chương 100 Không nên đại ý

p/s:
xà = con rắn
Mã phu = người đánh xe ngựa
mã xa = xe ngựa

Một đường đi tới, Vân Tả Ý không thể không nói phong cảnh trên tinh cầu thật sự đáng xem. Hơn nữa Vân Tả Ý còn phát hiện tinh cầu có rất nhiều thực vật rất giống địa cầu. Đôi khi hắn cơ hồ nghĩ đến chính mình đã trở lại địa cầu, nhưng nếu cẩn thận quan sát sẽ phát hiện tuy rằng tương tự, nhưng không phải hoàn toàn giống nhau, chênh lệch vẫn rất rõ ràng.

Không biết có phải vì hoàn cảnh tinh cầu cùng Trái Đất phi thường tương tự, cho nên mới phát triển ra văn minh giống Trái Đất …… Bên kia tinh cầu hẳn là cũng có đại lục khác, không biết về sau phát triển có giống như địa cầu phát triển không ? Nếu thật sự giống như vậy, nơi này cũng có thể xưng là một địa cầu khác……

Vừa nghĩ ngợi Vân Tả Ý càng đi càng xa. Căn nhà nhỏ của Đại Ngưu sớm đã không nhìn thấy, nhưng hắn tuyệt không lo lắng, bởi vì hắn có chút phòng bị trường hợp mình lạc đường.

Tinh thần ấn ký – nó tựa như vân tay, là sở hữu riêng biệt của mỗi người. Vân Tả Ý khi đi ngang qua cây cối đều để lại trên cây không ít tinh thần ấn ký. Những tinh thần ấn ký này tựa như biển báo giao thông, có chúng nó Vân Tả Ý tuyệt đối không có khả năng đi lạc, chúng nó luôn cần thiết trong các chuyến lữ hành, lại không ô nhiễm môi trường.

Nhưng tinh thần ấn ký cũng có khuyết điểm. Nó duy trì thời gian có hạn, chỉ ba ngày, bất quá hắn chỉ muốn ra ngoài dạo chơi, sẽ trở về trước khi trời tối, cho nên thời gian ba ngày là phi thường nguyên vẹn.

Không biết bởi vì ở thế giới con người lâu lắm, hay bởi vì tâm tình được thả lỏng dưới phong cảnh thiên nhiên xinh đẹp không một bóng người, Vân Tả Ý phạm vào sai lầm lớn phi thường — bỏ qua nguy hiểm ẩn núp dưới thiên nhiên xinh đẹp này.

” Xì..ì ..~~”

Nhận thấy được hơi thở nguy hiểm, Vân Tả Ý lập tức tránh sang bên cạnh nhưng động tác đã muộn. Một tiểu thanh xà đã cắn vào chân của hắn. Tinh thần lực của Vân Tả Ý hung hăng đánh trả, tiểu thanh xà với tinh thần yếu ớt lập tức bị phá hủy.

Đáng chết. Vân Tả Ý cau mày gỡ ra thi thể thanh xà vẫn đang ngậm chân hắn, sau đó nhanh chóng ném xuống. Động tác này so với hành động tránh né con rắn cắn vừa rồi còn nhanh hơn.

Kế tiếp là động tác vô cùng kinh điển : từ trên người rút ra khăn lụa, sau đó liều mạng lau tay, chờ khi Vân Tả Ý đại khái cảm thấy được sạch sẽ lắm, hắn mới nhìn tới chỗ bị rắn cắn.

Cẩn thận xem xét miệng vết thương, thật nhỏ, là độc xà, Vân Tả Ý rất nhanh căn cứ vào dấu răng nhỏ mà kết luận.

Có điều không đáng ngại. Độc này sẽ không quá mạnh, từ nhỏ hắn đã ăn các loại bá đạo dược, độc của rắn căn bản không thể sánh bằng, hẳn là sẽ bị chậm rãi hóa giải.

Vân Tả Ý từ nhỏ đã bắt đầu uống thuốc, hơn nữa thuốc đều cực kỳ trân quý hiếm có, tự nhiên sinh ra miễn dịch với những thuốc bình thường. Vì thế hiện tại Ảnh Nhất muốn tìm được thuốc có thể sinh ra hiệu quả với Vân Tả Ý đều khó càng thêm khó. Bất quá chuyện này cũng không phải không có lợi, ưu đãi chính là các loại độc bình thường cũng không làm gì được Vân Tả Ý, Vân Tả Ý thậm chí không cần trị liệu, độc tố sẽ chậm rãi bị thân thể hắn hóa giải.

