấn này ” Destin nói khi họ vào một căn phòng xinh đẹp, bên trong là bà mẹ trẻ đang nằm cạnh em bé mới sinh.

“Holly đây là Destin và ngài Riesel.” Michael giới thiệu thấy vợ mình ngạc nhiên, cô vội ngồi dậy ngay ngắn. Destin bước tới đặt giỏ quà lên bàn mỉm cười chào cô

“Chúc mừng chị ”

“cám ơn cậu ” Holly tròn mặt nhìn giỏ quà to kia .

“Em không biết chị đã có gì, và Billy đã tính mang tặng chị đấy ” Destin nói , Holly mìm cười thay đổi tư thế em bé trên tay . “Em có thể bế cháu được không?”

“Được chứ”

Destin cẩn thận nhận em bé từ tay cô. Mắt tròn to nhìn sinh vật nhỏ bé mong manh . “Cháu dễ thương quá ” Destin cười “Chị mở quà ra xem đi .”

“Được rồi. ” cô thích thú khoe những món quà cho Michael xem . “Wow, anh nhìn này ”

“vâng, em biết tụi em hơi tặng quá lố nhưng đáng mà ” Destin nhún vai nói, cậu kêu Armand lại xem em bé

“Destin, được rồi ” Armand không nhúc nhích từ nơi anh đứng.

“Armand, thôi nào, cô bé đáng yêu quá à, đến xem đi anh”

Anh cuối cùng cũng chịu thua cậu. Đến cạnh Destin , anh ngước nhìn qua vai cậu. “Cô bé đáng yêu không anh ?”

“Ừ” Armand ngạc nhiên. Anh chưa bao giờ tiếp xúc với sinh vật nhỏ như thế này.

“Tôi chụp hình nhé ?” Michael hỏi ý kiến, Destin gật đầu mà thậm chí không ngước lên . Michael lấy máy ảnh của cậu chụp ngay cảnh ấy, anh thấy vẻ ngạc nhiên của Armand, mỉm cười vì biết người đàn ông này đang nghĩ gì

“tên em bé là gì thế ?” Destin hỏi

“Cara Ann,” Holly đáp , cậu gật đầu mỉm cười

Một lúc sau Armand lên tiếng “Chúng ta đi thôi, để cho hai mẹ con nghỉ ngơi .” Cậu trao lại baby cho mẹ rồi chào tạm biệt hai người.

“cám ơn vì đã ghé thăm nhé ” Michael tiễn họ ra xe. Cậu chào vẫy tay với anh khi xe chạy đi.

“giờ chúng ta đi đâu vậy anh?” Destin hỏi, thấy Armand cười gian.

“Đây là 1 sự ngạc nhiên, em sẽ thích nó cho xem ” Họ lái xe trong im lặng. Destin rất thích thời tiết đầu mùa xuân này. Dù ban đêm vẫn còn lạnh nhưng ban ngày trời lại ấm và tuyết cũng dần tan hết. Cậu nhìn quanh thấy Armand rẽ vào một con đường nhỏ. Một lúc sau , anh rẽ tiếp vào con đường đất. Destin ngó xung quanh trước khi nhìn anh hỏi “Anh biết chỗ anh sắp tới chứ?”

“Không phải cưng đang sợ đấy chứ ?” Armand ngó qua kính chiếu hậu

“Em không sợ vào rừng , hay ít ra không phải khi em không biết mình đang ở đâu. ” Destin nhìn những hàng cây bắt đầu đặc dần và sớm sau đó, mọi thứ chìm trong vẻ hoang sơ của cây cối, con đường cũng hẹp dần trước mặt họ.

“Đừng lo, anh biết mình đang đi đâu mà .” Armand với một tay đặt nhẹ lên đùi cậu trấn an. Destin mỉm cười thư giãn lại, chừng nào Armand còn bên cậu, cậu không thấy sợ gì hết. Thình lình, hàng cây mở rộng ra trước mắt , để lộ ra một hồ nước mênh mông .

“Wow,”

Armand dừng xe, cậu bước ra thả dây cho con chó chạy đi chơi rồi ngẩng người ngắm cảnh vật. Armand thì trải khăn và bày dồ picnic bên cạnh bờ hồ. “cảnh đẹp quá .”

“anh biết em sẽ mê ngay mà ,”

“Thật tuyệt vời, đúng là một buổi chiều nên như thế này.” Destin nhìn Armand, cậu đón dĩa thức ăn anh đưa và cám ơn. Họ ngồi đó ăn uống và ngắm cảnh, sau đó dọn dẹp đồ đạc và cho con Dog ăn. Armand mỉm cười ngắm cậu bé với con chó.

“Thật là tuyệt “ Destin ngồi dựa vào anh sau khi cho chó ăn xong. Con Dog làm nũng, rên ư ử dựa đầu lên đùi cậu bé.

“Anh nghĩ em đang làm hư con chó rồi đó ” Armand nói, nghe cậu thở dài hài lòng lấy tay anh che mặt mình . Vài phút sau không thấy hồi âm, anh lay cậu “Em không ngủ đấy chứ, cưng ?”

“còn tùy thuộc vào …” Destin nói không nhúc nhích

“vào gì ?”

“Anh ” Destin ló đầu dưới cánh tay anh , mỉm cười nhận ra khoảng cách quá gần giữa hai người. Cậu rướng người một chút , môi chạm môi Armand. Họ thay đổi tư thế để hai cơ thể tiếp xúc nhau nhiều hơn. Đến khi Destin dứt ra để thở thì Armand tấn công ngay cổ cậu bé.

“Destin,” Anh thì thầm cảm nhận tay Destin luồn vào trong áo mình. Anh tiến tới nhưng bị sựng lại khi cảm thấy cái gì đó đẩy đẩy vào anh tại nơi họ nằm . Nhích người ra, anh thấy con Dog đang cố gắng chui giữa hai người. Đuôi nó vẫy liên tục và nó liếm mặt họ.

“Nó cảm thấy bị bỏ rơi đó ” Destin cười vang , tay vuốt ve bộ lông mềm cùa nó. Armand chớp ngay đôi môi cậu ngay trên đầu con thú. Vài phút sau, họ tách ra, Destin nằm ôm con chó trong khi Armand vòng tay ôm cậu. Họ ngồi đó ngắm cảnh tiếp .

,…………………………………….

Armand trở người nhìn đồng hồ trên bàn. 0 h 01’ khuya. Anh lay cậu bé “Dậy nào, mặc áo choàng vào rồi theo anh.”

“Armand em mệt lắm ,” Destin nũng nịu, hy vọng anh tha cho mình

“Nhưng hôm nay là sinh nhật em ,” Armand dựng cậu ngồi dậy. Destin nhăn mặt nhưng cũng phải mặc áo vào và theo anh . Họ xuống lầu, xuyên qua căn nhà tối đến trước cửa nhà và dừng lại ngay bậc thềm. “Nhìn xem”

“Gì chứ ?” Destin ngáp dài, mắt nhắm mắt mở nhìn xung quanh. Cậu há hốc khi thấy một chiếc xe hơi với cái nơ màu đỏ to tướng thắt quanh nó . “Anh đùa với em phải không ?”

“Không ,” Armand nói, dẫn cậu ra xe.

“Em không biết lái” Destin ngắm chiếc xe. Nó thật xinh đẹp. trông giống chiếc Barracuda màu xanh đen cổ kính.

“Anh sẽ dạy em ” Armand vòng tay ôm người yêu “Nói anh nghe xem em thích nó chứ ?”

“Em rất thích ,” Destin cười toe toét, quay lại ôm cổ anh “bây giờ hãy ẵm em về giường và làm tình với em đi.”

“Sinh nhật của em mà ” Armand tuân lệnh , bế cậu thẳng về phòng ngủ….

…………………………

Destin ngước lên khi Armand vào vườn hồng với nụ cười trên khuôn mặt “Happy birthday, cưng.”

“Cám ơn anh ” Destin quay lại chú ý những búp hồng mới chớm, không dấu nổi nụ cười hạnh phúc. Armand đã tổ chức một buổi tiệc lớn cho cậu và cậu biết chỉ còn vài giờ nữa là quan khách sẽ đến.

“Em trở vô nhà chưa ?” Armand hỏi, nhìn người tình bé nhỏ của mình

“Một phút nữa em đi ngay.” Destin thấy anh đang thu hẹp khoảng cách hai người. Armand ngó qua vai cậu để xem công việc cậu đang làm

“Đẹp quá ” Armand khen, di chuyển những sợi tóc của cậu ra khỏi vai và hôn nhẹ lên cổ . Destin nhắm mắt, nghiêng đầu cho anh có nhiều khoảng trống. Cậu yêu thích cảm giác những nụ hôn mang lại. Tay Armand vòng quanh người cậu.

“Armand,” Destin rên khẽ, hai đầu gối yếu dần khi tay anh vuốt ve phía trước ,chổ nhạy cảm bên dưới. “Oh Armand.”

“Hum?” Armand đẩy hai người vào sâu trong vườn hồng, xoay cậu bé đối diện với anh . Họ từ từ ngã xuống đất.

“Không phải ta nên vào nhà sao ?” Destin hỏi khi anh tấn công tiếp cái cổ của mình.

“Một phút nữa ” Anh thả một tay vào trong áo cậu, chuyển người Destin lần nữa trong khi tay kia kéo quần short của cậu xuống.

“Armand,” Anh đã kéo nó ra khỏi cơ thể cậu .

“Anh hứa sẽ cẩn thận “ Armand nói, chỉnh cho cậu quỳ trên hai tay hai chân. Tiến tới, anh đưa một ngón tay vào cậu thăm dò nghe cậu bé rên khẽ, anh mỉm cười. Đẩy thêm một ngón tay đã thấm nước bọt vào tiếp, anh cúi xuống hôn lên đôi gò tròn trịa ấy.

“chúa ơi Armand ! ” Destin rít lên , đẩy theo tay anh . Một tiếng rên khác lại thoát ra khi tay còn lại của Armand vuốt ve lấy phần nhạy cảm phía trước. Tay và miệng anh làm việc, nghe tiếng cậu bé thở nhanh dần. Anh chợt buông ra làm Destin thắc mắc

“Đến đây nào .”

Destin quay lại, thấy Armand đã mở khóa quần ra, Destin mỉm cười giúp anh. Khi đã thoát khỏi sự bó buộc, Destin cúi xuống phục vụ ngay “cậu bé” và thích thú khi anh rên khẽ , tay vuốt ve lưng mình.

“Destin, chúa ơi Destin. ”

Khi thấy “cậu bé” của mình đã lý tưởng , anh ẵm Destin lên và nhẹ nhàng đặt cậu ngồi đúng vị trí. Destin sẵn lòng ôm anh , hai chân vòng quanh eo . Cậu rên rĩ khi anh từ từ vào trong mình. “chúa ơi , Armand.”

“Chậm chậm thôi em ” Armand rít lên. Khi đã hoàn toàn chìm sâu vào trong cậu, Armand mới dám thở mạnh . Anh vòng hai tay quanh eo cậu và ôm chặt cơ thể này. Destin bắt đầu di chuyển

“Armand,” Destin gọi, miệng hôn lên hàm Armand trong khi tay anh nâng giữ cho nhịp điệu từ từ. Cảm giác thật tuyệt vời, khi mà mọi thứ bên trong cậu trở nên gần như quá nhiều. Vòng tay quanh vai anh, cậu rên lần nữa.

“cậu bé ngoan” Armand lẩm bẩm còn tay thì mat-xa đôi mông của cậu

“Armand,” Destin xiết chặt lấy anh, cậu không thể chịu được nữa, không thể chịu được cái cảm giác trong người mình nữa. “Armand, EM YÊU ANH .”

