chương 84 mĩ đêm

Lần này Vân Tả Ý đi mở cửa, thần sắc đã thoải mái dễ chịu hơn.

” Đại ca, ta rất nhớ ngươi.” Cánh cửa vừa mở ra Vân Vũ Chí liền lủi đi vào ôm chặt lấy Vân Tả Ý. Hôm nay Vân Vũ Chí vừa mới thực hiện nhiệm vụ về.

” Tốt lắm, tiểu Vũ, đừng náo loạn.” Vân Tả Ý dung túng vỗ vỗ vai Vân Vũ Chí, người hiện giờ đã cao hơn hắn.

” Không, ta đã lâu chưa gặp đại ca.” Vân Vũ Chí tham lam ngửi mùi thơm cơ thể quen thuộc, lại ôm một hồi lâu mới thả tay ra, đi theo Vân Tả Ý vào trong phòng.

” Tiểu Vũ, gần nhất thế nào?” Vân Tả Ý rót nước cho Vân Vũ Chí.

Vân Vũ Chí tiếp nhận uống liền mấy ngụm, buông ly trống xuống nói:” Hoàn hảo, nhiệm vụ tiến hành rất thuận lợi.” Không uống nước thì không cảm thấy gì, một chén nước đỗ xuống dạ dày mới phát giác bụng đói réo ròng rọc, cẩn thận ngẫm lại, hắn dường như chưa ăn cơm chiều.

” Đại ca, ta đói bụng.” Giọng mang chút chút làm nũng nói.

” A, đói bụng? Ngươi lại ăn cơm không đúng bữa ?” Vân Tả Ý nhíu mày.

” Ha ha…… Thật sự là bận quá nên đã quên.” Vân Vũ Chí tìm ra lý do ngây ngô cười.

” Ngươi chờ chút, ta tìm xem xem.” Vân Tả Ý nhìn chung quanh phòng mình, muốn tìm thứ gì có thể ăn được. Khi nhìn đến hạp đựng cháo nâu non của Phương Tuyết, hai mắt sáng lên, đi qua mở nắp hạp, hơi nóng liền vọt ra, đồng thời mùi thơm cũng tràn ngập khắp phòng. Vân Tả Ý nhẫn xuống xúc động muốn đánh hắt xì, nói với Vân Vũ Chí:” Tiểu Vũ, đây là tử hoa chúc, ngươi có muốn ăn hay không?”

” Ta muốn ăn.” Sớm đã đói không đi được, Vân Vũ Chí tiến lên, tiếp nhận cháo trong tay Vân Tả Ý, ăn vù vù.

Vân Tả Ý sủng nị nhìn bộ dáng tham ăn của Vân Vũ Chí, chỉ cảm thấy tiểu đệ như vậy thật đáng yêu, thỉnh thoảng cầm lấy khăn lau giúp Vân Vũ Chí nước cháo bị tràn bên khóe miệng. Vân Vũ Chí vẻ mặt hạnh phúc, nhìn cũng biết nguyên nhân nào chiếm tỉ lệ lớn.

……

Mặt nhăn nhíu mày, hương hoa thơm khắp phòng khiến Vân Tả Ý lại nhịn xuống hắt xì. Rốt cục, Vân Tả Ý thật sự nhịn không được, đứng dậy buông khăn ăn, nói với Vân Vũ Chí:” Tiểu Vũ, ta đi ra ngoài lấy một chút đồ vật, rất nhanh sẽ trở lại.”

” Vậy đại ca nhất định phải trở về nhanh nha.” Vân Vũ Chí uể oải mặt cúi thấp, nghĩ Vân Tả Ý là thật muốn đi lấy đồ vật gì. Chuyện Vân Tả Ý bị mẫn cảm với mùi hương cũng chỉ có Vân Hàm Phong cùng Cao Mai biết, cho nên hắn và Phương Tuyết hoàn toàn không biết cũng dễ hiểu.

