chương 87 (cont)

……

Ngày hôm sau, khi Vân Tả Ý nói cho Vân Hàm Phong quyết định của mình, Vân Hàm Phong cả kinh.

” Cái gì? Ngươi phải lưu lại đứa nhỏ này?”

Vân Tả Ý cúi đầu trả lời:” Là, phụ thân, ta không nghĩ xoá đứa nhỏ.” Vân Tả Ý biết hắn làm cho phụ thân thất vọng rồi, dù sao hiện tại xoá sạch đứa nhỏ giải trừ hôn ước là biện pháp sạch sẽ nhất.

” Ngươi……” Vân Tả Ý cúi đầu ngoan ngoãn nhận sai, bộ dáng đáng thương khiến Vân Hàm Phong muốn phát hỏa cũng không đành, hòa hoãn khẩu khí nói:” vậy thân phận đứa nhỏ giải quyết như thế nào?”

Vân Tả Ý đầu càng thấp, giọng âm càng nhỏ:” Ta cùng Phương Tuyết kết hôn…….”

Cái gì? Vân Hàm Phong cơ hồ hoài nghi mình nghe lầm. Ý nhi vì đứa nhỏ cư nhiên nguyện ý cùng một nữ nhân như vậy kết hôn? Hơn nữa thừa nhận nó trở thành con mình.

” Không được, ta không đồng ý.” Ý nhi nếu muốn cưới vợ cũng nên cưới một nữ nhân tốt, sao có thể lấy một người như vậy chứ. Hắn tuyệt không cho phép Ý nhi chịu ủy khuất.

” Phụ thân, ta đã quyết định, kỳ thật cưới ai ta cũng không để ý.” Vân Tả Ý trong giọng nói mang theo thỉnh cầu cùng quyết tâm.

” Ngươi……”

……

Cuối cùng lần nói chuyện này vẫn như cũ lấy kết quả Vân Hàm Phong thất bại mà chấm dứt.

Vân Hàm Phong bất đắc dĩ dưới thúc giục của Vân Tả Ý đem yến hội thông báo giải trừ hôn ước đổi thành yến hội chân chính kết hôn.

Chuyện này đối với Phương Tuyết mà nói thật sự là thiên đại kinh hỉ. Vốn sau khi nàng biết được mình mang thai, một chút hy vọng may mắn sót lại đều bị đánh nát, chỉ còn chờ tin tức giải trừ hôn ước đến sẽ bỏ đứa nhỏ, hoàn toàn cáo biệt vị hôn phu. Nàng không nghĩ Vân Tả Ý coi trọng đứa nhỏ tới loại trình độ này, nguyện ý vì đứa nhỏ mà kết hôn cùng nàng. Mặc kệ nói như thế nào, mục đích của nàng đã đạt tới : sau khi được đến một đứa nhỏ, cùng Vân Tả Ý mau chóng kết hôn. Tuy rằng phụ thân đứa nhỏ không phải như dự tính ban đầu.

Phản ứng kích liệt nhất phải kể tới Vân Vũ Chí, nhưng Vân Tả Ý luôn tránh né không thấy hắn. Tìm không ra Vân Tả Ý, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn sự tình phát triển đi xuống. Trong lòng hắn trong hận Phương Tuyết tới cực điểm, kể cả những thân nhân cốt nhục liên quan thúc đẩy loại kết quả này cũng hận luôn.

……

Hôn lễ diễn ra cực kỳ đơn giản. Chỉ là ở chỗ đăng ký hôn nhân của liên minh đăng ký giấy tờ thành vợ chồng đúng pháp luật, tổ chức tiệc cưới chiêu cáo mọi người. Chú rễ từ đầu tới cuối đều không có xuất hiện, song phương cha mẹ chiêu đãi mọi người, hoàn thành tất cả thủ tục kết hôn của họ. Thời gian dùng không vượt qua hai ngày.

……

Đối với hôn lễ không có tân lang, mọi người nghị luận một đoạn thời gian sau liền bình ổn xuống. Dù sao mỗi ngày đều có tin tức mới phát sinh, đề tài để mọi người nghị luận cũng vĩnh viễn không thiếu.

……

Sau khi hôn lễ kết thúc, hết thảy tựa hồ cũng không có gì biến hóa. Vân Tả Ý như trước cùng Vân Hàm Phong mỗi ngày đều ở tại công ty, nhưng mỗi cách vài ngày Vân Tả Ý đều phải trở về nhìn xem tình trạng sức khỏe của Phương Tuyết như thế nào.

chương 88 cùng tiểu Vũ nói chuyện

Kỳ thật mỗi lần gặp Phương Tuyết đều cực kỳ xấu hổ, nhất là khi hắn từ trong phòng Phương Tuyết đi ra đều có thể nhìn thấy tiểu Vũ đứng ở một góc.