Destin chợt thấy anh sựng người lại, cậu buông ra để nhìn mặt anh . Một vẻ kinh hoàng hiện trên mặt Armand, anh xô mạnh cậu ra . “CÚT ĐI

“Gì cơ ?” Destin không tin vào tai mình

“Gom đồ của em và cút đi.” Armand rít lên, anh đứng dậy và kéo khóa quần lại. Anh nhìn Destin như thể cậu bé hoàn toàn bị mất trí.

“Armand,” Destin mặc vội quần áo lại.

“Làm sao em có thể hành động như vừa rồi được chứ?” Armand nạt lớn, quay đầu đi thẳng về nhà . Destin theo sau, không thực sự muốn cãi nhau với anh

“Em không nói gì sai cả,” Destin thét to, thấy Armand dừng lại và quay mặt nhìn cậu

“Có, em có. Và em sẽ gom đồ cút khỏi đây.” Armand rít lên rồi đi tiếp, anh rẽ theo lối khác vào nhà vì không muốn gặp mặt khách khứa.

“Chết tiệt, Armand.” Destin thét to lần nữa, biết các vị khách ở ngoài hiên có thể nghe tiếng họ. “Anh hành động như thể em vừa nói với anh em đã ngủ với nửa Boston này, thay vì em nói em yêu anh.”

“Câm miệng,” Armand bước nhanh hai bước một lần. Destin theo sau, không để anh rời khỏi mình. Cậu theo anh vào văn phòng, đóng sầm cửa phía sau cậu

“Em sẽ không đi đâu cả ” Destin nói lớn tiếng. “Em sẽ không để anh gạt em ra như thế.”

“Destin,” Armand bắt đầu không dám nhìn thẳng cậu bé . “Anh muốn em thu dọn đồ đạc của em, bất cứ thứ nào em muốn em có thể mang theo. …Em đã dám nói… Chúa ơi, Destin, sao em lại có thể nói những từ đó chứ…”

“Bởi vì đó là sự thật và em đi khỏi nơi này cũng không thay đổi được sự thật đó.” Destin thấy anh lắc đầu chối bỏ . “Nếu em ra đi, Armand, nó sẽ là cuộc chia tay vĩnh viễn.”

“Sao cơ ?” Armand nhìn cậu.

“Em rời khỏi, em sẽ rời khỏi đây vĩnh viễn. Sẽ không có chuyện Adam tìm cho em một căn nhà hay đại loại như thế. Em sẽ trao công ty lại cho Corey và bỏ tất cả ở lại đây. Sẽ không có chuyện tối tối đến gõ cửa phòng em để đòi quan hệ .”

“Destin.” Armand thấy sợ hãi thật sự.

“Em thậm chí sẽ không ở lại thị trấn này, bởi vì nó rất đau khổ.” Destin gặp vẻ mặt hoảng sợ trên mặt Armand. “Armand , Em đã yêu anh rất lâu rồi. Em không nhớ chính xác mình yêu anh từ khi nào nhưng em biết nó đến trước cả lần quan hệ đầu tiên của hai ta.”

“Nhưng anh không yêu em, anh không thể….” Armand đáp yếu ớt. Destin gật đầu, mặc dù cậu biết trước điều đó, nó vẫn rất đau và choáng váng. “Nhưng anh rất cần em phải không?”

“Ừ, nhưng em yêu anh thì thật không công bằng với em. Vì anh không thể đáp lại tình cảm ấy.” Armand nói, thấy nụ cười buồn trên mặt cậu bé. Cậu tiến đến gần mình

“Không sao đâu anh ” Destin leo lên lòng anh. “Em sẽ không bỏ cuộc đâu. Em sẽ không rời khỏi đây. Anh bị mắc kẹt với em rồi”

“Anh biết ,” Armand khẽ đáp, mắt nhìn thẳng vào mặt cậu . “Em quá ngọt ngào hấp dẫn”

“Em biết “ Destin hôn nhẹ lên môi Armand. Cậu mỉm cười và ôm chặt lấy anh. “Chúng ta nên ra tiệc thôi.”

“Ừ” Armand mỉm cười, nắm tay cậu và để cậu dẫnm ra ngoài hiên.Mọi người cùng chúc mừng sinh nhật cậu. Destin không biết họ đã nghe chuyện đến đâu nhưng an tâm khi thấy mọi người làm lơ chuyện cãi vỡ vừa rối.

“Happy birthday,” Vivian bắt tay cậu.

“Cám ơn cậu ” Destin bị quay giữa những lời chúc mừng của bạn bè và người quen trong một lúc cho đến khi cậu nhận ra mình đang đứng kế Adam và Angelica.

“Cậu có muốn giải thích cho chúng tôi nghe những lời la hét vừa rồi là gì không?” Adam hỏi

“Adam,” Angelica nhắc nhở chồng mình

“Không sao đâu Angie ” Destin nhìn họ . “Em đã thổ lộ với Armand rằng em yêu anh ấy”

“Em đã… cái gì ?” cả hai giật mình la nhỏ kiềm chế giọng mình lại làm Destin bối rối cúi đầu .

“Em đã nói thế ” Giọng cậu nhỏ như tiếng thì thầm “ rằng em yêu anh ấy và anh ấy sẽ phải chấp nhận điều đó”

“Rồi cậu ấy phản ứng sao?” Adam liếc qua Angelica trước khi quay lại cậu bé

“Bảo em thu dọn đồ đạc và cút đi ” Giọng Destin run run . “ Nhưng khi em bảo em sẽ biến mất vĩnh viễn khỏi cuộc sống của anh ấy, vì được gặp anh ấy mà không được chạm vào thì rất đau khổ”

“Destin,” Angelica lo lắng e ngại cho cậu .

“Không sao đâu chị. Anh ấy không muốn em đi và anh ấy đã rất hoảng sợ” Destin thấy cả hai gật đầu , cậu xin lỗi và tránh mặt đi chỗ khác.

“Anh không thể tin được cậu ấy dám thổ lộ rằng mình yêu Armand,” Adam vòng tay ôm eo vợ mình

“Tại sao không dám chứ, Destin đã yêu cậu ấy rất thật lòng mà.” Angelica nói, thấy chồng mình nhìn . “Thôi nào Adam , nếu Armand không có tình cảm gì với Destin, cậu ấy sẽ thậm chí không cố gắng tìm cách làm hòa chuyện cãi vả và cũng sẽ không phản ứng mạnh mẽ như vừa rồi đâu.”

“Ừ, có lẽ thế, nhưng nó vẫn…” Adam ngó nơi Armand đang đứng nói chuyện với Gayle “Cậu ấy có vẻ chấp nhận chuyện này tốt hơn anh nghĩ đấy.”

Angelica nhún vai, nhìn Destin đang đi đến chỗ Armand vòng tay quanh eo anh. Chị cũng có thể thấy vẻ mặt rạng ngời hạnh phúc của Armand mà chưa bao giờ mình được thấy. Chị mỉm cười cùng chồng đến chổ của họ .

“Hôm nay vui thật ” Angelica lên tiếng làm Destin và Armand chú ý mình . “Chị rất mừng là hôm nay thời tiết đẹp để chúng ta làm tố chức tiệc ngoài trời đấy.”

“Vâng ” Destin dựa đầu lên ngực Armand

“Oh ta mở quà đi ” Armand cười đề nghị cậu bé, anh kéo cậu đến chỗ đặt quà. Sau đó họ ăn uống và vui vẻ thư giãn một ngày tuyệt vời bên bè bạn và gia đình. Destin như đang ở trên thiên đường, cậu đã nói với Armand tình cảm của mình . Có vẻ cậu đã tìm đúng chỗ nương tựa.

………………………….

“Destin,” Armand vuốt dọc tay trên tấm thân ướt mồ hôi của cậu, dừng ngay chỗ cong của eo.

“Hum?” Destin ngước nhìn người đàn ông phía trên mình.

“Nói lần nữa đi cưng?” Armand yêu cầu, gục đầu lên vai cậu.

“Em yêu anh,” Destin thì thầm vào tai anh, nghe anh rên lên thích thú và bắt đầu đẩy người vào cậu nhanh hơn.

“Lần nữa đi ” Armand ôm cậu bé chặt hơn, cảm nhận hai chân Destin đang xiết quanh người mình

“Em yêu anh. Em yêu anh .Em yêu anh ….” Destin thốt ra nhiều lần.

“Anh xin lỗi, anh biết mình ích kỷ nhưng nghe em nói điều này….nó thật lạ đối với anh” Armand 1 tay đỡ lấy thân dưới, 1 tay vuốt ve phần cương cứng của cậu, đẩy nhanh hơn. Destin tiếp tục thốt ra 3 từ kỳ diệu ấy, nhắm mắt hưởng thụ âm thanh của hai người.

“Armand!” cậu thét lên khi cả thế giới của mình bùng nổ . Armand vẫn tiếp tục đẩy ra vô trong cậu, nghe những tiếng rên khoái lạc của người yêu.

“Destin, chúa ơi Destin,” Armand thét lên và trút hết trong cậu. Họ nằm đó, thở hổn hển, vẫn kết nối với nhau cho đến khi nhịp thở cả hai trở về bình thường.

“Chúng ta nên đi tắm thôi ,” Destin nói khi anh cứ ôm chặt mình

“Một phút nữa đi ,” Armand mỉm cười, lấy khăn lau mình cho cậu rồi cúi xuống hôn say đắm lên đôi môi. Một phút sau anh thả ra, mỉm cười nhìn cậu .

“Armand,” Destin thấy mắt mình nặng dần, cậu rất muốn ngủ ngay nhưng lại không muốn sáng ra thức dậy trong mùi hôi và nhớp nháp này.

“Ok chúng ta đi tắm thôi ” Armand đứng lên kéo cậu vào nhà tắm, họ thỏa mãn trong vòng tay nhau.

“Cám ơn anh đã tổ chức buổi tiệc sinh nhật tuyệt vời này. Armand. Nó rất ý nghĩa đối với em.”

“Em là nhất mà ” Armand đáp, ôm cậu vào lòng.

Destin dừng công việc nhớ lại hai tuần vừa qua. Thật là hai tuần bận rộn, tối mắt tối mũi với công việc đến nỗi cậu không nhớ lần cuối cùng cậu và Armand được ở bên nhau hơn 1 tiếng đồng hồ là khi nào, trừ khi họ đi ngủ.

“Destin?” Brian gọi

“Gì ?”

“Cậu làm xong rồi hả ?”

“À, xin lỗi, tại tớ mệt quá .” Destin cười giã lã

“Sau buổi học này cậu nên về nhà và nghỉ ngơi đi”

“Không thể rồi, công việc trên công ty còn nhiều quá” Destin cố gắng chặn cơn ngáp “Corey và tớ đang cố gắng ổn định văn phòng mới nữa”

“Vậy có lẽ cậu nên bảo với Armand “kiêng cữ” bớt đi.” Brian nói nhỏ thấy bạn mình bật cười . “Tớ cũng hiếm gặp Armand gần đây lắm. Và nếu có thì chúng tớ cũng quá mệt mà nằm ngủ thẳng cẳng ngay chẳng làm gì cả”

“Oh,” Brian quay lại bài tập không nói gì nữa. Một lúc sau, họ ra về, Destin ngạc nhiên khi gặp Michael đến đón mình.

“Mừng anh đã trở lại ,” Destin mỉm cười chào anh

“Cám ơn cậu. Cậu muốn đi đâu ?”