“Ừ.” Vân Tả Ý rốt cuộc nhịn không nổi nữa, đơn giản đáp ứng một tiếng rồi chạy nhanh ra khỏi phòng, đến khi hít thở không khí trong lành mới nhẹ nhàng thở ra. Cảm giác muốn hắt xì cũng biến mất không thấy. Tả Ý nhìn xem phía sau, vẫn nên đợi một lúc mới trở về đi, hiện tại mùi còn chưa hoàn toàn tản mất, trở về sẽ phải chịu tội. Không biết chút cháo kia Tiểu Vũ ăn no không, dù sao tiểu Vũ đang ở thời điểm dậy thì, cần lượng lớn thực phẩm năng lượng, tốt nhất nên thừa dịp hiện tại rãnh rổi đi lấy một chút điểm tâm đi. Nghĩ thế, Vân Tả Ý xoay người hướng về phòng bếp.

……

” Đại thiếu gia.”

Vân Tả Ý nghe tiếng kêu quay người lại:” Diệp Đàn , chuyện gì?”

” Đại thiếu gia, lão gia tìm ngài.” Diệp Đàn cúc cung trả lời.

Vân Tả Ý do dự nhìn mâm điểm tâm trên tay, cuối cùng bởi vì lo lắng có chuyện trọng yếu, nói:” Ngươi dẫn đường.”

” Đại thiếu gia xin chờ.”

” Lại có chuyện gì?” Vân Tả Ý nhíu mày hỏi.

Diệp Đàn giơ lên vật trong tay, Vân Tả Ý lúc này mới thấy rõ nguyên lai là áo choàng bằng sợi siêu bạc nhân tạo.

” Lão gia nói, buổi tối bệnh thấp sẽ trở nặng, dặn đại thiếu gia xuất môn phải phủ thêm này.”

Vân Tả Ý khóe miệng hơi hơi mỉm cười, đưa mâm thức ăn cho Diệp Đàn :” Cầm.” Sau đó tiếp nhận áo choàng mặc vào. Siêu bạc áo choàng tuy rằng mặc ở trên người hoàn toàn không cảm giác nặng, nhưng chắn phong giữ ấm hiệu quả tốt lắm, Vân Tả Ý vốn cảm thấy lạnh cũng lập tức biến mất.

Vân Tả Ý mặc áo choàng theo Diệp Đàn đi tới thư phòng của Vân Hàm Phong. Diệp Đàn thức thời buông trong tay mâm điểm tâm lui ra ngoài, đem không gian lưu cho phụ tử bọn họ.

” Ý nhi , ngươi tới rồi, có lạnh hay không ?” Vân Hàm Phong đi đến bên Vân Tả Ý, cầm tay Vân Tả Ý, đối với độ ấm kia không vừa lòng lắm, vì thế liền vẫn nắm không buông ra.

Vân Tả Ý liếc mắt nhìn Vân Hàm Phong một cái, không nói gì thêm, xem như cam chịu hành vi này, mở miệng hỏi:” Chuyện gì?”

” Ách, này, là……” Vân Hàm Phong lập tức ngây ngẩn cả người. Gần nhất tại tổng bộ, Ý nhi từ sáng đến tối đều ở bên người hắn một khắc không rời, hắn cũng sớm thành thói quen có Ý nhi làm bạn. Hôm nay nếm cơm chiều xong, hắn không thấy Ý nhi, đã không có thân ảnh quen thuộc bên người, đã không có hơi thở quen thuộc kia, điều này làm cho hắn rất không quen, tinh thần vẫn không thoải mái. Từ sau bữa tối đến bây giờ hắn tuy rằng vẫn ngồi làm việc, trong tay cũng lật văn kiện, nhưng kỳ thật một chữ không thấy đi vào, chỉ toàn nghĩ đến Ý nhi . Chờ đến khi hắn lấy lại tinh thần, hắn đã sai Diệp Đàn đi gọi Ý nhi .Vân Hàm Phong trong lòng không khỏi cười khổ. Nguyên lai con người nếu hưởng qua tư vị hạnh phúc, sẽ thấy khó trở lại thói quen hằng ngày. Tựa như hắn hiện tại, không thể chịu đựng được nửa thời nửa khắc cuộc sống không có Ý nhi.

Vân Tả Ý thấy Vân Hàm Phong biểu tình không đúng, khẩu khí hơi trầm xuống:” Ngươi sẽ không là nhàn rỗi không có việc gì tới tìm ta tâm sự đi.”