Vân Tả Ý thu thập văn kiện đã xử lý tốt, đặt sang một bên, đứng dậy phủ thêm áo khoác.

” Nó cũng không phải hài tử của ngươi, tích cực như vậy làm gì? ” Một mực yên lặng nhìn Vân Tả Ý, Vân Hàm Phong nhịn không được nói. Mỗi lần nhìn đến Ý nhi có hưng trí đi nhìn đứa nhỏ trong bụng Phương Tuyết, trong lòng hắn rất khó chịu. Quả nhiên a, Ý nhi vẫn nghĩ đến một gia đình bình thường, làm một người chồng tốt, người cha tốt……

Vân Tả Ý dừng động tác trên tay một chút lại tiếp tục, xoay người nhìn Vân Hàm Phong nói:” Hắn với ta có quan hệ huyết thống, hơn nữa hắn là con của tiểu Vũ, cháu của ta. Có phải hay không thân sinh cũng không kém a.”

Nghĩ đến sẽ có một vật nhỏ rất giống tiểu Vũ chạy đến bên hắn, ngọt ngào gọi đại bá, tâm tình hắn cực kỳ thư sướng. A, không đúng, vật nhỏ kia hẳn là phải gọi hắn phụ thân. A, phụ thân nghe cũng thực êm tai da…… Nhịn không được, nhanh lên đi xem tiểu gia hỏa kia thôi. Thực hiển nhiên Vân Tả Ý đã quên đứa bé bây giờ vẫn chưa rõ hình hài.

Vân Hàm Phong nghe được Vân Tả Ý nói nói, trầm tĩnh nhìn Vân Tả Ý sửa sang lại quần áo đi ra văn phòng……

……

Trong phòng Phương Tuyết.

Ảo tưởng luôn tốt đẹp nhưng sự thật lại đáng sợ. Vân Tả Ý trong đầu luôn nghĩ cháu của mình sẽ có bao nhiêu đáng yêu, sẽ rất giống tiểu Vũ lúc nhỏ , khi kêu đại bá hoặc phụ thân âm thanh có bao nhiêu êm tai, sau đó liền dằn không nổi chạy đi gặp. Nhưng là sự thật đâu? tiểu gia hỏa kia còn tại trong bụng Phương Tuyết. Ba tháng có bầu, khả năng nhìn ra hình hài rất hạn chế. Bụng Phương Tuyết chỉ nổi lên một chút điểm, nếu không cẩn thận quan sát căn bản đều nhìn không ra. Cho nên Vân Tả Ý tới nơi này cũng chỉ có thể xấu hổ đối mặt Phương Tuyết.

Phương Tuyết ôn nhu nhìn Vân Tả Ý, thần thái điềm đạm đáng yêu chọc người thương tiếc:” Tả Ý ca ca, huynh còn trách muội sao?”

Vân Tả Ý không biết nên nói cái gì cho tốt. Tuy rằng Phương Tuyết nghĩ muốn gài bẫy hắn, nhưng người bị hại lớn nhất lại là cô ta. Hơn nữa âm kém dương sai phát triển tới cục diện hiện tại. Không trách nàng là nói dối, nhưng muốn nói trách nàng thật không biết nên trách như thế nào, chỉ có thể lựa chọn trầm mặc.

Phương Tuyết nhìn đến bộ dáng Vân Tả Ý, vẻ mặt tối sầm lại, ngữ khí có chút thê lương:” Ha ha…… Muội chỉ biết…… Nếu không phải đứa nhỏ này, huynh sẽ không kết hôn với muội đâu.”

Vân Tả Ý như trước bảo trì trầm mặc, dù sao nàng nói sự thật.

Phương Tuyết vẻ mặt càng ảm đạm, đi ra phía trước giống dĩ vãng ôm cánh tay Vân Tả Ý, đầu dựa trên vai Vân Tả Ý, đột nhiên cười nói:” Khanh khách…… Mặc kệ, dù sao muội rốt cục cùng một chỗ với Tả Ý ca ca, hơn nữa Tả Ý ca ca bây giờ còn thường xuyên đến xem muội…… Muội rất vui vẻ……”

Ngay lúc Phương Tuyết dựa vào, thân thể Vân Tả Ý phản xạ căng thẳng có điều kiện, nhưng nghe Phương Tuyết nói khúc sau, do dự … rốt cục chậm rãi thả lỏng thân thể……

……

Vân Tả Ý lại bồi Phương Tuyết một hồi mới đứng dậy rời đi, ra khỏi cửa lại thấy được thân ảnh đứng ở một góc kia, thở dài, không có cách nào đành đi về phía đó.