“Khu xây dựng Grand Hotel , em cần chụp hình .” Destin nói xong thì nhắm mắt tranh thủ nghỉ một chút

“Hey nhóc, chúng ta tới rồi ” Michael lay gọi cậu bé. Destin mở mắt vẫn chưa tỉnh ngủ, tay quờ quạng mở cửa xe.

“Khoan đã, tôi có chuyện muốn nói với cậu. Holly và tôi đã nói chuyện với nhau và vì chúng tôi không có họ hàng nào là nam cả nên chúng tôi muốn cậu làm cha đỡ đầu cho Cara.” Michael nhìn Destin chờ đợi

Destin cười rạng rỡ “Đó là vinh dự của em. Cám ơn anh.”

“Tuyệt lắm”

Michael nhìn cậu ra xe và đi về phía Corey đang đứng. Họ nói chuyện vài phút sau đó Corey chỉ trỏ gì đó cho Destin ghi chú lại. Họ đồng ý với nhau vài điều rồi Corey cầm giùm giấy tờ cho cậu chụp hình. Trong lúc chờ đợi, Michael rảo mắt khắp khu vực , chắc chắn không có tên tóc vàng nào lảng vảng quanh đây. Một lúc sau, Destin trở về xe. Anh chở cậu về nhà và chia tay tại đó.

“Maggie cháu về rồi đây ” Destin đi vào nhà bếp gọi to

“Chào cháu, trường học thế nào rồi ?”

“Tuyệt vời ạ. Cháu đã đuổi kịp mọi thứ . Cháu làm bài tập ở trong phòng khách nhé dì.”

“Ừ ” Bà mỉm cười nhìn con chó tò tò theo chủ. Destin thả người xuống bộ ghế sofa, lấy tập vở ra và bật TV xem một tý trước khi làm bài. Cậu sựng lại mỉm cười trước một tin tức. Một nhà máy chế biến rượu vang đã tạo một sản phẩm pha trộn giữa rượu và chocola . Destin ghi chú ngay địa chỉ nhà máy, hy vọng Adam sẽ giúp dẫn cậu đi mua loại rượu này cho ngày kỷ niệm sắp tới của cậu và Armand. Tắt TV cậu bắt đầu làm bài

…………………

“Destin, hey Destin.” Armand lắc lắc vai cậu một lần nữa

“Hum?” Destin ngẩng đầu lên khỏi quyển sách được kê. Cậu chỉ tính chợp mắt một phút, ai ngờ… “Xin lỗi, em hơi mệt một tý .”

“Anh thấy mà ” Armand ngồi xuống ghế sofa. Destin dụi mắt nhìn đồng hồ treo tường, cậu rủa thầm trong miệng

“Chết thiệt, em còn quá nhiều việc phải làm.” Cậu vươn vai và ngáp dài một cái rồi im lặng quay trở lại công việc sau khi liếc qua Armand thấy anh đang xem TV. Destin không biết mình đã làm trong bao lâu , chỉ biết Magarette đã đem bữa tối lên tận nơi cho họ. Cậu vừa làm vừa ăn.

“Em còn làm bao nhiêu nữa ?” Armand hỏi

“Em còn phải hoàn thành kế hoạch đã duyệt của dự án Grand Hotels.”

Armand nhướng mày nhìn cậu . “Không phải những thứ đó phải nằm trên bàn của anh chiều nay rồi sao?”

“À..đúng vậy. Nhưng em còn phải chụp thêm hình và sau đó Corey có đưa ra thêm một vài ý kiến mới ”

“Dù em là người tình của anh , em vẫn phải đảm bảo công việc đúng thời gian chứ.” Giọng Armand nghe hơi phật ý . “Anh cần những bản kế hoạch đó.”

“Em biết, em sẽ đưa chúng vào sáng mai “

“Không ” Armand lắc đầu . “Đây không phải là cách kinh doanh đúng, Destin.”

“Em biết Armand, em xin lỗi, nhưng làm ơn đi mà .” Destin thật sự cũng ghét việc chậm trễ của mình “Tại gần đây em bận quá.”

“Anh rất tiếc,” Armand đứng dậy . “Nhưng công ty em đã bị loại khỏi dự án. Anh sẽ tìm người khác. Người có đủ năng lực để hoàn thành kế hoạch đúng thời gian”

“Armand, không công bằng ” Destin đi theo anh năn nỉ. “ Thôi nào , Armand.”

“Nếu em muốn thảo luận về chuyện này hãy gọi đến văn phòng anh và xin một cuộc hẹn.” Armand thấy cậu dừng lại nhìn anh .“Bây giờ thi ta lên giường nào .”

“Em không lên ” Destin giận dỗi nói lớn tiếng “Sao anh dám sa thải em rồi sau đó bắt em ngủ với anh.”

“Đó là kinh doanh , Destin, nó không liên quan gì đến cuộc sống riêng tư của chúng ta.” Armand giơ tay tính nắm cậu nhưng Destin đã vùng ra.

“Vậy thì em cũng thế ”

“Destin,”

“Nếu anh muốn nói chuyện với em, hãy gọi vả hẹn ngày, em đang bận đây” Destin thét lên, bỏ đi . Nhưng Armand đã nhanh chân giữ chặt cánh tay cậu, và lôi lên cầu thang. “Thả tay ra, bỏ em xuống !”

Armand không trả lời, cơn giận đang cháy bùng trong anh . Họ đã có vài tuần hạnh phúc với nhau và bây giờ là thế này đây . Anh bước liền hai bậc một bước , đến nhanh phòng ngủ và đóng sầm cửa lại, thảy Destin lên giường.

“Anh không được đụng vào em ” Destin lồm cồm bò qua phía bên kia giường. Armand cười nắm chân cậu bé kéo lại.

“Sao không được chứ ? Nơi duy nhất chúng ta hòa hợp là trên giường mà” Armand rít lên, cởi hết đồ trên người Destin. Cậu nhăn mặt chống cự nghe anh cười thích thú khi thấy mình mạnh hơn cậu. Nhanh sau đó Destin hoàn toàn trần trụi. “Em thuộc về anh.”

“ Đừng mà, Armand dừng lại .” Destin hơi hoảng sợ khi anh đè mạnh cậu xuống, mắt cậu hơi ướt ướt. Chính lúc đó Armand bắt gặp cặp mắt của cậu và thấy sự hoảng sợ trong chúng, anh vội buông tay ra

“Chúa ơi, anh xin lỗi .” Armand ôm Destin, nghe cậu thở ra nhẹ nhõm

“Anh tính ép buộc em thật sự sao ?” Destin hỏi, giọng vẫn hơi run

“Không, không bao giờ ” Armand hôn lên trán cậu bé. Destin nhẹ lòng, cậu đẩy anh ra và ôm lấy cổ anh, sau đó nhẹ nhàng ôm Armand vào lòng

“Anh rất muốn làm tình với em, muốn dữ lắm. ” Armand thì thầm, nhắm mắt nghe nhịp tim Destin. Anh yêu tiếng đập này, nhất là lúc nó đập nhanh lên khi nghe tiếng thì thầm của anh.

“Vậy anh cứ làm đi ”

Armand nhìn cậu bé để xác định chắc chắn điều cậu vừa nói. Destin ngượng ngùng cắn nhẹ môi dưới, rồi cười e lệ “Anh biết em luôn trao anh tất cả chừng nào em là người tự nguyện làm mà.”

“Ừ, anh biết ” Armand hôn phớt lên môi cậu . “Nhưng có lẽ anh không nên, sau những chuyện đã làm vừa rồi”

“Không Armand, anh thật sự nên làm đi .” Destin lúc lắc dưới người anh. Aramnd cười khúc khích, cúi xuống, lần này bắt lấy ngay đôi môi. Destin rên khẽ, hai chân vòng quanh eo anh.

“Destin,” Armand thì thầm cố điều hòa nhịp thở khi miệng cậu bé tấn công cổ anh. Hai tay cậu cởi nhanh hàng nút áo và mở tung nó ra để chiếm hữu ngực Armand. Armand rên rĩ, cố giữ thân người mình cho thăng bằng “Destin, chúa ơi Destin.” Anh đè xuống người cậu, cho phần giữa chân của hai người xoa vào nhau

“Armand, anh cần bỏ quần ra đã .”

“OK”

Destin thả hai chân mình ra cho Armand ngồi dậy. Anh nhanh chóng tháo hết quần áo trên người rồi đến bên tủ đồ lấy một thứ gì đó trước khi quay lại giường. Anh mỉm cười cúi xuống hôn môi người yêu

“Armand,” Giọng Destin run run với sự đề phòng . Cậu không thấy anh lấy gì nhưng cậu biết nó chắc chắn là thứ sẽ khiến đêm nay thành một đêm đầy nóng bỏng của hai người. Và Armand lại còn cười gian kiểu đó nữa chứ.

Anh bắt cậu quỳ gối, quay lưng lại với anh .“Armand?”

“Nhìn kìa cưng ” Armand thì thầm, tay chỉ cái gương trên tủ quần áo đối diện họ. Destin gặp ánh mắt anh qua gương, một nụ cười quỷ quyệt nở trên mặt anh. Cậu nước nướt bọt , hơi căng thẳng, ngã đầu dựa lên vai Armand

“Anh tính hành hạ em hả?” Destin hỏi trong hơi thở nặng nề. Armand chỉ cười khúc khích khoái chí

“Thế em có muốn anh hành hạ không ? ” Armand hỏi lại, tay đưa ra trước chạm một ngón lên đỉnh đầu chỗ nhạy cảm làm Destin rên một tiếng, hai mắt nhắm lại.

“Armand,” Destin rên lần nữa khi anh tiếp tục nhẹ nhàng dùng ngón trỏ đùa giỡn với “nó” và nhìn phản ứng của cậu trong gương. Armand cười thích thú trước vẻ mặt đê mê của cậu.

“Em sẽ kêu la vì anh chứ, cưng ?” Armand thì thầm, thấy Destin gật đầu. Thả tay ra, anh di chuyển nó chầm chậm dọc theo sống lưng, xem cậu nảy người lên vì khoái cảm. Khi tay anh đến đường cong tiếp xúc của hai gò tròn trịa, Destin phát ra một tiếng kêu giống như âm thanh tán thưởng đối với anh . Hơi thở cậu nhanh và không đều. “Armand,”

Tay Armand tiếp tục chạm vào người cậu, không quá nhẹ để gây nhột cũng không quá mạnh vào da , nó đủ để gây hưng phấn cho Destin . Khi qua gương anh thấy “chú nhỏ” đã hoàn toàn vươn lên hết mức, anh dừng lại, bắt đầu thoa dầu ra tay và mát-xa lưng Destin. Anh vừa xoa vừa nhìn dầu ánh lên trên làn da tái của cậu bé. Rướng người ra phía trước ,miệng anh cắn nhẹ một bên vai mềm mại . Destin run rẩy rên khẽ, hai tay chống dựa lên hai đùi Armand. Cậu kêu tên anh lần nữa , cảm nhận ngón tay anh đang chọc ghẹo chỗ lối vào phía sau đến khi cậu tưởng mình sắp hét lên vì không chịu nổi.

“Armand,” Destin van xin , di chuyển cơ thể theo bàn tay phía sau lưng mình.

“Anh đang hành hạ em mà, nhớ không .” Armand thì thầm đầy cám dỗ vào tai cậu. Destin rên lần nữa, cậu muốn quay lại Armand và cọ xát thân mình vào người yêu nhưng anh cứ giữ chặt , bắt cậu nhìn vào gương. “Anh muốn xem em trong gương”

“Armand,”

Thấy cả hai phản chiếu trong gương như thế càng làm Destin bị khuấy động hơn. Cậu nhìn hai tay anh đi ra trước mình, một miếng vải dài được nắm giữ giữa chúng. Ngó lên, thấy mắt anh đang chờ lời cho phép từ cậu, Destin mỉm cười. Armand quấn nó vào phần gốc “chỗ riêng tư” rồi rồi quấn quanh lên cao hết chiều dài của nó.