” Ách……” Này, có vẻ có điểm giống a. Vân Hàm Phong xấu hổ không biết phải nói như thế nào.

” Ngươi đã không có việc gì ta đây đi trước.” Vân Tả Ý xoay người rời đi.

” Chờ đã, Ý nhi .” Vân Hàm Phong vội vàng kêu.

” Chuyện gì?” Xoay người bình tĩnh hỏi.

” Ý nhi ……”

” Được rồi, đừng nhìn ta như vậy, ta sẽ ở một hồi rồi đi.” Thật sự chịu không nổi, một đại nam nhân như thế nào lại có vẻ mặt ai oán của oán phụ, hơn nữa đại nam nhân này còn là phụ thân đại nhân anh minh thần võ của hắn.

” Ý nhi ……” Ánh mắt ai oán tại một khắc lập tức biến thành ẩn tình đưa tình. Đáng tiếc Vân Hàm Phong ánh mắt không đủ rõ ràng, mà Vân Tả Ý lại không đủ thông minh, cho nên Vân Tả Ý vẫn không thấy biến hóa này.

……

……

Đại ca như thế nào còn chưa về a.

Vân Vũ Chí uống xong tử hoa chúc bắt đầu nhàm chán chờ đợi, thỉnh thoảng nhìn về phương hướng cánh cửa. Cánh cửa vẫn bảo trì nguyên dạng, cũng không như hắn chờ mong sẽ bị mở ra. Nhưng mà…Dường như có điểm không đúng a? Sao càng ngày càng nóng thế này ? Vân Vũ Chí cau mày cởi áo khoác, hy vọng có thể giảm bớt một chút độ nóng thân thể. Nhưng sau một lát không chỉ không thấy chuyển biến tốt, ngược lại càng ngày càng nóng, ngay cả thần trí cũng không rõ ràng lắm. Nhận ra có chút không thích hợp, Vân Vũ Chí muốn đứng dậy, lại phát hiện thân thể mềm nhũn không dùng được một chút khí lực. Vân Vũ Chí chấn động, lúc này cho dù hắn không trải qua sự đời hắn cũng biết mình trúng chiêu.

Phía sau, cảm giác nóng bức đột nhiên biến thành dục hỏa mãnh liệt, hơn nữa càng ngày càng cháy bỏng. Vân Vũ Chí dựa vào nội lực, đau khổ chống đỡ duy trì một chút thanh minh còn sót lại……

…… Đại ca…… Như thế nào còn chưa…… Khi một tia thanh minh cuối cùng biến mất, Vân Vũ Chí hoàn toàn lâm vào dục hỏa dày vò. Chuyện tình kế tiếp hắn cũng không rõ ràng, chỉ là mơ mơ hồ hồ trông thấy một bóng người mở cửa vào phòng. Sau đó hoàn toàn bị dược vật khống chế hắn liền ôm lấy người nọ…… Hắn dường như nghe được tiếng thét chói tai…… Rất quen tai…… Dường như là âm thanh chán ghét của nữ nhân kia…… Sau đó khuôn mặt kia lại chậm rãi biến thành đại ca……

chương 85 đêm không ngủ

Khi Vân Tả Ý thật vất vả mới đi ra phòng Vân Hàm Phong , trời đã nửa đêm.

Trở về, Vân Tả Ý thấy phòng mình vẫn sáng đèn. Không xong, tiểu Vũ sẽ không đang chờ hắn chứ. Vân Tả Ý vội vàng bưng mâm điểm tâm nhanh chân đi. Cách cửa phòng còn ít khoảng cách, Vân Tả Ý bỗng nhướng mày. Âm thanh gì vậy?

Vân Tả Ý càng đi gần phòng, âm thanh càng lúc càng lớn, càng ngày càng rõ ràng…… Này…… Dường như là tiếng rên rỉ…… Vân Tả Ý trong lòng dâng lên một tia bất an, do dự nhìn qua khe hở của màng che cánh cửa. Không biết bên trong rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, trong nháy mắt đầu hiện lên rất nhiều phán đoán. Trước kia rất đơn giản hắn sẽ mở cửa nhìn xem, hiện giờ động tác này tự dưng biến thành khó thể thực thi. Lúc này bên trong đột nhiên truyền ra tiếng chén vỡ rơi xuống đất. Vân Tả Ý bị thanh âm này cả kinh, phản xạ có điều kiện đẩy cửa ra. Nhưng khi nhìn đến cảnh tượng trong phòng , hắn liền lập tức bị sựng ở ngoài cửa.