” Tiểu Vũ.”

” Đại ca……” Vân Vũ Chí có chút kích động hô. Vốn hắn nhìn đến đại ca đi tới phía hắn còn tưởng chính mình xuất hiện ảo giác. Đại ca đã trốn hắn rất lâu, hiện tại đứng ở trước mặt hắn đích thực là đại ca.

” Tiểu Vũ, Sao lại đứng một mình ở đây? ” Vân Tả Ý nhìn Vân Vũ Chí bởi vì hắn đi tới mà kích động thành như vậy, không khỏi cảm động. Sự mất tự nhiên lúc trước tan thành mây khói, khôi phục như ban đầu.

” A, đại…… Đại ca, ngươi không có không để ý tới ta.”

Vân Tả Ý bị bộ dáng Vân Vũ Chí chọc nở nụ cười:” Ha ha, kia đương nhiên, ta như thế nào không để ý tới tiểu Vũ chứ. Ngươi là đệ đệ thương yêu nhất của ta .”

Đối với Vân Vũ Chí mà nói, câu này trước kia trong tiềm thức luôn bất mãn , hiện tại thật sự là tối êm tai:” Đại ca……”

” Tốt lắm, tốt lắm, chúng ta đã lâu không cùng một chỗ nói chuyện. Hiện tại tìm chỗ hảo hảo nói một chút đi.” Nhìn đến đôi mắt Vân Vũ Chí đã muốn đỏ lên, Vân Tả Ý vội vàng nói, trong lòng đau xót. Hắn như thế nào khi dễ tiểu đệ của hắn thê thảm đến vậy.

” Ân” Vân Vũ Chí gật đầu thật mạnh……

……

Cùng tiểu Vũ lưu luyến không rời, cáo biệt sau, Vân Tả Ý lại đến công ty . Với hắn mà nói, hôm nay cùng tiểu Vũ giải hòa thực khoái trá. Tiểu Vũ cơ hồ chuyện gì đều nghe hắn, so với thời điểm trước kia gì đều phải nghe lời. Duy nhất cùng hắn ý kiến không đồng nhất chính là chuyện hắn cùng Phương Tuyết kết hôn. Nhắc tới Phương Tuyết, tiểu Vũ liền tức giận, phi thường bất mãn chuyện kết hôn.

” Đại ca, ngươi sao phải cùng nàng kết hôn?”

” Bởi vì ta muốn cháu ta.” Vân Tả Ý cười tủm tỉm nhìn Vân Vũ Chí tức giận thần tình đỏ bừng .

” Nhưng là……”

Vân Vũ Chí còn chưa nói ra đã bị Vân Tả Ý cắt đứt:” Tiểu Vũ phải yêu con của mình a”

” A……” Vân Vũ Chí phản ứng không kịp.

” Đó là đứa nhỏ của tiểu Vũ. Hắn không có sai lầm gì, tiểu Vũ đáp ứng ta không cần đem oán hận với Phương Tuyết chuyển tới trên người đứa nhỏ.” Vân Tả Ý nhìn thẳng Vân Vũ Chí, hắn đã nhận thấy Vũ Chí không chỉ chán ghét Phương Tuyết, liền ngay cả đứa nhỏ cũng bị chán ghét giống nhau. Hắn không muốn về sau vận mệnh của đứa nhỏ thật sự như cha ruột của nó, bị chính cha mẹ thân sinh cùng chán ghét.

” Ta……” Ai muốn đứa nhỏ kia. Ta mới không cùng nữ nhân kia sinh đứa nhỏ, hắn không phải con của ta.

” Tiểu Vũ.” Vân Tả Ý tăng thêm một chút ngữ khí.

Ách, đại ca tức giận, không cần tức giận, không cần không để ý tới ta…… Vân Vũ Chí nhìn đến Vân Tả Ý tức giận vội không ngừng nói:” Hảo hảo, ta đáp ứng.” Bất quá lời này có thực tâm hay không còn chờ suy tính.