“Armand,” Destin cọ người vào ngực anh. Cậu nghe tiếng anh cười nhỏ rồi ngón tay anh lại trở xuống chọc ghẹo phía sau. Cúi ra trước, miệng anh day nhẹ tai cậu trước khi ngậm lấy nó. Bất ngờ Armand đẩy ngón tay vào trong cậu, Destin mở to mắt giật bắn người lên rồi ngã đầu ra sau. Tay còn lại anh vuốt ve lên xuống bụng Destin, môi di chuyển xuống cổ vào “ăn” nó ngấu nghiến. Mồ hôi Destin túa ra, cậu cắn chặt môi.

“Armand,” Cậu thét lên khi anh đưa thêm ngón thứ hai . Armand mỉm cười ngắm Destin trong gương, thật không thể chịu nổi khi được thấy vẻ mặt đầy khoái lạc của cậu. Armand đổ dầu lên “công cụ” của mình , bỏ hai ngón tay ra và bắt đầu xâm chiếm cậu. Anh đi vào từ từ. Destin rên lên, hai tay chống tựa trên giường, cảm nhận anh ra vào trong mình, cảm nhận cái nóng và áp lực gia tăng.

“Armand , Ôi chúa ơi Armand,” Destin thét lên

“Thấy tốt không ?” Armand cười gian hỏi cậu, Destin gật đầu . “Cần nhiều hơn không ?”

“Armand,” Destin gằn giọng. Anh để cậu ngồi thẳng lên, 1 tay ôm chặt quanh người cậu, tay kia tiếp tục chầm chạp massage đầu “chú nhỏ” cho đến khi Destin ngọ nguậy, quằn quại , van xin anh và cuối cùng là chửi anh. Armand cười thích thú, tiếp tục ra vô trong Destin, nghe cậu thở nặng nề và gần như hét lên với mỗi lần đẩy của anh.

Tháo sợi vải ra , anh để cậu quỳ trên hai tay hai chân. Destin quay lại nhìn Armand , lầm bầm trong miệng (có vẻ là đang nguyền rủa anh ^^ ) trong khi anh vẫn chuyển động đều trong cậu. Destin căng người và phun trào .Armand cười nham nhở, Destin đã là của anh, người tình của anh.

Có điều gì đó gãy vỡ trong anh , cảm giác chiếm hữu mạnh mẽ trỗi dậy và trước khi anh kịp suy nghĩ thêm về nó anh đã với tay lấy cây bút ở cái bàn cạnh giường ngủ. Dứt cái nắp bút ra bằng miệng, anh giữ chặt một bên mông Destin và ký tên mình lên đó. Sau một vài lần đẩy tiếp theo nữa, anh cũng thăng hoa. Họ ngã gục xuống giường, thở hỗn hển ,thân thể ướt đẫm. Destin nép vào người Armand ,hít thở mùi đặc trưng của anh . Mũi cậu bắt gặp 1 mùi lạ.

“Anh có ngửi thấy mùi mực không?”

“Um…Có.” Armand nói, thấy Destin bật dậy nhìn anh . “Anh mới ký tên lên người em”

“Anh đã làm gì ?” Destin sửng sốt, cảm thấy thú vị, cậu xoay người để nhìn rõ hơn. Cậu đã thấy nó, chữ ký của Armand hơi run run và có lẽ là bút mực lâu phai. “Cái gì đây? Bộ anh thấy cần phải đánh dấu đồ chơi của mình à?”

“Destin,” Armand hơi sợ nhưng thấy cậu cười sau đó anh mới đỡ lo. Anh bật cười khi Destin nhào vào lòng mình, hai người vừa hôn nhau say đắm vừa di chuyển vào nhà tắm.

…………………..

“Chào buối sáng ” Destin bước vào nhà bếp

“Morning,” Michael cười chào cậu bé. Anh ngắm bộ đồ hôm nay cậu mặc : Một quần jean cụt ngũn , cái áo thun chỉ tới ngang rốn. Cậu mỉm cười hôn lên má Magarette trước khi lấy phần ăn sáng “Hôm nay trông cậu vui nhỉ.”

“Em đang rất hạnh phúc .” Destin cười . “Ta đi thôi, hôm nay em muốn đến trường sớm.”

“Ok,”

Họ ra xe và đi đến trường học. Destin hẹn anh hai giờ đến đón mình rồi vào trường thẳng tới nơi bạn mình tụ tập. Destin cười thích thú nghe Vivian kể chuyện hẹn hò của cô bé nhưng nụ cười chợt tắt ngấm khi cậu thấy bóng dáng tên tóc vàng đang mỉm cười vẫy tay chào mình.

“Destin?” Vivian thấy vẻ mặt tái đi của cậu . “cậu không khỏe hả ?”

“Không có gì ” Destin lắc đầu quay lại nhìn bạn mình “ Cậu đang nói tới đâu rồi ?”

“Cậu có thuyết phục được anh bồ đẹp trai chở cậu đến dự tiệc tối nay ở nhà mình không ?” Vivian hỏi

Destin cười “Chắc chắn là được ” Destin ngó lại xem Val có còn đứng đó nữa không

“Ừ, tớ chắc cậu làm được mà ,” Vivian chọc. Destin chỉ biết lắc đầu. Thỉnh thoảng Vivian cũng rất đáo để

Chiều hôm ấy sau khi tan học, Destin hỏi nhỏ Brian tại chỗ tủ đồ sinh viên “ Cậu có biết chỗ nào xăm mình đẹp không ?

“Um có, mà sao cậu lại muốn xăm mình nhỉ ?” Brian đóng cửa nhìn bạn mình. Destin nhún vai đáp “Đâu có đâu, tò mò chỉ muốn nhìn trộm cái thôi. Mà chỗ đó có xăm đẹp không?”

“Chắc chắn mà ”

“ Chắc chắn gì vậy ?” Nancy tò mò xen giữa hai người.

“Không có gì ” Destin nhún vai cười thấy Nancy và Vivian nhướng mày với mình, cậu vội tìm cớ khác “Tớ cần Brian giúp đỡ một tý ấy mà ”

“Oh?” Vivian khoanh tay trước ngực nghi ngờ.

“Thiệt mà,” Destin cười, khoác vai Brian kéo ra khỏi các cô gái

“Hẹn gặp các cậu sau nhé ,” Brian gọi lại, họ cùng cười rồi chạy ra xe, nơi Michael đang chờ. Anh chạy xe theo lời chỉ dẫn của Brian, lòng rất ngạc nhiên không hiểu hai người này đến đó làm chi.

Đến tiệm xăm hình, cả ba đều xuống xe vào trong tiệm. Chủ tiệm đang bận xăm cho một vị khách nên họ ngồi đợi, Michael ngồi xuống ghế còn Destin và Brian thì đi ngó quanh các hình trưng bày.

“Tớ thích hình này, nó có vẻ hợp với cậu đấy.” Brian chỉ cho Destin một tấm hình cậu thích. Destin chỉ cười làm cậu nghi ngờ bạn mình “Tại sao tớ có cảm giác cậu đã biết mình muốn gì trước khi đến đây nhỉ ? “

Destin nhún vai ngó lơ hình khác. Có một vài hình xăm cậu rất thích nhưng nó không làm xoay chuyển dự định ban đầu của cậu. Chủ tiệm thính lình xuất hiện sau lưng cậu.

“ Đẹp chứ hả nhóc ? Lần đầu thấy hình khỏa thân hả ”

“Um không. Tôi đến đây để muốn xăm rõ thêm một chút hình đã vẽ “

“Chúng tôi không xăm cho những cậu bé, hãy quay lại khi nào là người lớn đi nhóc. ” người đàn ông bỏ đi ra sau quầy tính tiền.

“Tôi đến tuổi hợp pháp rồi, tôi đã 19 tuổi.” Destin thấy ông nhìn dáng người nhỏ nhắn của cậu rồi cười

“Đùa hả nhóc ?”.

“Tôi nói thật đấy ” Destin mỉm cười lấy thẻ chứng minh cho ông xem. “Sao nào ?”

“Tại sao lại không chứ?” Ông nhìn cậu lần nữa “ Thế hình xăm thiên thần nhé?”

“Không, hình nào dọc theo những đường này nè ” Destin mắc cỡ cởi nút quần, tụt thấp một bên phải xuống đến khi nó lộ ra chữ ký màu mực đen của Armand. “Làm cho chúng thành vĩnh viễn được không?”

“Cậu muốn tôi xăm tên người đàn ông này á ?” Ông tưởng cậu đùa với mình, nhưng ánh mắt xanh bạc của cậu thì không

“Vâng . Và một đôi cánh thiên thần nhỏ ở phía dưới .”

“Ah tại sao không chứ ,” ông hướng dẫn cậu theo mình vào trong, Michael đứng dậy theo sau . “Anh này là ai ?”

“Chú chó bảo vệ của tôi đấy ” Destin cười chọc anh, ông xăm hình cười nhếch mép . “Tôi hiểu rồi. Để tôi đoán nhé, chủ nhân của chữ ký này phải không ?”

Destin gật đầu cười tiếp. Ông cho họ vào trong, hướng dẫn Destin nằm vào vị trí. Michael ngồi xuống trước mặt cậu bé “Cậu chắc cậu muốn làm chuyện này chứ ?”Anh hỏi lần cuối.

“Dĩ nhiên rồi ” Destin không muốn kể cho anh rằng có điều gì đó trong lòng cậu thôi thúc cậu nên giữ mãi sự đánh dấu này của Armand. “Em không thể giải thích nó, Michael. Nhưng em thật sự rất muốn làm điều này.”

“Được rồi ” Michael im lặng xem người ta bắt đầu xăm cho cậu. Vài phút sau, Destin đứng dậy, hài lòng ngắm hình xăm trong gương. Cậu ngạc nhiên khi ông cũng dùng mực đen đè lên chúng.

………….

Destin trở mình nhìn cặp mắt nâu của người yêu. Ngáp dài một cái, cậu gọi tên anh “Em mừng vì anh đã về.”

“Ah nhớ anh hả cưng.” Armand cúi xuống hôn cậu bé

“Um vâng, rất nhiều đấy. Hôn em lần nữa đi.” Destin vòng tay quanh cổ kéo anh xuống. Cậu rên lên thích thú khi Armand chui vào trong chăn, vuốt tay dọc theo tấm thân trần của cậu.

“Gì thế này ?” Armand hỏi khi tay sờ trúng miếng băng phía sau cậu. Trước khi Destin kịp trả lời, anh đã lật người cậu lại và quăng cái chăn ra chỗ khác để thấy rõ chỗ ấy. Anh nhẹ nhàng gỡ miếng băng ra.

“Armand,” Destin nghe anh nín thở ngạc nhiên

“Em…um…em đã xăm hình này à?” Giọng Armand thì thầm, tay chạm nhẹ lên dòng chữ. Đã 4 ngày kể từ đêm hôm ấy và anh không mong đợi nó vẫn chưa phai “Tại sao thế?”

“Bởi vì anh đã đánh dấu em như là của anh và em muốn giữ nó mãi mãi.” Destin xoay người lại nhìn anh “Bởi vì em yêu anh”

“Oh, nó có đau không?” Armand sờ lên nó

“Không ” Destin thì thầm, rên khẽ khi lưỡi Armand nhẹ nhàng chạy dọc lên nó. “Anh thích chứ?”