Bọn họ đang làm gì?……

Vân Tả Ý khiếp sợ nhìn cảnh tượng trong phòng : Một nam một nữ đang trên giường của hắn nhiệt liệt dây dưa, ngay cả tiếng chén rơi vừa rồi cũng không chút ảnh hưởng họ. Nhưng điều này không tối trọng yếu, quan trọng nhất là thiếu niên nằm ở trên là đệ đệ của hắn, mà cô gái nằm bên dưới là vị hôn thê của hắn……

Vân Tả Ý không biết người khác ở trong tình huống như hắn sẽ phản ứng thế nào. Sẽ xông lên tách ra hai người, đem hai người mắng chửi một trận, hay trực tiếp lấy một cây đao cho hai người một đao thống khoái? Hắn chỉ biết phản ứng đầu tiên của hắn chính là nhanh chóng đóng cửa lại trước khi hai người phát hiện hắn.

Sau khi Vân Tả Ý đóng cửa xong, thân thể tựa hồ lập tức mất hết sức lực, chỉ có thể dựa vào cửa phòng chống đỡ. Cảnh tượng vừa rồi vẫn còn trong đầu quay về rõ ràng. Bên trong thanh âm tựa hồ cũng chui qua cánh cửa cách âm, hiệu quả truyền vào trong đầu hắn.

Vân Tả Ý cũng không biết hắn đang ở tâm tình gì, chỉ thầm nghĩ nhanh lên rời đi nơi này, không nghĩ ở trong này nữa. Vì thế hắn thuận theo ý nghĩ của mình, gắng đứng lên ly khai.

……

Không biết đi rồi bao lâu Vân Tả Ý mới hồi phục lại tinh thần. Nhìn hoàn cảnh bốn phía chung quanh, hắn lúc ấy trong đầu hỗn loạn một mảnh, căn bản không nghĩ tới muốn đi đâu, chỉ tùy tiện tìm một phương hướng thẳng tới. Hiện tại xem khung cảnh bốn phía quen thuộc, con đường này đi thông tới chổ phụ thân. Phòng của mình đêm nay tuyệt đối không thể trở về, vậy có nên đi tới phòng phụ thân không? Không, không thể đi, nếu như đi nơi đó phụ thân nhất định sẽ hỏi hắn nguyên nhân không trở về phòng mình, như vậy chuyện của tiểu Vũ và Phương Tuyết sẽ bị phụ thân biết được. Phụ thân sẽ đối xử như thế nào với tiểu Vũ, hắn quả thực không dám tưởng tượng……

Vậy đêm nay đi đâu? Vân Tả Ý vừa nghĩ vấn đề này vừa vô mục đích loạn cuống chung quanh, đi tới, đi tới, hắn đi tới rồi vườn trò chơi thường xuyên cùng tiểu Vũ đi chơi hồi nhỏ. Vườn trò chơi này do Vân Hàm Phong cố ý vì hắn xây dựng, nhưng hắn không hề cảm thấy hứng thú với trò chơi gì đó của con nít. Sở dĩ thường xuyên đến đây chủ yếu là bồi tiểu Vũ ngoạn. Nhớ tới tiểu Vũ, Vân Tả Ý trong lòng đau xót, về sau hắn nên lấy thái độ nào đối mặt tiểu Vũ?

Thở dài, Vân Tả Ý chậm rãi ngồi xuống một ghế dài, hoàn toàn không chú ý tới ghế có phù hợp tiêu chuẩn sạch sẽ của hắn hay không.