Vân Tả Ý thấy Vân Vũ Chí đáp ứng rồi, tâm thần buông lỏng. Như vậy về sau vận mệnh đứa nhỏ hẳn sẽ tốt hơn, mỉm cười vui vẻ:” Tiểu Vũ, đây là ngươi nói nha.”

” Ân.” Vân Vũ Chí hiện tại vì Vân Tả Ý tâm tình lại tốt lắm mà vui mừng, căn bản không chú ý Vân Tả Ý nói gì đó, chỉ một mạch gật đầu.

……


chương 89 lữ hành

p/s:
Tinh tế lữ hành = du lịch giữa các vì sao
Du lịch tinh tế = du lịch giữa các vì sao
Long đầu = ông trùm

Vân Tả Ý phát giác gần nhất tâm tình của Vân Hàm Phong không quá ổn định, nhất là…… khi hắn đi xem Phương Tuyết.

Kỳ thật chỉ cần nhấc lên Phương Tuyết, Vân Tả Ý liền phát hiện mình dường như tứ cố vô thân. Phụ thân không đồng ý, tiểu Vũ nghiến răng nghiến lợi, chính hắn khi đi nhìn chưa sinh ra tiểu bảo bảo cũng phải xấu hổ nhiều. Lúc không gặp thì đầu óc luôn nghĩ về bé, lúc đi gặp cũng chỉ có thể thấy Phương Tuyết. Nếu thời gian qua mau một chút thì tốt rồi. Nếu cục cưng sinh ra, hắn có thể tại thời điểm muốn nhìn cục cưng cũng chỉ nhìn đến cục cưng.

Thời gian cứ trôi qua như vậy, ngày quá ngày cũng thật buồn bực. Buồn bực này lại thúc đẩy hắn phát ra một ý tưởng khi đang nhìn đến một phần văn kiện.

” Phụ thân.” Vân Tả Ý cầm phần văn kiện gợi ý cho hắn đi đến bên cạnh Vân Hàm Phong.

” Ân, chuyện gì?”

” Phụ thân, ngươi xem này.” Đưa văn kiện cho Vân Hàm Phong .

Vân Hàm Phong tiếp nhận, tinh tế xem xong ngẩng đầu nhìn Vân Tả Ý. Nội dung phần văn kiện đại khái là một ít kế hoạch mở rộng thị trường “Tinh tế lữ hành” (du lịch giữa các vì sao), không có gì đặc thù a, bất quá có thể khiến cho Ý nhi tự mình lấy đến khẳng định có dụng ý.

” Phụ thân, chuyện này giao cho ta đi làm được không?” Vân Tả Ý có chút chờ mong hỏi.

Ách, Vân Hàm Phong hơn nữa ngày mới phản ứng. Phản ứng đầu tiên chính là:” Không được, này rất nguy hiểm.” Khoa học kỹ thuật dù phát đạt thế nào cũng luôn luôn xuất hiện thời điểm thiên tai nhân họa khó tránh khỏi, đề phòng luôn không dư thừa. Tinh tế lữ hành luôn tồn tại rất nhiều nguy hiểm không biết trước, nhất là thân phận Ý nhi sẽ đưa hắn tới càng nhiều nguy hiểm.

” Ta……” Vân Tả Ý hơi chút tức giận khi Vân Hàm Phong từ chối thẳng, lập tức bắt đầu giải thích lý do tại sao mình muốn đi:

” Gần nhất phát sinh nhiều lắm sự, ta muốn ra ngoài giải sầu, hơn nữa đi tìm kiếm thị trường du lịch là kế hoạch ta đã sớm đề cập ở trước, chẳng qua vẫn không có thời gian cùng công phu làm thôi. Ngoài ra nhiệm vụ thăng cấp của ta cũng chưa thực hiện gì, ‘tìm kiếm vật chất chưa phát hiện’ vốn phải đi khắp vũ trụ thăm dò. Khoảng cách phạm vi thế lực liên minh càng xa, tỷ lệ phát hiện lại càng lớn. Về sau ta còn muốn đi du lịch các nơi trong liên minh, chẳng lẽ liền bởi vì sợ phát sinh nguy hiểm ta phải vẫn ở lại lam tinh không dám đi, sẽ phải chờ đến 150 tuổi để tự động tốt nghiệp sao? ” Vân Tả Ý khó được bùm phát, nói một đống lớn.

” Này……” Vân Hàm Phong cúi đầu trầm tư.

Vân Tả Ý gặp Vân Hàm Phong đã muốn bắt đầu dao động, vội vàng không ngừng cố gắng, nói:” Ta chỉ phải đi giải sầu, sẽ không đi xa, trước khi đứa nhỏ sinh nhất định sẽ trở về.”