Vân Tả Ý hiện tại tối quan tâm không phải việc này. Bị xà rót nọc độc vào trong thân thể ; nọc độc gồm có nước miếng cộng thêm dịch…… Ác, Vân Tả Ý vội vàng ngăn lại ý nghĩ kế tiếp của mình.

Hiện tại làm sao bây giờ, đương nhiên không có khả năng tiếp tục nhàn nhã ngắm phong cảnh, tốt hơn nên nhanh trở về, nhất là tưởng tượng đến chân của mình bị xà hôn qua, Vân Tả Ý liền cả người không được tự nhiên.

Vân Tả Ý hiện tại lực chú ý cả người đều tập trung đến chỗ bị “hôn” kia, địa phương bị rắn cắn giống như bị đánh thuốc tê, hoàn toàn cứng ngắc. Chờ chút, này không phải ảo giác, thật sự tê liệt a. Chết tiệt, nọc độc còn có công năng gây tê. Không, không đúng, đầu của hắn dường như cũng có chút hôn mê, cư nhiên còn có cả gây mê. Hắn đúng là không sợ rắn độc bởi vì độc sẽ bị thân thể chậm rãi hóa giải, nhưng không có nghĩa sẽ ngăn cản được loại mê dược lập tức phát tác này.

Không thể ngất tại đây, nếu khi hôn mê lại bị một con rắn hoặc dã thú khác cắn tới, hắn thật sự khóc không nên lời, tối thiểu cũng phải tìm địa phương sạch sẽ mới hôn mê.

Nghĩ như vậy Vân Tả Ý bằng vào cường đại nghị lực cùng tinh thần, chống đỡ tìm tới một con đường nhỏ, Vân Tả Ý rốt cục hôn mê bất tỉnh. Trước khi hắn ngất xỉu, ý thức cuối cùng chính là : tuy rằng nơi đây phi thường bẩn, nhưng so với té xỉu trên mảng thật dày lá cây đã muốn hư thối vẫn tốt hơn, càng miễn bàn nơi đó không đếm được bao nhiêu sâu trùng đi đến đi đi.

……

Trời nắng chói chang, trên con đường nhỏ hẻo lánh giữa trưa, nhiệt độ tăng lên đỉnh cao, từ xa nhìn lại giống như một bức tranh trừu tượng.

Clip clop clip clop clip clop clip clop…… Chi nha nha ………Clip clop clip clop …… Chi nha……

Một chiếc xe ngựa bị mã phu điều khiển chạy nhanh. Xe ngựa xưa cũ thậm chí có chút tổn hại ở trên đường nhỏ xóc nảy không chịu nổi, thỉnh thoảng phát ra rên rỉ, làm cho người ta lo lắng xe ngựa có thể hay không tùy thời sụp đổ.

” Vu~~ dừng lại, vu~~”

Người đánh xe nhìn đến quần áo màu lam đột nhiên xuất hiện ở trên đường, vội vàng giữ chặt ngựa ngừng lại. Ngựa này tuy rằng nhìn qua vừa xấu lại vừa già, nhưng kỳ thật thần tuấn phi thường, dừng lại rất đúng bài huấn luyện, nếu là ngựa bình thường căn bản không có khả năng đột nhiên trong thời gian ngắn dừng lại được như vậy.

Mã phu ngừng xe ngựa sau, lập tức nhảy xuống, cũng không có vội vả đi lên xem người kia thế nào, mà là trước cảnh giới xem xét bốn phía cùng người nọ nằm trên mặt đất có cái gì khác thường. Qua nửa ngày rốt cục xác định bốn phía không có vấn đề mới mở miệng nói :” Gia, trên đường phát hiện người.”

Trên mã xa trầm mặc một hồi mới truyền ra giọng nam lạnh lẽo trầm thấp :” Đi xem, cẩn thận chút.”

“Vâng, tạ ơn Gia quan tâm.” Xa phu đáp, sau đó thật cẩn thận chậm rãi tới gần nằm người nằm giữa đường. Theo toàn cơ thể hắn buộc chặt có thể thấy được hắn đã đem mức đề phòng lên tới điểm cao nhất, chỉ cần phát hiện người nọ có một chút không thích hợp hắn đều có thể lập tức phản ứng.