“Ừ, rất thích đấy ” Armand nằm xuống bên cậu, vẫn giữ phần hình xăm ấy trong tầm mắt mình “Và anh sẽ cho em thấy anh thích nó như thế nào”

Destin rên khẽ, nhắm mắt chờ đợi điều sắp đến. Cậu biết khi Armand tỏ ra hài lòng như vầy, anh thường làm cho thế giới cậu “rung chuyển”.

………………….

“Destin?” Adam vào văn phòng cậu

“Hey, em muốn anh giúp em làm việc này,” Destin cười, di chuyển đến chổ anh. Adam chú ý thấy cậu bé đi đứng hơi khó khăn ; anh nhướng mày hiểu ra chuyện. Destin thấy thế đỏ cả mặt.

“Và em muốn anh giúp gì ” Adam nhìn xuống danh sách cậu đưa cho mình

“Em cần đi đến đó ”

Adam nhìn nó lần nữa trước khi hỏi lại cậu. “Em muốn đi Wisconsin? Tại sao ”

“Nhà máy rượu vang này, nó chế biến rượu với socola. Em muốn mua đem về tặng Armand cho ngày kỷ niệm 1 năm sắp tới .”

“Anh hiểu . Có lẽ ta nên đi trực thăng thẳng tới đó. Hôm nay Armand họp nguyên ngày nên nếu may mắn ta có thể về nhà trước giờ ăn tối. ”

“Thật chứ ?” Destin hỏi, Adam gật đầu, anh đi đến điện thoại gọi trực thăng. Sau đó anh chở cậu ra sân bay và bay thẳng tới nhà máy. Destin rất ấn tượng trước nhà máy. Cậu đã mua thêm vài loại rượu khác và nó tốn một khoản tiền kha khá. Nhưng cậu bé rất hài lòng, cậu biết Armand sẽ rất thích chúng. Adam lại đưa cậu về nhà, họ đến nơi trước giờ Armand về. Adam giúp Destin cất giấu chúng đi.

“Cám ơn anh lần nữa, Adam.” Destin vẫy tay chào tạm biệt anh rồi trở vô thực hiện tiếp kế hoạch của mình.

…………………….

“Sau đó thì sao ?” Armand hỏi, thấy Adam ngước lên nhìn anh

“Ông ấy trở về và làm việc tại chỗ làm cũ.” Adam đáp.

Armand gật đầu “Tôi muốn ông ta đến đây trước ngày kỷ niệm của tôi và Destin,”

“Tôi sẽ đáp chuyến bay mới nhất đến đó. Nhưng anh chắc việc này chứ?”

“Chắc, tôi muốn ít nhất Destin được gặp cha ruột của mình .” Armand nhìn Adam hỏi nhỏ. “Anh biết chuyện cậu bé có hình xăm chứ.”

“Destin á ?” Adam ngạc nhiên, anh nào có thấy hình gì trên người cậu lúc họ đi Wisconsin . Armand mỉm cười đắc ý

“Tôi đã ký tên lên mông cậu ấy ”

“Tại sao ?” Adam thấy Armand cúi đầu, anh thề là anh chàng này đang mắc cỡ đỏ mặt.

“Bởi vì cậu ấy rất đẹp lúc đến đỉnh khoái lạc. Tôi phải đánh dấu cậu ấy ” Armand không dám nhìn vào mắt Adam .“Và thay vì để nó phai đi, cậu bé đã xuống thị trấn xăm nó.”

“Oh,” Adam không chắc nên nói gì. Anh bất chợt mỉm cười với Armand khi nhận ra người đàn ông này đã thay đổi nhiều như thế nào từ lúc cậu bé bước vào cuộc sống của anh.

“Gì thế ?” Armand hỏi.

“Không có gì. Tôi chỉ mừng là hai người được hạnh phúc.”

Aramng cười toe toét “Ừ, chúng tôi đang rất hạnh phúc.” Armand rời phòng. Adam chỉ biết lắc đầu, anh chuẩn bị mọi thứ cho chuyến bay đi gặp cha Destin.

……………

“Cậu có hồi hộp về lễ tốt nghiệp cuối khóa sắp tới không?” Vivian hỏi Destin, hai người đang ngồi uống nước trò chuyện với nhau

“Có chứ, và cả ngày kỷ niệm 1 năm quen nhau của tớ và Armand nữa. Ai mà ngờ đã một năm trôi qua rồi.” Destin mỉm cười nhưng nhanh chóng tắt đi vì cậu lại thấy Val không xa chỗ họ. Chỉ cách nhau một vài bàn ,hắn ta đang ngồi cùng một người đàn ông khác, nhưng Destin biết hắn ta đang nhìn mình.

“Cậu không sao chứ ?” Vivian thấy vẻ mặt biến sắc của bạn mình

“Không ,” Destin nhún vai. Hôm nay Michael xin nghỉ phép và cậu muốn trải qua một ngày một mình đi mua sắm với Vivian. Cậu cần mua vài thứ gây ngạc nhiên cho Armand, nhưng tên Val kia cứ ẩn hiện trước mắt cậu làm cậu mất cả hứng.

“Cậu không ổn tý nào, cậu đang nhìn người tóc vàng kia như thể anh ta bị bệnh truyền nhiễm nguy hiểm ấy”

“Đó là người tình cũ của Armand ” Destin nói cho cô bạn hay. Cô nhìn kỹ lại người ấy lần nữa, không thấy có Armand đi chung và trông anh ta ẻo lã giống con gái quá. Cô quay lại Destin

“Bộ anh ta làm phiền cậu hả ?” cô hỏi, sẳn sàng thủ thế đá bất cứ tên nào dám quấy rối bạn mình

“Có vẻ thế thôi. Anh ta xuất hiện trùng nơi chúng ta đến và anh ta vào được cả trường học của mình .” Destin không kể cho bạn nghe về việc bị lôi vào góc vắng trong trường, những cái nắm tay dằn mặt… Và cô bé cũng không biết việc cậu bị tấn công trước đây. Dĩ nhiên cậu cũng không kể cho Armand hay, không phải vì cậu sợ , cậu chỉ không muốn Armand lo lắng nhất là lúc này Val chỉ muốn dọa cho cậu sợ ,chưa dám làm gì cả.

“Cậu muốn tớ đá đít hắn đi không?” cô hỏi, thấy Destin thình lình sợ hãi ra mặt.

“Không, chúa ơi không. Dù anh ta nhìn có vẻ yếu đuối như con gái thế nhưng anh ta thật sự rất giỏi đánh nhau đấy.”

“Thôi nào, tớ sẽ đưa cậu về tận nhà “ Họ đứng lên rời khỏi chỗ đó. Destin mừng vì không chuyện gì xảy ra. Cậu tính về nhà hoàn thành nốt những công việc chuẩn bị cho lễ kỷ niệm , sau đó tắm nước nước thư giãn và một giấc ngủ ngon.

(còn tiếp)

Adam tiến tới người đàn ông đang đào đất với một cái xẻng, mắt anh nhìn lên mái tóc đỏ của ông . “Edward Page?”

“Vâng, tôi đang gặp ai đây ?” Edward ngước lên hỏi .

“Tôi là Adam Sharp,” Adam chìa ra tấm hình của Destin, đưa nó cho ông. Edward nhìn nó, mắt trợn tròn trước khi ngồi sụp xuống đống đất phía sau lưng.

“Oh chúa ơi ” Edward nói.

“Vậy ông nhận ra đây là con trai ông” Adam thấy ông mở to mắt nhìn mình

“Rosie đã nói cô ấy không có thai và sau đó tôi không còn liên lạc với cô ấy nữa.” Edward vuốt nhẹ tay lên tấm hình, nói nhỏ nhẹ “Cô ấy gửi ông tìm tôi à?”

“Um không. Cô ấy đã qua đời rồi. ” Adam thấy Edward nhìn mình đầy sửng sốt, mắt ông rất giống màu mắt Destin. Ông gật đầu, nhìn lại tấm hình. “Ông chưa bao giờ biết về con trai mình sao ?”

“Không, tôi đã rời khỏi ngay sau khi chúng tôi…” Edward cười buồn bã . “Anh phải hiểu, Rosie là người rất bền bĩ và cô ấy có một sức hút luôn lôi kéo người khác về mình.”

“Tôi có thể hiểu” Giờ thì anh đã biết sự cuốn hút của Destin di truyền từ ai “Ông muốn đi gặp con trai mình không, ông Page?”

“Rất muốn.” Edward nói, giọng khàn khàn, ông đứng lên và đi đến chỗ một người khác. Ông đưa bức hình Destin cho người đó coi rồi nói gì đấy với ông ta vài phút. Với sự gật đầu đồng ý của người đó, Edward bước trở lại chỗ Adam.

“Ông có cần thu dọn đồ đạc gì không ?” Adam hỏi, dẫn đường ra xe limo

‘Um có, tôi đang ở một khách sạn nhỏ ven đường.” Edward im lặng một lúc rồi hỏi Adam. “ Cậu bé tên gì?”

“Destin,”

“Rosie mất khi nào vậy ?” Ông hỏi nhỏ, nhìn lên thấy Adam không trả lời ngay. Một lúc sau anh đáp. “Khi Destin 12 tuổi ”

Ông lại nhìn vào bức hình. Nó là tấm hình cũ của Destin, không diễn tả hết cậu bé bây giờ, anh thấy tội nghiệp cho ông. Móc tay vào túi áo anh lấy ra một xấp hình của Destin, trong đó có vài tấm chụp với con Dog. “Đây này.”

“Cám ơn” Edward nhìn vào chúng, một vài tấm chụp 1 cậu bé nhỏ nhắn, một vài tấm với con chó và một nhóm người lạ. “Cậu bé rất giống Rosie.”

“Vâng”

Xe dừng trước khách sạn rồi tiếp tục hướng ra sân bay. Adam im lặng cố đọc suy nghĩ của người đàn ông này. Nhưng Edward có vẻ rất trầm tĩnh và không biết nên hành xử thế nào .

“ Ông bao nhiêu tuổi thì cha mẹ ông mất ?” Adam hỏi khi họ đã yên vị trên máy bay.

“6 tuổi, và sau đó năm 10 tuổi thì ông bà tôi cũng qua đời. Tôi bắt đầu được đẩy qua lại giữa các họ hàng, tôi rất mừng là Destin không phải chịu cảnh như thế .”

“Ừ ” Adam đã không kể cho ông hay con trai ông lớn lên như thế nào.

“Vậy anh làm việc cho con tôi ? Anh không giống type người tìm người thân để kiếm tiền.”

“Không, cả hai đều không phải. Tôi làm việc cho tập đoàn Riesel .”

“Oh,” Edward không hỏi gì nữa, Adam cũng không kể tỉ mỉ hơn. Khi máy bay hạ cánh và họ ra xe, Adam móc điện thoại ra gọi cho Armand.

“Vâng, chúng tôi đang về…. Được rồi, chúng tôi sẽ gặp anh tại nhà.”

“Destin phải không ?” Edward hỏi thấy Adam lắc đầu không. Anh không muốn nói cho Edward hay rằng Destin sẽ rất giận dữ với Armand khi biết anh truy tìm ông. Nhưng đây là quà tặng Armand dành cho cậu nhân ngày kỷ niệm của họ nên phải chấp nhận thôi.

………………………

…………….

….

Destin bước ra ngoài hiên, con Dog đang sủa bên cạnh cậu để đòi chia sẽ miếng sandwich trên tay. Mỉm cười, Destin nói không với nó . Đặt giấy tờ công việc và sandwich lên bàn, Desin nhìn xuống con chó con ngày nào giờ đã to cỡ trung bình đang ngồi vẫy đuôi háo hức với chủ.