Vốn đang ở lo lắng, Vân Hàm Phong vừa nghe đến đứa nhỏ, tâm tình lại âm xuống dưới. Thật sự là, ngươi đều nghĩ đứa nhỏ kia, như thế nào không nghĩ đến ngươi đi ta sẽ nhớ ngươi nhiều.

” Phụ thân, ngươi sẽ đồng ý đi.”

“……”

Ai ai ai.. một câu không nói quá : trước người yêu vĩnh viễn là kẻ thua. Cho nên đương nhiên ở ngày thứ ba kiên trì, Vân Hàm Phong bị đánh bại, Vân Tả Ý lại một lần nữa đạt được thắng lợi huy hoàng.

……

Ngày ly khai , Vân Hàm Phong thật sự vạn phần không muốn, vô cùng thống hận mình sao không thể kiên trì tiếp, nhưng tưởng tượng đến đôi mắt đen kia che dấu không được thất vọng hắn không kiên trì nổi. Nếu bây giờ còn có một lần cơ hội hắn cũng vẫn như cũ thỏa hiệp với Ý nhi.

Lần này Vân Tả Ý không dùng phi thuyền của Vân thị, mà là ngụy trang làm một du khách bình thường tham gia vào đoàn du lịch của tập đoàn Cuồng Lãng Tinh Tế – long đầu trong du lịch không gian của liên minh.

Có thể nghĩ khi Vân Hàm Phong biết đến tin tức này, sắc mặt khó coi đến thế nào. Bất quá Vân Tả Ý cũng phát hiện bên cạnh hắn số lượng bảo tiêu gia tăng kịch liệt.

Vân Tả Ý gia nhập tour du lịch này là có lý do. Hắn tin tưởng ở nơi đối thủ cạnh tranh có thể học được rất nhiều đồ vật này nọ. Kinh doanh du lịch của Vân thị vẫn không bằng Cuồng Lãng Tinh Tế là có nguyên nhân, hắn hiện tại sẽ tự mình thể nghiệm Cuồng Lãng Tinh Tế rốt cuộc có điểm nào mạnh hơn so với Vân thị gia tộc.

……

Lần lữ hành này Vân Tả Ý chỉ nói cho Vân Hàm Phong . Khi Vân Vũ Chí và Phương Tuyết biết Vân Tả Ý ly khai đã là chuyện mười ngày sau.

Vân Vũ Chí vừa phẫn nộ vừa ảm đạm. Vì sao ngay cả rời đi cũng không nói cho ta biết, ngươi vẫn để ý sự kiện kia sao?…… Sau đó cuộc sống kế tiếp, người hầu trong Vân gia cũng rất ít thấy tiểu thiếu gia của bọn họ. Hành vi không để ý nhà cửa này rất giống lão gia và đại thiếu gia.

Phương Tuyết khi biết Vân Tả Ý đã sớm ly khai mà không thông báo đã nổi giận đùng đùng không thèm ăn uống một ngày, tất cả bình hoa cùng thủy tinh chế phẩm trong phòng đều bị đập nát. Bên ngoài phòng, nhóm người hầu nhìn nhau, nhún nhún vai sau đó đều dùng nhanh nhất tốc độ chuẩn bị tốt bình hoa cùng trang sức phẩm mới.

……

Trong chớp mắt ba tháng trôi qua, lộ tuyến của đoàn du lịch đã tới rồi điểm cuối. Bọn họ bắt đầu theo một tuyến khác trở về địa điểm xuất phát.

Trong ba tháng này, Vân Tả Ý hỗn tạp tại đoàn du lịch du ngoạn qua không ít tinh cầu. Rất nhiều tinh cầu làm cho hắn mở rộng nhãn giới, đồng thời hắn cũng hiểu biết lý do tại sao kinh doanh du lịch của Vân thị so ra kém Cuồng Lãng. Cuồng Lãng Tinh Tế bất luận là ở phi thuyền hay ở các tinh cầu đều phục vụ tận tình với khách hàng. Ở phi thuyền, khách hàng vĩnh viễn được hưởng thụ đến phục vụ tối thoải mái nhất, ăn uống nghỉ ngơi du ngoạn đều làm cho người ta rất vừa lòng, sẽ không cảm thấy thời gian thực nhàm chán. Ở các tinh cầu khách nhân có thể xâm nhập thể hội cuộc sống phong tục của địa phương. Đương nhiên điều quan trọng nhất là lộ tuyến du lịch của họ. Lộ tuyến của Cuồng Lãng thập phần phong phú, các loại phong cách đều có, hơn nữa đại bộ phận đều là những lộ tuyến mà các tập đoàn hàng không khác không ngờ tới, còn cố ý thỏa mãn tâm lý tìm kiếm cái lạ của một ít du khách , chuyên môn đi gần bên cạnh vài khu vực nguy hiểm. Đương nhiên, Cuồng Lãng không có khả năng thật sự đem du khách nhập vào mảnh đất nguy hiểm, sau khi chuẩn bị tốt vạn toàn mới trải qua rất xa biên giới mà thôi……