An toàn đi đến bên cạnh người lạ, xa phu chẳng những không có thả lỏng ngược lại càng cảnh giác vì đây là thời điểm tốt nhất cho sát thủ hành động, loại xiếc này hắn không chỉ gặp qua một lần.

Sau khi cảnh giác, gặp người nọ vẫn không phản ứng, xa phu lại duỗi ra chân đá đá, thấy người nọ vẫn như cũ không có phản ứng mới cúi người xuống. Khi xác định người nọ là thật sự ngất xỉu mới rốt cục yên lòng, báo cáo với người trên mã xa:” Gia, là thật hôn mê.”

” Ừ, đi thôi.” Trên mã xa nam nhân vẫn không lộ diện, dùng thanh âm dễ nghe nói ra lời nói lạnh lùng.

“Vâng, A……” Xa phu rõ ràng đáp vâng, nhưng khi vô ý thấy được khuôn mặt bị che dưới mái tóc dài của người lạ, không khỏi xuýt xoa một hơi.

” Làm sao vậy, Thanh Diêu?”

” A, Gia, không có gì, bất quá người này thật đẹp, quả thực trước đây chưa từng gặp, phi thường khả nghi.” Xa phu, cũng chính là Thanh Diêu, bị nam nhân trong xe đánh thức lập tức trả lời, sắc mặt ngưng trọng. Người lạ này rất nguy hiểm.

” Sao, đẹp đến trước đây chưa từng gặp, ta thật muốn gặp xem sao, không biết lần này những kẻ kia lại tặng cho ta lễ vật gì đây. Ha ha ha…… hy vọng đừng khiến ta thất vọng.”

Trên mã xa nam tử nghe xong Thanh Diêu nói , hừ lạnh một tiếng, sau đó chỉ thấy màn xe giật giật, vẫn giấu ở trên mã xa rốt cục lộ ra chân diện mục.

Không thể không nói vị gia kia thật sự phi thường anh tuấn, hẹp dài mặt mày, mắt phượng xinh đẹp, mũi thẳng cao, môi duyên dáng mang chút khuynh bạc, loại môi này ấn theo tướng mạo đọc chính là trời sanh tính lạnh bạc.

chương 101 Liêm Ti


p/s:
thiển miên = ngủ không sâu

Vị gia kia chầm chậm đi đến bên cạnh Thanh Diêu, vừa nhìn cũng thật sự hít một hơi kinh ngạc, bất quá vị này định lực hiển nhiên mạnh hơn Thanh Diêu nhiều, lập tức hồi phục tinh thần.

Khi Thanh Diêu ngẩng đầu nhìn về chủ tử của mình, không khỏi rùng mình một cái. Thật là đáng sợ, chủ tử cười nụ cười này hắn vĩnh viễn sẽ không quên. Mỗi khi gia lộ ra tươi cười này liền ý nghĩa có người sẽ thực thảm, kết cục hắn cũng không dám nghĩ tới.

Liêm Ti khóe miệng nhếch một bên câu ra một độ cong tà tà. Ha ha…… Các ngươi lần này hạ tiền vốn thật đủ lớn a, tuyệt sắc như vậy đều cũng dám bỏ ra, bằng dung mạo của hắn nói như thế nào địa vị cũng không thấp đi. Các ngươi đã trả đại giới lớn như vậy, ta không cùng các ngươi ngoạn ngoạn thật quá có lỗi rồi. Xem ta lần này không đùa các ngươi tận vốn gốc sẽ không trở về……

” Thanh Diêu.” Liêm Ti nghiền ngẫm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt chọc người trìu mến của nam tử áo lam.

” Gia, có gì phân phó?” Thanh Diêu lập tức cung lưng chờ lệnh.

” Mang hắn lên theo.” Liêm Ti nói xong câu đó liền xoay người hướng xe ngựa đi.

” Cái kia…… Gia.” Thanh Diêu do dự mở miệng.

” Có chuyện gì nói đi, ấp a ấp úng không giống ngươi.” Liêm Ti động tác không dừng, đi tới cạnh xe ngựa.