“Đi nào Dog, tao biết Maggie có mua thức ăn đặc biệt cho mày . “ Cậu dẫn nó vào nhà và lấy đồ ăn đút vào miệng nó rồi lấy một miếng khác bỏ vào chén thức ăn của con vật. Chùi tay vào quần jean, Destin bước ra hiên. Mọi thứ thật tuyệt vời. Chỉ hai ngày nữa là đến ngày kỷ niệm một năm họ quen nhau.

Destin giật mình mở to mắt khi một người tóc vàng bước ra từ trong nhà. Val mỉm cười. Một nụ cười hiểm ác hứa hẹn hắn ta đến đây để gây nguy hiểm cho cậu. Destin lùi lại tính chạy trốn nhưng Val đã di chuyển nhanh khóa đường thoát thân của cậu.

“Coi nào , coi nào, Destin bé bỏng dễ thương . Trốn không được đâu nhé.”

“Tránh xa tôi ra Val hoặc là tôi sẽ la lên đó. ” Destin nuốt nước bọt một cách khó khăn , sự sợ hãi tràn ngập trong cậu

“Và ai sẽ ra cứu cưng ? Tất cả họ đã đi rồi, Destin. Gates, Margaret, Armand, và Michael. Mọi người đã đi vắng hết rồi.” Val di chuyển đến gần cậu bé. Hắn ta có thể thấy nỗi sợ trong mắt Destin , biết rằng cậu bé đang trên bờ hoảng loạn.

“Họ sẽ về sớm ngay thôi,” Destin thấy Val tiến tới, cậu tính né sang một bên nhưng ngạc nhiên khi người to lớn hơn bắt kịp mình. Cậu thét lên khi tay Val nắm lấy tóc cậu kéo giật lại.

“Mày thật sự nghĩ tao sẽ dễ dàng để cho mày có được anh ta hả ?” Val hỏi, nghe Destin kêu lên đau đớn, hắn không ngờ cậu quay người đánh một cú vào mặt hắn. Val hơi vấp một tý nhưng giữ thăng bằng ngay, hắn mỉm cười.

“Đi ra, anh nghe tôi không. Đi ra khỏi nhà tôi ngay.” Destin trừng mắt nhìn hắn.

“Nhà mày à ? Đây sẽ không bao giờ là nhà của mày, không bao giờ.” Val tiến tới, Destin bỏ chạy vì biết mình không thể địch lại hắn ta. Cậu hét lên khi Val bắt được cậu, hắn đẩy cậu té chúi nhũi trước khi kịp vào nhà. Val nắm đầu Destin đập mạnh xuống nền gạch. Cười thích thú khi nghe cậu rên đau đớn. Hắn lôi cậu dậy, đánh thêm một cú vào ngay giữa mặt khiến cậu té nhào ra đất. Destin đau đớn la lên nhưng cậu sẽ không để Val thắng, không bao giờ. Cậu quay lại vừa lúc Val giơ chân đá một cú vào mạn sườn. Lần này Destin khó đứng lên nổi. Cậu nghe thấp thoáng có tiếng chó sủa. Quỳ gối, Destin thấy Val rút con dao trong người ra nhìn cậu bằng con mắt cực kỳ căm ghét.

Val giơ cao con dao, mắt Destin mở to vài giây trước khi ánh chớp trắng lóe lên và Val hét to .

“Đồ chó lai ngu ngốc ” Val gầm giận dữ quẳng con chó vừa nhảy lên cứu chủ sang một bên.

KHÔNG, DOG” Destin thấy con dao đã ghim sâu vào một bên mình con chó . Cậu lồm cồm bò tới con vật, nước mắt giàn giụa.

“Tao không nghĩ thế đâu” Val nắm chân cậu bé giật lại

“Thả tôi ra ” Destin cố đá chân vào mặt Val. Khi thoát ra được, cậu đến bên con Dog thấy nó đã không còn cử động. “Không. Ôi chúa ơi, không Dog? Làm ơn không sao đi.”

“Con chó ngu ngốc của mày đã chết rồi “ Val nắm tóc Destin dựng dậy. Cậu vùng vẫy, không còn quan tâm đầu mình đang đau như thế nào. Val sẽ phải trả giá cho cái chết của Dog. Cậu cố gắng chống cự đánh lại hắn nhưng chỉ càng làm hắn thêm khoái chí . Hắn cười to giật mạnh cậu về phía mình, Destin hét lên hy vọng có ai nghe thấy tiếng kêu cứu của cậu.

“Để tao xem mày bơi giỏi như thế nào ” Val đẩy Destin vào phần sâu nhất của hồ bơi. Destin sợ hãi vùng vẫy cố bám víu vào bờ hồ bơi. Val nhảy xuống phía sau cậu kéo Destin ra khỏi bờ trở lại với nước.

Destin vật lộn cố trở vào, cậu cào cấu tên khốn đang dự tính dìm chết mình. Cậu ngoi lên mặt nước cố hít thở chỉ càng khiến nước chảy vô họng nhiều hơn. Cậu cố gắng giữ hơi thở nhưng nhanh chóng thấy mệt ngay sau đó và tầm nhìn mờ dần trước mắt… Mọi thứ tối đen …

Val thét lên khi cảm thấy ai đó nắm tóc mình kéo lên. Hắn nghe tiếng Armand gào giận dữ , Armand đẩy hắn về phía một người khác. Hắn mỉm cười hả hê trước vẻ mặt cực kỳ đau đớn của Armand

Destin ” Armand nhảy xuống hồ bơi, lặn nhanh đến nơi cậu bé chìm xuống. Sự sợ hãi tràn ngập trong tim. Anh ôm lấy thân hình mềm nhũng của Destin ngoi lên mặt nước, kéo cậu lên bờ.

“Armand?” Margaret lo lắng lên tiếng từ cửa hiên nhà

“Gọi 9-1-1 đi ” Armand hét vào bà rồi quay lại với Destin. Anh cúi xuống, Destin không còn thở, anh thấy rõ điều đó . Anh nhìn lên về phía Adam. “Chúa ơi, Adam . Giúp tôi !”

Adam quỳ xuống nhanh bên cạnh Destin, anh ấn ngực trong khi Armand hô hấp nhân tạo cho cậu bé. Anh không biết họ đã làm thế bao lâu nhưng nó dài như hàng tiếng đồng hồ. Sờ lên trán cậu bé, Armand cúi xuống thì thào

“Em không được chết đâu , em đã hứa với anh rồi mà .”

“Cho chúng tôi qua nào ” Một nhân viên y tế đầy Armand ra. Anh lùi lại cho họ làm việc. Mắt ngó thấy Val đang bị Michael bắt giữ, anh gầm lên lao về phía hắn, tay nắm tóc hắn trước khi tay kia đập thẳng vào mặt Val

“Tao đã bảo với mày, tao sẽ bẻ gãy cổ mày ra .”

“Armand, chúa ơi, Armand dừng lại đi .” Margaret kêu to trong nước mắt trong khi Adam và Michael cố kéo anh ra khỏi Val. Armand chống cự đến khi mắt anh đập vào thân thể con Dog, thấy một vũng máu lớn bên cạnh xác nó . Anh khụy xuống, nhìn Gates đang đến kiểm tra con chó

“Gates?” Armand hỏi, thấy ông im lặng không nói gì.

“Nó chết rồi” Gates quay lưng lại khi họ nghe tiếng ho sặc. Armand lao đến ngay chỗ người yêu

“Destin,” Armand gọi. Các nhân viên y tế đang nhẹ nhàng đặt cậu lên cán cứu thương. Họ nhấc cậu đưa vào xe cứu thương đang đậu trên bãi cỏ. Armand theo sau, anh sẽ đi theo họ cho dù họ có thích hay không . Đặt Destin vào trong xe xong, một người quay ra nhìn Armand.

“Anh đi theo à ?” anh ta hỏi thấy Armand gật đầu. Anh vào ngồi kế bên nắm chặt tay Destin , anh ghét cái màu da tái và lạnh thế này của cậu quá.

Adam nhìn xe cảnh sát đến sau xe cứu thương. Họ đang tống Val vào xe. Một người quay ra hỏi “ Có ai biết chuyện gì đã xảy ra không?”

“Không ” Adam đáp, mấy người còn lại cũng lắc đầu

“Vậy sao anh không kể cho tôi nghe anh đã thấy gì ?” viên cảnh sát hỏi

“Chúng tôi về đến nhà và thấy Val …” Adam chỉ người đang bị bắt trong xe “…đang dìm chết Destin trong hồ bơi”

“Ok, chúng tôi sẽ tới bệnh viện sau để xem tình hình thế nào. Chúng tôi sẽ cử người tới đây để giữ nguyên hiện trường.”

“Vâng ” Adam nhìn ông vào xe cảnh sát và lái đi. Anh quay lại người đàn ông đang đi theo mình nãy giờ. Anh có thể thấy mặt ông đỏ lự như thể sắp nôn ra

“ Ta đi thôi ” Adam xua ông và Margaret vào xe . Gates theo sau, nước mắt chảy trên mặt người đàn ông luôn trầm tĩnh này. Họ im lặng khi ông lái xe đến bệnh viện. Adam thì gọi vài cuộc điện thoại. Đến bệnh viện, Adam phải tranh cãi với cô ý tá một lúc cô mới cho biết hiện giờ Destin đang ở đâu . Anh dẫn lối đi, thấy Armand đang ngồi trên dãy ghế sát tường trong một căn phòng lớn, mắt đờ đẫn nhìn về phía giường Destin. Destin đang bị vây quanh với bao nhiêu là máy móc, 1 ống giúp thở đút sâu vào trong họng của cậu, một bác sĩ đang kiểm tra dấu hiệu sinh tồn.

“Armand?” Adam thấy anh ngước lên

“Bác sĩ bảo phải chờ ” Armand nói nhỏ, vị bác sĩ kia quay lại gật đầu chào anh rồi đi ra. Armand nhìn người đàn ông xa lạ tóc đỏ đến bên giường Destin với đôi mắt xanh ngắm cậu bé.

“Đây là cha của Destin ” Adam nói, Armand gật đầu

“ Ừ tôi có thể hình dung ra. ” Armand đi đến bên giường , mắt nhìn ông.

“Tôi… um…” Edward bối rối, không biết phải nói sao “Tôi thậm chí không biết mình có một đứa con trai cho đến khi Adam xuất hiện ”

“Tôi xin lỗi vì đã không thể cho ông thấy dáng vẻ bình thường của cậu bé” Armand nói, nghe tiếng thang máy “dinh” báo hiệu có người lên, anh quay lại thấy Angelica tiến đến chỗ họ. Armand thấy chị đã khóc rất nhiều trước khi đến đây, anh ôm chị.

“Armand,” Angelica lại khóc tiếp . Hai chị em ôm chặt nhau an ủi.

“Shush không sao đâu mà ” Armand vuốt nhẹ lưng chị, ngước lên thấy Adam vòng tay ôm cả hai. Một vài phút sau họ thả nhau ra, Angelica đến giường cầm tay Destin, chị ngồi xuống cạnh cậu bé.

Angelica không nói gì, chỉ nhẹ nhàng vuốt tay Destin. Chị ngẩng lên nhìn Armand và Adam. “Dog ?”

“Nó chết rồi ” Adam nói nhỏ . Angelica gật đầu quay lại với cậu bé. Một vài phút sau, cô mới chú ý người đàn ông kia.

“Ông chắc là Edward. Xin lỗi vì cuộc đoàn tụ của ông và Destin không diễn ra vui vẻ hơn ”

“Vâng,” Edward cũng nắm một tay còn lại của cậu “cậu bé trong rất giống Rosie.”