Nhìn thủ đoạn của Cuồng Lãng, Vân Tả Ý thực xấu hổ với kinh doanh du lịch của Vân thị. Về sau trở về nhất định phải hảo hảo thay đổi cách thức kinh doanh.

Vân Tả Ý liếc về phía sau nhìn một nam tử ngồi rất đoan chính. Nam tử kia vừa nhận thấy tầm mắt Vân Tả Ý lập tức cúi đầu giả bộ thật sự đọc báo . Thật là — quá giả, có thể làm cho phụ thân phái tới bảo hộ ta, thân thủ khẳng định sẽ không thấp đi, nhưng kỹ thuật ngụy trang của hắn thật sự kém a. Nhìn xem phía trước một đôi vợ chồng đang ở thân thiết, bọn họ ngụy trang cao minh hơn, cách đây không lâu Vân Tả Ý bởi vì một cơ hội ngẫu nhiên mới phát hiện bọn họ là người do phụ thân phái tới.

Phát hiện bảo tiêu tiềm tàng bên người đã thành một trong các trò chơi gần nhất của Vân Tả Ý. Đến nay hắn đã phát hiện 11 người, không biết còn có ai ngụy trang kỹ thuật rất cao mà không bị hắn phát hiện không.

Thở nhẹ một hơi, Vân Tả Ý cảm thấy tâm tình của hắn trải qua mấy tháng thời gian đã hoàn toàn bình phục xuống . Ít nhất hắn dám đảm bảo khi xuất hiện lại ở trước mặt Phương Tuyết hắn tuyệt đối không có cảm giác xấu hổ.

Trên đường đi, hắn vẫn mỗi ngày duy trì liên lạc với phụ thân, còn thường xuyên cùng nhau thảo luận một ít vấn đề. Nghe tiếng nói của phụ thân, hắn cảm giác được nồng đậm tưởng niệm, cảm giác có người nhớ thương này thực ấm áp, thật hạnh phúc, làm cho hắn say mê lưu luyến. Dần dần hắn bắt đầu cảm thấy thời gian lữ hành quá dài, có cảm xúc bức thiết muốn trở lại lam tinh. Nhớ nhà, từ này đối với kiếp trước mà nói căn bản là chuyện không có khả năng. Đống biệt thự xưng hô là “nhà” kia mặc kệ hắn ly khai bao lâu cũng chưa từng tưởng niệm một chút.

Hắn đi lữ hành, hai mục đích đều đạt tới, nhưng mục đích thứ ba tìm kiếm vật chất chưa phát hiện vẫn chưa hoàn thành. Bất quá hắn không vội, bởi vì vốn không hy vọng sẽ tìm được trong chuyến du hành này.

……

” Các du khách thân mến, trạm tiếp theo, sao ‘Mê Lưu’, ngày mai sẽ tới, thỉnh mọi người chuẩn bị tốt…… Các du khách thân mến, trạm tiếp theo ,‘Mê Lưu ’ sao, ngày mai sẽ tới, thỉnh mọi người chuẩn bị tốt……”

Sao Mê Lưu , Vân Tả Ý hồi tưởng về giới thiệu Mê Lưu : “Một mảnh địa vực rất nguy hiểm, chưa từng có người xâm nhập vào tầng sâu, bởi vì từ trường của Mê Lưu cực kỳ hỗn loạn, sẽ quấy nhiễu phi thuyền dò xét cùng hệ thống hướng dẫn và hệ thống định vị. Nếu xâm nhập vào sẽ bị lạc phương hướng. Mặt khác Mê Lưu khắp nơi đều là vẫn thạch loạn lưu, phi thuyền tiến lên không được sẽ lọt vào va chạm phá hư nghiêm trọng.