Vân Tả Ý ngồi dưới gió thổi lạnh nhớ lại thời gian trẻ thơ khi hắn và tiểu Vũ cùng một chỗ, từng khoảng khắc, từng khoảng khắc…… Đột nhiên trong đầu hắn có suy nghĩ chợt lóe mà qua. Là gì chứ? Vân Tả Ý gắt gao bắt lấy một tia loang loáng kia, cẩn thận suy tư về suy nghĩ bị hắn bỏ quên đi……

…… Đúng rồi. Vân Tả Ý đột nhiên đứng lên, hắn như thế nào lại quên chứ. Tiểu Vũ căn bản sẽ không làm như vậy. Tuy rằng không phải rất rõ ràng, nhưng hắn biết tiểu Vũ không chút hảo cảm nào với Phương Tuyết, hơn nữa vừa rồi vị trí bọn họ làm là phòng ngủ của hắn. Phương Tuyết đã trễ thế này sao còn có thể xuất hiện ở phòng ngủ của hắn. Chuyện này có nhiều điểm đáng ngờ lắm.

Chẳng lẽ…… Đi qua đi lại vài bước….Chẳng lẽ hết thảy việc này đều do Phương Tuyết làm sao…… Động cơ Phương Tuyết làm như vậy ? …… Tử hoa chúc……

Tuy rằng lúc bắt đầu bởi vì quan hệ sẽ bị loạn mà Vân Tả Ý không có phát hiện sự tình không ổn, nhưng trời sinh bình tĩnh cùng kinh nghiệm đời trước khiến cho hắn đem hết thảy sự việc chậm rãi kết nối thành một. Chỉ chốc lát sau, hắn đã đem toàn bộ sự tình trải qua đoán ra tám chín phần mười.

Nghĩ thông suốt hết thảy Vân Tả Ý tâm tình càng phức tạp, có tức giận Phương Tuyết, có tự trách mình, còn có xử lý hậu quả chuyện này như thế nào, lo sợ không yên.

Bất quá sự tình không muốn cũng đã xảy ra, mặc kệ nguyên nhân như thế nào, về sau quan hệ ba người bọn họ đều đã thực xấu hổ, còn có phụ thân. Hắn trực giác biết nếu để cho phụ thân phát hiện chuyện này hậu quả sẽ biến thực nghiêm trọng…… Lại nghĩ đến Vân gia. Chuyện này dù sao cũng là nhất kiện gièm pha, nếu bị ngoại giới biết, Vân gia không biết sẽ bị sờ soạng thành bộ dáng gì nữa……

Chuyện tình phải lo lắng nhiều lắm, Vân Tả Ý không tìm địa phương qua đêm, toàn bộ buổi tối liền tại vườn trò chơi suy nghĩ nên giải quyết như thế nào……

Một đêm trôi qua, Vân Tả Ý cũng thở ra một hơi, đứng lên hoạt động gân cốt, tay chân một đêm chưa động mà cứng ngắc lạnh lẽo, ở tại chỗ điều chỉnh tâm tình. Rốt cục đợi cho nỗi lòng khôi phục lại bình thường không sóng không gợn, trên mặt biểu tình không thể nhìn ra gì. Trải qua một đêm lo lắng, hắn đã nghĩ ra đối sách tương đối tốt lắm. Đầu tiên chuyện này phải giữ bí mật, hơn nữa tuyệt đối không thể cho phụ thân biết, việc này hẳn sẽ không quá khó khăn. Dù sao biết chuyện này chỉ có ba người bọn họ, hắn không nói, tiểu Vũ cùng Phương Tuyết lại càng sẽ không nói. Tiếp theo là thái độ hắn đối đãi tiểu Vũ cùng Phương Tuyết. Bởi vì sự kiện này phải giữ bí mật, cho nên hắn phải tận lực duy trì nguyên dạng, không thể để cho người khác nhìn ra điều gì……

Vân Tả Ý nhìn về phương hướng phòng mình. Hiện tại cần phải trở về, bọn họ cũng nên tỉnh đi.

……

Khi thái dương dâng lên, tia nắng mặt trời thuận lợi xuyên thấu qua thủy tinh hấp thụ ánh sáng, nhu hòa chiếu vào thân thể hai người đang mê mang. Hai người tuấn nam mĩ nữ, an tường ngủ dưới ánh mặt trời bao phủ tựa như Kim Đồng Ngọc Nữ, đương nhiên nếu bỏ qua áo quần tả tơi của bọn họ sẽ rất tốt.

Thiếu niên chậm rãi giật giật lông mi, xem ra sắp phải nhanh tỉnh lại.

(cont) chương 86 giải quyết tốt hậu quả

Advertisements