Armand di chuyển đến bên cạnh chị mình, mắt nhìn Destin. Bác sĩ nói họ cần đợi các kết quả xét nghiệm. Lúc nhịp tim của Destin đã ổn định họ di chuyển cậu bé lên căn phòng hiện giờ.

Một giờ sau, mọi người bắt đầu kéo tới. Armand thấy có Gayle, Corey và Pete xuất hiện trước tiên. Tin tai nạn của Destin lan nhanh như lửa cháy và mọi người rất quan tâm lo lắng cho cậu bé. Anh ngẩng lên khi José vào phòng, mắt ông đảo khắp một lượt người có mặt trong phòng

“Cảnh sát đã đến điều tra xong hiện trường…” Ông báo cáo với Armand “ … và tôi cũng đã chăm sóc cho con Dog.”

“Cám ơn José,”

Ông gật đầu rồi bước tới nói chuyện với nhân viên trong công ty Destin. Armand lại ngước lên khi bác sĩ xuất hiện, ông nhìn khắp mọi người tìm thân nhân người bệnh.

“Bác sĩ ” Armand xuyên qua họ đến gặp ông

“Ngài Riesel,” bác sĩ bắt tay Armand trước khi nhìn vào bệnh án trên tay. “Hai giờ kết tiếp là thời gian vàng và những ngày sau đó là ngày quyết định. Với lượng oxy bị thiếu nhiều như thế mà cậu bé lại không tự thở được và thời gian thiếu lại lâu nên rất khó để nói chính xác”

“Ông muốn nói gì ?” Edward hỏi, thấy vị bác sĩ nhìn mình

“Như tôi đã nói, vài ngày tiếp theo là ngày quyết định. Nếu cậu bé tự thở được , chúng tôi sẽ rút ống thở ra.”

“Được rồi ” Armand nói, bác sĩ gật đầu và đi ra. Về lại giường, Armand ngồi xuống nhẹ nhàng nắm tay người yêu.

“Ngài Riesel,” Edward gọi

“Làm ơn chỉ gọi là Aramnd thôi ” Armand đáp, Edward gật đầu.

“Anh là ai và anh là gì của con trai tôi ?”

Armand mỉm cười “Tôi là người yêu của cậu ấy ”

Ông ngạc nhiên “Ừ, tôi cũng ngờ ngợ như thế ” Edward ngó xuống nơi hai tay họ đang nắm. Armand chỉ gật đầu rồi quay lại với cậu bé . Anh nhắm mắt thở dài. Anh muốn la lên. Anh muốn thét, muốn khóc, muốn kêu gào, muốn đánh tay thật mạnh vào tường.

“Armand?” Edward gọi, thấy anh mở mắt ra nhìn mình. “Anh muốn uống chút café không?”

“Không, cám ơn.” Armand ngồi thẳng dậy từ cái ghế đệm nhăn nhúm ngó quanh . Anh đứng lên đặt tay cậu bé trở lại giường .“Adam đâu rồi ?”

“Anh ấy về nhà thay đồ rồi.” Angelica lên tiếng. “Em cũng nên về thay đi ”

“Em sẽ không rời Destin .” Armand lắc đầu

“Đã hai ngày rồi, Armand. Em nên dẫn ông Edward về khách sạn và thay đồ luôn đi.” Angelica thấy anh lắc đầu lần nữa. “Armand.”

“Nếu cậu ấy chết thì sao Angie? Nến lỡ em đi cậu ấy chết thì sao?” Armand thì thào, giọng khàn đặc.

“Cậu ấy sẽ không sao đâu Armand, cậu bé sẽ tỉnh lại.” Angelica nói trong nước mắt.

“Chúa ơi, Angie đừng khóc, làm ơn đừng khóc.” Armand ôm chị mình vào lòng, anh ghét nhìn Angelica khóc; chị của anh luôn là chỗ dựa vững chắc cho anh

“Vậy hãy về tắm rửa và ăn chút gì đi.” Lần này thì Armand đành gật đầu. “Và hãy dẫn Edward theo luôn, chú ấy cũng cần tắm rửa và thay đồ.”

“Được rồi ”

Angelica đến bên giường cầm tay Destin. Aramnd ngước lên gặp ánh mắt Edward, anh quay đi ra cửa . Đến thang máy, anh nhấn nút và đứng đợi Edward. Họ cùng nhau đi xuống.

“Hãy kể cho tôi nghe cậu bé như thế nào ” Edward hỏi nhỏ, theo anh ra bãi đổ xe.

“Cậu ấy như thiên đường ” Armand cười nhẹ. “Cậu ấy là sự hiện diện của mọi thứ, ánh sáng và hạnh phúc. Tôi không nghĩ tôi sẽ gặp một người nào khác yêu cuộc sống như cậy ấy.”

“Destin đang làm trong công ty thiết kế phong cảnh phải không?” Edward hỏi khi vào xe Adam. Armand mỉm cười bắt đầu lái xe.

“Cậu bé rất thích ngoài trời. Chúa ơi, cậu ấy đã rất yêu vùng biển Caribê.”

“Biển Caribê?”

“Chúng tôi đã đi du thuyền đến đó, Destin rất thích chuyến đi này. Và khi chúng tôi trở về, cậu ấy bắt đầu đi học và sẽ tốt nghiệp trong vòng vài tháng nữa.”

“Oh, thế hai người đã sống với nhau bao lâu?”

“Hôm nay là đúng 1 năm,” Armand thì thầm, cho xe vào bãi đổ của khách sạn

“Tôi rất tiếc”

Armand dừng xe và họ đi vào khách sạn. Anh lên phòng, chỉ một cánh cửa cho ông “Phòng tắm ở đó, tôi sẽ gọi quần áo sạch và thức ăn lên.”

“Ok,” Edward vào phòng tắm, ông vặn nước và nhìn vào gương. Thật không công bằng, ông vừa mới tìm thấy con trai mình thì cậu đã….Lắc đầu với ý nghĩ xấu ấy, ông cởi bộ đồ đã mặc 3 ngày của mình và bước vào bồn tắm. Khi tắm xong, ông lau khô người rồi quấn khăn tắm đi ra. Armand đang ngồi thẫn thờ bên một giỏ quà với dây ruy băng màu xanh bạc quấn quanh nó.

“Armand?”

Anh nhìn ông. “Destin chắc đã chuẩn bị kỹ cho ngày kỷ niệm của chúng tôi,” Anh chỉ đồ cho ông thay. “Quần áo ở đằng kia.”

“Cám ơn” Edward lấy quần áo rồi trở lại phòng tắm. Một vài phút sau ông quay ra thấy Armand đã sang 1 phòng khác để thay đồ, ông lại nhìn vào cái giỏ mà anh mới xem khi nãy. Nó chứa nhiều chai rượu vang pha chocolate và dầu.

“Edward?” nghe tiếng Armand gọi, ông quay lại bối rối “Xin lỗi ” Edward đặt chai rượu đang xem trên tay vào giỏ xách.

“Không sao” Nghe tiếng gõ cửa, Armand đến mở . Đó là người phục vụ. Armand để anh ta vào rồi boa khi bày thức ăn xong.

“Tôi rất tiếc, thưa ngài Riesel, vì những chuyện đã xảy ra cho Destin, chúng tôi hy vọng cậu ấy sẽ không sao.” Anh ta nói, thấy nụ cười buồn của ông chủ mình.

“Cám ơn anh, Nick”

Nick rời phòng để lại hai người ngồi im lặng bên bàn ăn. Armand biết Edward có hàng tá câu hỏi thắc mắc trong đầu nhưng ông không dám hỏi. Họ ăn xong thì quay trở lại bệnh viện.

“Hey,” Angelica chào đón khi họ ra khỏi thang máy

“Có tiến triển gì không ? ” Edward hỏi, trong khi Armand băng qua phòng đến nói chuyện với một vài người khác. Có khoảng tá người trong phòng hay gần như thế.

“Không, nhưng họ có mang cậu ấy đi làm thêm vài xét nghiệm trong lúc Aramnd vắng mắt.” Angelica đáp, thấy em mình lại quay về giường Destin , nắm tay cậu bé.

………………………

……………

……

Armand ngước lên nhìn quanh căn phòng tối và yên tĩnh. Đã nữa đêm, Angelica và Adam đã về nhà ngủ cách đây vài giờ, những người khác cũng từ từ cáo lui, giờ chỉ còn lại anh , Edward với cậu bé. Mắt anh nhìn cha của Destin, ông đang nằm ngủ trên ghế sofa.

Armand đứng dậy, chậm chậm dời ghế đến bên cạnh giường người yêu. Anh khẽ vuốt tóc khỏi mặt cậu bé. Anh ghét hình dạng xanh xao tái nhợt hiện giờ của cậu, nhất là sự bất động của cậu càng khiến anh đau lòng thêm. Destin của anh luôn luôn cử động hoạt bát, thậm chí cả khi ngủ cũng không nằm yên một chổ.

“Hãy trở về với anh đi em yêu .” Armand thì thầm, đặt nhẹ nhàng một nụ hôn lên trán cậu. Anh ngắm gương mặt người yêu , thở dài anh gục đầu lên trán cậu. Anh bật cười nhỏ khi ngửi thấy mùi hương ngọt ngào quen thuộc của cậu. “Em vẫn thơm như hoa hồng tự nhiên ấy. Thậm chí trong lúc này em vẫn thơm như thiên đường của anh”

Armand ngước lên khi anh nghe tiếng động, Edward đã ngồi dậy. “Xin lỗi, tôi không có ý muốn xen ngang nhưng tại tôi nghe tiếng nói nên tỉnh dậy.”

“Vâng, không sao ” Armand quay lại với Destin.

“Hãy kể tôi nghe nhiều về con trai tôi , làm ơn. ” Edward khẩn khoản yêu cầu, anh cười nhạt rồi nói . “Ông muốn biết về chuyện gì?” Armand giơ tay chạm vào cậu, anh thật sự cần chạm vào cậu . Chừng nào tim Destin còn đập dưới tay anh thì anh vẫn ổn. Chừng nào anh có chứng cớ rõ cậu bé còn thở chừng đó anh mới có thể tiếp tục sống tiếp.

“Nó sống có khó khăn không ? Lớn lên bên ông bà có khó khăn với nó lắm không ?” Edward hỏi, thấy Armand nhìn ông gay gắt

“Destin không lớn lên bên ông bà, thực sự cậu bé còn không biết họ là ai.” Thấy Edward ngạc nhiên sửng sốt , anh nói tiếp . “Sau khi Rosalie và Tom chết, họ gửi Destin và các em gái vào trại trẻ mồ côi.”

“Trại trẻ mồ côi ư ?” Edward cất giọng đau khổ. “Họ cho baby của tôi vào trại mồ côi ư ?”

“Không, là baby của tôi bị họ đưa vào trại mồ côi.” Armand gằn giọng khẳng định sự sở hữu của mình với Destin làm Edward to mắt kinh ngạc. “Xin lỗi, đó là vấn đề nhạy cảm đối với chúng tôi “.Armand nhận thấy sự hơi quá của mình

“Cậu bé ở trong đó bao lâu ?”

“Đến khi cậu bé gần 18 tuổi, họ đá cậu ra ngoài đường và Destin sống lang thang trên đường phố trong 6 tháng cho đến khi tôi gặp và nhặt cậu ấy về nhà. ” Armand thấy mắt Edward nheo lại. “Đừng có nói điều đó ra, nếu ông gán cho ý nghĩ cậu ấy đã bán thân, tôi sẽ xé miệng ông ra.”

“Tôi không định nói thế ” Edward đáp, thấy anh quay lại Destin

“Tôi là người đầu tiên của cậu ấy. Tôi đã lấy sự trinh trắng của Destin .” Armand cười buồn, vuốt nhẹ má cậu

“Tôi không cần biết chuyện đó ” Edward khẳng định lại.