Kỳ thật Mê Lưu tuy rằng nguy hiểm, nhưng không phải không có khả năng cho người đi vào. Bất quá trả giá quá lớn, chính phủ cùng các đại tập đoàn tài chính không nguyện ý tiêu phí nhiều tiền của như vậy đi dò xét một khu vực nguy hiểm còn không biết có dùng được hay không. Hơn nữa theo bên ngoài Mê Lưu dò xét, không có phát hiện vật chất gì quý trọng, cho nên mọi người liền đem ánh mắt khai phá bỏ qua Mê Lưu, làm cho nó chỉ có thể trở thành một cấm địa rất nổi tiếng.

……

Ngày hôm sau.

” Du khách thân mến, sao Mê Lưu đã tới…… Du khách thân mến, Mê Lưu sao. A, các ngươi là ai?…… RẦM……” Giọng nữ ngọt ngào trong hệ thống truyền âm đang vững vàng báo cáo thì đột nhiên kêu sợ hãi, sau đó ‘Rầm’ một tiếng không có động tĩnh.

Tình trạng đột phát khiến cho mọi người đều kinh hoảng, trong đại sảnh nhanh chóng ồn ào nhốn nháo.

” Sao lại thế này?”

” Trời ạ, đã xảy ra chuyện gì……”

“……”

” Sẽ không gặp hải tặc không gian đi……”

” Phi thuyền xảy ra trục trặc sao……”

” A, oa a…… Ô ô…… Mẹ mẹ……”

“……”

Nhưng là mặc kệ du khách hỗn loạn như thế nào, thủy chung không gặp nhân viên phục vụ phi thuyền đi ra trấn an.

Vân Tả Ý rất lạnh tĩnh ngồi tại chỗ, phát hiện trong những lữ khách hỗn loạn đã có một ít người bất động thanh sắc hướng phương hướng hắn đi đến. Những người đó đúng là bảo tiêu Vân Hàm Phong phái cho hắn.

Vân Tả Ý đếm số người có chút giật mình, lập tức than nhỏ một tiếng. Không thể không chịu thua a, nguyên lai còn có 5 người hắn không phát hiện ra.

Lúc sau chánh chủ đã xuất hiện. Khi Vân Tả Ý nhìn đến tên khủng bố tay cầm súng laser, không khỏi ai thán, lần này phiền toái thật lớn, có thể còn sống trở về hay không đều thành vấn đề. Hiện tại hắn thật hy vọng người tới là hải tặc không gian, dù sao hải tặc còn muốn đồ vật gì đó, còn có e sợ gì đó.

Tên khủng bố trên trán xăm hình đầu lâu cùng hoa văn trên đồng phục giống nhau. Đúng vậy, hiện tại trên phi thuyền là khủng bố, cùng phần tử khủng bố kiếp trước của Vân Tả Ý phi thường giống nhau. Bọn họ không vì tiền, không sợ chết, không có mục đích gì, thuần túy chỉ nghĩ muốn ở các nơi trong liên minh chế tạo các loại hỗn loạn. Cố tình những người này còn đều là nhân tài kỹ thuật cao, chỉ số thông minh cao, cùng những người này đối nghịch không thể nghi ngờ là tối đau đầu.

Hiển nhiên du khách đều nhận được dấu hiệu đặc trưng của khủng bố, lập tức khủng hoảng tới rồi cực điểm. Dù sao mỗi lần những người này xuất hiện đều không lưu người sống.

Các bảo tiêu đã bao quanh, đem Vân Tả Ý bảo hộ bên trong. Khi bọn họ nhìn đến những người đó, thần kinh lập tức banh càng nhanh, gắt gao nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của bọn hắn không dám có chút lơi lỏng.

” Ha ha ha ha ha ha……” tên đầu lĩnh nhìn thấy du khách khủng hoảng càng nở nụ cười khoái trá. Đột nhiên súng laser loại nhỏ cực nhanh bắn trúng một du khách đang kêu hét sợ hãi.

” Rầm” một tiếng, thảm án đã xảy ra, nhưng hiệu quả là thực rõ ràng. Các du khách nhìn đến thi thể đầy máu liền không dám phát ra thanh âm gì nữa, đều ngoan ngoãn đứng tại chỗ.

Kế tiếp đầu lĩnh kia cũng không làm động tác gì, chỉ ra lệnh cho thủ hạ phía sau đem tất cả thi thể của nhân viên phục vụ phi thuyền kéo tới đại sảnh, trong đó có tiểu thư phát thanh ngọt ngào kia. Các du khách nhìn thấy thi thể nhất thời càng biến ngoan ngoãn.

chương 90 gặp nạn

Vân Tả Ý nhìn đến những thi thể này trong mắt tối sầm một chút nhưng không có động tác gì. Hắn biết những người này tuyệt đối không thể dễ dàng chọc giận, nếu không bọn họ chuyện gì cũng làm được, khi đó người chết sẽ không chỉ nhiều như vậy.