“Vâng, gia. Vết thương của hắn có muốn xử lý hay không? Thuộc hạ vừa rồi kiểm tra qua, là độc thanh xà, rất lợi hại, nếu không cứu trị sẽ trí mạng.” Thanh Diêu nói.

” Hừ, Thanh Diêu, ngươi như thế nào cũng biến hồ đồ. Những người đó vất vả như vậy đem hắn đưa tới cũng sẽ không dễ dàng làm cho hắn chết . Đối với những thủ hạ hồ đồ, ngươi biết ta luôn luôn xử lý như thế nào chứ.”

Liêm Ti nghe Thanh Diêu nói, động tác lên xe ngựa dừng lại, lập tức không chút để ý nói xong, bất quá hơi thở nguy hiểm trong lời nói đều có thể nghe ra.

Thanh Diêu nghe xong Liêm Ti trách cứ, cái trán không khỏi phủ kín mồ hôi lạnh. Hắn đương nhiên biết thủ đoạn của chủ tử, đồng thời cũng âm thầm nhắc nhở chính mình, về sau đối người áo lam này phải cực kỳ cảnh giác. Không ngờ, tâm tính luôn luôn khuyết thiếu đồng tình như mình cư nhiên sẽ vì hắn cầu tình, kết quả bị gia trách cứ.

Liêm Ti thấy lời nói đã có hiệu quả, lần này chậm trải tiếp:” Hắn sẽ không cần cứu, dù sao cũng chết không được. Ngươi động tác nhanh lên, chúng ta còn khởi hành nữa.” sau khi nói xong vung màn xe vào trong xe, đem hết thảy đều bỏ lại bên ngoài.

“Vâng.”

Thanh Diêu động tác nhanh nhẹn đến ôm lấy người áo lam. Kỳ thật hắn vốn là tính toán thô bạo kéo người kia, chính là nhìn bộ dáng người áo lam hắn không nỡ hạ thủ.

Đi đến xe ngựa, Thanh Diêu bối rối không biết nên sắp đặt nam tử như thế nào. Vị trí đánh xe cũng không lớn, rất khó đủ chổ cho hai người, hơn nữa đường xóc nảy, hôn mê như nam tử áo lam nhất định trụ không được bao lâu sẽ bị hất ngã xuống. Tối trọng yếu là bọn hắn đi ra lần này bí mật làm việc, nếu đem diện mạo của nam tử rêu rao ngoài xe, bọn họ còn như thế nào bí mật nữa.

Càng nghĩ càng không có biện pháp, Thanh Diêu đành phải lại mở miệng:” Gia.”

“Làm sao vậy, vì sao còn không khởi hành?” Liêm Ti đợi lâu, đã muốn không bình tĩnh.

” Gia, người nọ không có chỗ ngồi.”

Liêm Ti ngẩn người mới nghĩ đến bên ngoài căn bản không còn chỗ. Hiện tại không gian đủ để chứa hắn cũng chỉ có chỗ của mình, trong xe này. Thật sự là phiền toái, Liêm Ti không kiên nhẫn cau mày :” Đem hắn bỏ vào đi.”

“Vâng.” Thanh Diêu đặt nam tử vào xong, không dám xem nhiều lập tức liền lui ra ngoài đánh xe. Hắn biết chủ tử hiện tại tâm tình khẳng định phi thường tệ.

Xe ngựa lại rất nhanh phi trên đường. Liêm Ti ngồi ở trong xe nghe thanh âm ‘nha nha’ vang lên, ánh mắt xem kỹ một hình ảnh khác trong xe.

Một lát sau, Liêm Ti vốn vẫn không nhúc nhích, chậm rãi đến gần người đang hôn mê, cẩn thận đánh giá khuôn mặt kia một lúc lâu, bỗng nhiên vặn ra đôi môi đỏ mọng phấn nộn, đem một viên thuốc nhét đi vào, đồng thời nhẹ giọng lầm bầm :” Không nên trách ta, ai cho các ngươi thủ đoạn nhiều lắm chi. Không thêm một tầng bảo hộ ta cũng không yên tâm cho ngươi theo cùng một chỗ với ta…… Nhất là ngươi có khuôn mặt dễ dàng khiến cho người ta thả lỏng cảnh giác…..” Âm thanh trong sự yên tĩnh của xe có vẻ phá lệ quỷ dị, làm cho lòng người tự nhiên rét lạnh.