“Sao cũng được” Armand tiếp tục. “Chúng tôi đã 1 lần rất hiểu lầm nhau nhưng giờ nó đã kết thúc. Tôi tặng cậu ấy một chiếc xe vào ngày sinh nhật dù Destin không biết chạy xe. Và cậu bé đã bảo tôi hãy yêu cậu ấy.”

“Anh có yêu nó không ?” Edward hỏi, thấy Armand nhìn Destin chăm chú. Anh nhún vai không chắc nên nói gì với cha Destin.

“Tôi quan tâm cậu ấy hơn bất cứ ai .” Armand thì thầm. Edward chỉ gật đầu không biết nên nói lời gì. Armand đã thể hiện nhiều bộ mặt trong mấy ngày qua, từ sợ hãi cho đến sự chiếm hữu đáng sợ. Nhưng khi anh nhìn cậu bé, mắt anh lại chan chứa yêu thương .

“Anh nói cậu bé còn có em gái ?”

“2, Anna và Leah,” Armand gật đầu đáp. “Nhưng cậu ấy không gặp chúng khi chúng 3 và 4 tuổi.”

“Khi tất cả chúng đều vào trại trẻ mồ côi sao? Tôi ước gì tôi biết có nó, tôi sẽ không để nó vào trại mồ côi đâu.”

“Quá trễ để hối tiếc bây giờ ”

“Vâng,” Edwards đáp rồi họ lại im lặng.

………………………

……………

……

“Ngài Riesel,” Bác sĩ ái ngại nhìn anh và cha của Destin .“Những kết quả kiểm tra cuối cùng không được tốt lắm”

“Chúng ta đang nói chuyện gì ở đây, thưa bác sĩ?” Armand hỏi, liếc qua Adam và Angelica.

“ Những hình ảnh não đồ cho thấy hoạt động trên não của bệnh nhân rất chậm, gần như không tồn tại.” Bác sĩ lắc đầu. “Và cơ thể bệnh nhân đang bắt đầu ngừng hoạt động cho đến khi cậu ấy hòan toàn ra đi.”

“Vậy ý ông là chúng tôi chỉ còn cách ngồi nhìn cậu bé từ từ chết đi sao?” Armand hỏi lần nữa trong khi Edward có vẻ rất khó thở trước tin ấy

“Tôi rất tiếc, ngài Riesel. Nhưng sẽ là chuyện kỳ diệu nếu cậu ấy tỉnh dậy” Bác sĩ nhỏ nhẹ nói.

“Được rồi” Armand gật đầu . Vị bác sĩ nhìn anh một phút rồi quay lưng rời khỏi phòng. Ông thấy vài người bật khóc. Angelica gục khóc trên ngực Adam. Armand bước đến giường nắm tay Destin. Anh không còn biết nói gì nữa, phải nói gì đây khi tất cả tiền bạc bạn sở hữu không thể giúp bạn?

“Armand?” Angelica đặt tay lên vai anh lo ngại. Anh hất tay chị ra, mắt anh không rời khỏi gương mặt người yêu. Anh nhẹ nhàng vuốt má Destin , đặt tay cậu trở lại giường rồi quay lưng bước thẳng ra thang máy, nhanh chóng biến mất vào đó.

“Hắn ta đi đâu thế ?” Edward hét to giận dữ . “Hắn không thể bỏ Destin ở đây , không phải như thế này, thật không công bằng.”

“Edward,” Angelica trấn tĩnh ông

“Không, đồ khốn đó ” Edward rít lên, nước mặt chảy dài trên mặt

“Cậu ấy sẽ quay trở lại, tôi biết em trai mình mà. Armand sẽ quay trở lại.” Angelica vừa khóc vừa khẳng định lời nói trong khi Adam vòng tay ôm chị an ủi “Tôi biết cậu ấy sẽ trở lại, cậu ấy rất yêu Destin, cậu ấy sẽ trở lại .”

………………………

……………

Armand đứng trong vườn hồng, những ngày ở bệnh viện hoa hồng đã nở rộ khắp nơi. Bây giờ vườn hồng rực rỡ khoe đủ sắc màu và hương thơm. Nhắm mắt, anh hít thở sâu tìm kiếm mùi hương hoa nào giống mùi hương của Destin, mùi nào gợi về mùi làn da cậu bé. Nhưng khi Armand mở mắt, anh nhận thấy nó là cả vườn hồng, cả cái hồ nhỏ kia cũng phản phất mùi đặc trưng của cậu.

“Ngài Riesel?” José dừng cách anh vài bước chân

“Hãy gọi là Armand thôi,José. Sau bao nhiêu năm trong nhà này, ông nên gọi tôi như thế. ” Armand nói , mắt không rời khỏi vườn hồng.

“Tôi đã lấy những cây kéo cắt hoa đây” Ông bước lại gần đưa chúng cho Armand . Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt người làm vườn già cả khi ông nhìn anh từ từ đưa kéo lên cắt rơi từng bông hồng một cách không thương tiếc. José lặng lẽ theo sau ông chủ mình, nhận ra anh đã hoàn toàn thay đổi. Từ lúc cậu trai ấy bước vào cuộc sống Armand , ông thấy anh hay cười hơn thậm chí còn cười to rất vui vẻ. Thật không công bằng khi chúa bắt Destin phải chết , nhất là sau những chuyện họ đã trãi qua cùng nhau.

Angelica ngước lên nhìn thang máy mở cửa, Armand vào phòng với một thùng lớn trên tay và José bước sau anh cũng mang một thùng to như thế. Họ xuyên qua đám đông đang đứng trong phòng cậu, hầu như những người Destin quen biết đều đã tụ tập về đây.

José đặt cái thùng kế giường Destin rồi đứng lui về phía những nhân viên làm vườn đang đứng. Họ im lặng nhìn Armand ngồi xuống cuối giường, chậm trãi mở cái thùng của anh , cái hiện giờ đang được đặt trên ghế sát giường.

“Anh đã dành suốt cuộc đời của mình..” Armand bắt đầu vuốt nhẹ ngón tay lên cánh hoa. “ .. tranh đấu với những gì cha bắt anh phải theo, và anh vẫn chưa hoàn toàn trở thành người ông mong muốn, ít nhất là gần như chưa.”

Armand đặt 1 bông hồng lên ngực Destin rồi từng bông từng bông kế tiếp quanh cậu trước khi anh nói tiếp. “Cha anh đã bảo với anh, nếu cứ tiếp tục tiến theo con đường anh đã chọn thay vì tìm một người phụ nữ tốt làm vợ và sinh con đẻ cái, anh sẽ khốn khổ cả cuộc đời mình.”

“Anh đã rất sợ, đây là do sự ảnh hưởng của ông, rằng sẽ có một thế lực nào đó sẽ bắt em rời xa anh vì những việc anh đã làm liên lụy tới em.” Armand đặt tiếp những bông hồng lên giường Destin. “Bởi vì anh đã tìm thấy hạnh phúc với em, bởi vì em đã chỉ anh thế nào là được yêu thương.”

Armand im lặng, anh hoàn toàn tách rời khỏi những người có mặt trong phòng. Anh không quan tâm họ có đang nhìn mình hay không, anh cần phải nói những lời này trước khi anh bị mất thiên đường của mình. Khi cái thùng thứ nhất đã hết, anh lấy tiếp thùng thứ hai, tiếp tục đặt hoa hồng xung quanh Destn.

“Anh biết em rất yêu vườn hồng và rất háo hức mong đợi ngày chúng nở hoa. Vì em không có mặt tại nhà nên anh đem chúng đến cho em . Anh luôn tự hỏi mùi hương loại hoa nào gần gũi với mùi hương của em, giờ thì anh biết đó là tất cả chúng…” Armand dừng lại, ngửi một bông trên tay. Anh không nhận ra mình đang khóc. “Em thơm tự nhiên như thiên đường vậy.”

Armand nhìn xuống cái thùng thứ hai giờ cũng đã trống không. Anh quay sang José, người đang giữ một bông hồng trên tay. Armand lấy nó rồi quay lại giường cậu bé; chúa ơi anh sẵn sàng đánh đổi tất cả tiền bạc gia tài của mình để Destin được tỉnh dậy. Nhìn bông hồng trên tay, nó rất giống Destin, màu đồng đỏ sậm pha lẫn chút ánh vàng, cánh hoa màu xanh bạc như màu mắt cậu bé.

“Họ nói sẽ là điều thần kỳ nếu em tỉnh dậy” Armand cầm bàn tay nhỏ bé tái lạnh đặt bông hồng vào đó, anh gấp chúng quanh bông hoa và hai tay mình nắm chặt tay cậu. Anh gục đầu lên Destin . “Anh sợ yêu cầu điều thần kỳ, vì đã quá kỳ diệu khi em bước vào cuộc đời anh , vì em đã yêu anh.”

“Armand,” Armand giật mình ,mắt mở to . Tai anh không lừa gạt anh phải không, vì anh thề là anh vừa nghe tiếng Destin gọi mình. Nhưng sau đó anh nghe lại lần nữa. “Ar…Armand.”

“Destin,” Armand với tay sờ mặt cậu bé

“Anh…anh có biết…tại sao em…đã sống trong con hẻm… đó không ??” Destin thì thào khó khăn, cổ họng cậu đau rát vì không được sử dụng.

“Không” Armand nói, nước mắt đầm đìa .

“Mẹ em….” Destin dừng để lấy hơi. “Mẹ em…dù có điên dại cỡ nào… em nghĩ mẹ đã từng nói với em…. rằng nếu em sống cực khổ tận cùng… sau này em sẽ ….tìm thấy thiên đường của mình. ”

Armand gật đầu, anh không dám nói nữa vì anh muốn nghe thêm nhiều tiếng của cậu. Anh không nhận ra mình nhớ giọng cậu bé đến nhường nào. Anh mừng khi cuối cùng Desitn cũng mở mắt, nước mắt rơi dài trên hài gò má tái nhợt của cậu khi cậu giơ tay chạm vào hàng nước mắt trên mặt Armand.

“Bà…đã nói với em rằng khi em tìm thấy thiên đường ….em sẽ gặp thiên thần của mình..” Destin mỉm cười, tay vuốt mặt người yêu. “Bà đã đúng…em đã ngước lên và gặp thiên thần của em, đó là anh.”

“Destin,” Armand thấy đau quặn ngực.

“Armand, anh có chịu tặng em một điều ước nhỏ không ?” Destin hỏi, mệt mỏi mắt nhắm lại lần nữa.

“Bất cứ điều gì anh cũng chịu, thậm chí thiêu hết người trong khách sạn xuống với em anh cũng làm.”

Cậu cố gượng cười, mở mắt ra nhìn anh “Hãy trao cho em trái tim của anh”

“Anh không thể ” Armand cúi xuống vuốt mái tóc trên trán cậu. Những tiếng thở hắt sửng sốt kinh hoàng vang khắp phòng nhưng anh chỉ chú ý đến Destin . Trông cậu rất buồn bã “Anh không thể bởi vì nó đã là của em từ lúc anh gặp em. Destin, anh yêu em.”

“Hãy hôn em lần cuối đi, Armand.” Destin thì thào, giơ tay ôm lấy vai anh. Armand nhẹ nhàng đặt môi mình lên môi cậu bé, cậu thở dài mãn nguyện. Ngay vài giây sau đó, tiếng máy đo nhịp tim bắt đầu kêu những tiếng beep beep liên tục. Armand lắc đầu ôm chặt người yêu không thả ra trong khi tiếng beep càng lúc càng kêu lớn.

Hết chap 15

Advertisements