Vân Tả Ý đột nhiên phát hiện sự việc không thích hợp. Nhìn kỹ, nguyên lai trong những thi thể kia có cả người lái tàu, như vậy hiện tại ai đang lái phi thuyền ?

Trong lòng dâng lên điềm xấu dự cảm, vội vàng quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ. Xuyên thấu qua cửa sổ ngắm phong cảnh dành cho du khách vừa lúc thấy một khối vẫn thạch thật lớn ở trong mắt nhanh chóng phóng đại……

” ẦM…..”

Theo tiếng nổ, phi thuyền trừ bỏ những ghế ngồi hảo hạng có bảo hộ từ trường trọng lực, những thứ khác đều bay lên không. Vân Tả Ý thực may mắn liền thuộc loại người ngồi ở vị trí này, bất quá mọi người liên minh đều có võ công. Mọi người tuy rằng bay lên không lại té xuống, nhưng không tạo thành thương tổn quá lớn, chỉ có vài người không hay ho bị đánh vỡ đầu chảy máu. Bọn khủng bố cũng bị này lực va chạm đánh vào lảo đảo một chút, nhưng vẻ mặt không hoảng sợ như người khác, hắn vẫn như cũ mang theo nụ cười bệnh hoạn nhìn mọi người.

” Ngươi đang làm cái gì? Ngươi điên rồi sao? Cư nhiên đem phi thuyền hướng về sao Mê Lưu?”

” A…… Người nầy điên rồi, mau quay lại đi……”

” Ta không muốn chết…… Cứu mạng…… Mau trở về……”

” Mau quay đầu, bằng không tất cả đều mất mạng hết……”

“……”

Lấy lại tinh thần, mọi người cũng phát giác tình huống không đúng. Sợ hãi tử vong làm cho bọn họ nhất thời quên sợ hãi đối với bọn khủng bố, đều kêu to lên.

Không thể tái chậm trễ, Vân Tả Ý hướng bảo tiêu bốn phía ra hiệu.

Bọn bảo tiêu đều thực kinh ngạc. Vân Tả Ý ở thời điểm nào biết đến bọn họ, không phải nói bọn họ bảo hộ đại thiếu gia không có vũ lực gì sao. Tuy rằng nghi hoặc nhưng hoàn toàn không chậm trễ bọn họ lĩnh hội ý tứ của Vân Tả Ý. Mười sáu người trao đổi ánh mắt với nhau sau đó nhanh chóng đánh về phía bọn khủng bố hoàn toàn không có chuẩn bị gì.

” Ách, bính……”

” Bính ba…… Ách……”

” Ô ô…… Đông……”

“……”

Trong khoang thuyền, tình huống trong nháy mắt đảo ngược.

Bởi vì nhóm khủng bố hoàn toàn không có chuẩn bị, lập tức liền bị bọn bảo tiêu giải quyết, nhưng trong đó cũng có người khó chơi, tỷ như nói đầu lĩnh khủng bố kia. Đầu lĩnh võ công phi thường cao siêu, thời gian dài như vậy vẫn cùng ba bảo tiêu giằng co không yếu kém. Không chỉ như thế hắn còn đánh bị thương một người. Giải quyết xong những khủng bố khác, các bảo tiêu thấy thế vội vàng lại đây hỗ trợ. Đầu lĩnh chung quy không chịu nổi nhiều người, sử một hư chiêu lui về phía sau tới một góc.

Đầu lĩnh khủng bố tùy tay lau vết máu bên môi, nhìn trận địa các bảo tiêu sẵn sàng đón địch, khóe miệng xả ra tươi cười sáng lạn nhưng rất quái lạ dị:

” Ha ha ha Ha ha ha…… Thật sự không nghĩ tới, nơi này còn có nhiều cao thủ như vậy…… Khụ khụ…… Ta thực gặp may mắn a… Nơi này cư nhiên có một đại nhân vật…… Khụ…… A…… Bất quá các ngươi ai cũng đi không xong…… Bởi vì……”

Một bảo tiêu phát hiện không thích hợp, vội vàng chạy tới tên thủ lĩnh, nhưng đã chậm……

” ẦM ẦM ẦM……”

(cont)

Advertisements