Hạ thuốc độc xong, Liêm Ti rốt cục yên tâm trở về ngồi lại nhuyễn tháp. Mấy ngày liền bị mệt nhọc cùng cảnh giác làm cho hắn một lúc sau liền đã ngủ, nhưng cũng chỉ là thiển miên mà thôi. Trước mặt người không quen biết , hắn như thế nào có thể ngủ sâu được chứ, cho dù người kia hiện tại nhìn như không hề có uy hiếp.

Người bình thường đều biết, thiển miên sẽ dễ dàng nằm mơ, mà lần này Liêm Ti lại mộng một màn làm chính hắn cũng không dám tin tưởng : hắn mơ thấy cặp môi đỏ mọng phấn nộn kia ……

……

……

Khi Ảnh Nhất hái thuốc xong trở về, chưa vào tới cửa liền nhìn đến Đại Ngưu vội vã vọt ra.

Ảnh vừa thấy Đại Ngưu dáng vẻ lo lắng, trong lòng dâng lên dự cảm xấu, lập tức tăng tốc vọt tới bên người Đại Ngưu.

Đại Ngưu bị Ảnh Nhất đột nhiên xuất hiện tại bên mình làm hoảng sợ, nhưng lúc này hắn không công phu để ý tới, chỉ lo bắt lấy tay Ảnh Nhất, thở phì phò nói:” Tiểu… Tiểu ca… không tốt… công… công tử hắn không thấy……”

Ảnh vừa nghe đến những lời này lập tức bỏ ra tay Đại Ngưu, bay nhanh về phía nhà Vân Tả Ý.

Không có, không có, vẫn là không có…… Ảnh Nhất tìm hết mấy gian phòng ở, như thế nào cũng không phát hiện thân ảnh Vân Tả Ý.

Không cần kích động, có lẽ hắn chỉ đi tản bộ, chờ một lát sẽ trở về…… Ảnh Nhất ở trong lòng liều mạng trấn an mình. Đúng rồi, tình huống này là có khả năng nhất.

Ảnh bắt buộc chính mình phải cực lực tự chủ tỉnh táo lại, nhưng là theo thời gian trôi qua, hắn không thể khắc chế bối rối. Mỗi một phút mỗi một giây sau đó đều bị kéo dài vô hạn. Nếu, nếu thật xảy ra chuyện gì , làm sao bây giờ ? Luôn luôn bình tĩnh, Ảnh Nhất lần đầu xuất hiện trạng huống thất thố.

Không được, không thể đợi tiếp nữa, hắn cũng vô pháp chờ đợi tiếp. Ảnh giống như gió liền xông ra ngoài. Đại Ngưu trừng mắt nhìn Ảnh tiêu thất bóng dáng, nghi hoặc nháy nháy mắt, vuốt đầu lầm bầm:

” Kỳ quái, Tiểu ca không phải vừa rồi giống như không có việc gì sao, như thế nào hiện tại lại đột nhiên gấp đến thế …..”

……

Ảnh Nhất ở phụ cận sưu tầm. Trời không phụ người có lòng, hắn rốt cục kinh hỉ phát hiện Vân Tả Ý lưu lại tinh thần ấn ký. Nhẹ nhàng thở ra, hắn cấp bách theo Vân Tả Ý lưu lại ấn ký truy tìm đi xuống, chính là cuối cùng hắn lại ngoài ý muốn phát hiện ấn ký tới một chỗ liền kỳ quái cắt đứt……

Ấn ký chặt đứt. Hắn tìm kiếm manh mối của Vân Tả Ý cũng liền chặt đứt, nhưng hiện tại hắn lo lắng chính là ấn ký vì sao bị đứt đoạn ? Tả Ý đã xảy ra chuyện gì?

Lo lắng, lo lắng, Ảnh Nhất tìm tất cả địa phương phụ cận nhưng cũng không phát hiện gì, chỉ trừ bỏ một thi thể thanh xà. Thanh xà kia chết thực ly kỳ, tựa hồ là bị người dùng tinh thần lực trực tiếp giết chết, rất có thể là Vân Tả Ý làm, nhưng vẫn không thể nói rõ chuyện gì. Hắn vẫn không thu được manh mối.

……

(cont) chương 102 tỉnh lại

Advertisements